Đốc quân cấm dục đã rung động rồi! Mộ Dực Thần và Cố Thời Dao - Chương 112: Ôm Hôn Trong Bồn Hoa

Cập nhật lúc: 2025-12-08 16:53:15
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Mộ Dực Thần đặt giỏ hoa trong tay sang một bên, trèo bồn hoa.

Ánh mắt nhuốm một chút lo lắng, miệng thúc giục: "cô chủ Cố, cẩn thận gai đâm, em mau ngoài ."

Cố Thời Dao còn quyến luyến. Cô chỉ còn thiếu một đóa hoa hồng tím nữa là thể gom đủ 7 màu. Đóa hoa hồng tím đó dường như khó hái.

Gai của mỗi đóa hoa hồng đều rõ, chỉ cần chú ý là thể đ.â.m tay.

Cố Thời Dao , cô thở dài một tiếng, cuối cùng dừng bước.

Mộ Dực Thần dường như hiểu tâm tư của Cố Thời Dao. cô chủ Cố đóa hoa hồng đó, nhưng lẽ cô tự hái .

Anh che giấu ý trong mắt, thẳng: "cô chủ Cố, em ngoài đợi . Em đóa hoa hồng nào thì với , sẽ cắt cho em."

Cố Thời Dao cũng ý đó. Da thịt Mộ Dực Thần dày dặn, đ.â.m đau , cô cũng sẽ thấy đau lòng .

Mặc dù trong lòng nghĩ , nhưng nếu thực sự thấy Mộ Dực Thần gai đâm, lẽ cô sẽ đau lòng.

Cố Thời Dao về phía hoa hồng, cô đưa tay chỉ về phía : "Mộ Dực Thần, đóa hoa hồng tím , giúp lấy nó nhé?"

Mộ Dực Thần kiềm chế cảm xúc khác lạ trong lòng. Khi Cố Thời Dao câu đó, ánh mắt cô như mang theo một cái móc, khiến lòng ngứa ngáy.

Chỉ bằng một ánh mắt, cảm thấy thể làm bất cứ điều gì cho cô.

Anh gật đầu: "cô chủ Cố, đưa kéo cho , em ngoài đợi ."

Mộ Dực Thần đỡ cánh tay Cố Thời Dao để cô trèo ngoài. Anh đến gần, cánh tay dài vươn , cắt đóa hoa mà Cố Thời Dao thích.

Khóe môi cong lên, như thể đang chờ khen thưởng, đặt đóa hoa giỏ đưa đến mặt Cố Thời Dao.

"cô chủ Cố, em hài lòng với dịch vụ của ?"

Cố Thời Dao đương nhiên hài lòng. Mộ Dực Thần thể bầu bạn cùng cô làm những chuyện nhàm chán , thế nào thì cô cũng thấy vui.

Đột nhiên, trong đầu Cố Thời Dao hiện lên những hình ảnh , cứ như thể đang hiện mắt.

Cô mỉm duyên dáng: "Đốc quân, hài lòng với biểu hiện của . Nghe giọng , chẳng lẽ là tiền boa?"

Mộ Dực Thần cúi đầu, hề che giấu ánh mắt nóng bỏng của .

"Đây là do cô chủ Cố chủ động nhắc đến đấy nhé. Thế nào cũng đòi chút tiền boa. Làm gì chuyện phục vụ trả tiền."

Cố Thời Dao vòng tay ôm cổ Mộ Dực Thần, kéo đến mặt , cô chút do dự hôn lên môi .

Khi Nguyễn Chức Hạ và Văn Tiềm đến đây, họ thấy cảnh Mộ Dực Thần và Cố Thời Dao đang hôn .

Bên cạnh bồn hoa rực rỡ sắc màu, một đôi nam nữ dung nhan tinh tế đang ôm hôn . Cảnh tượng khiến họ kinh ngạc.

Nguyễn Chức Hạ họ chớp mắt. Thật trùng hợp, cả hai đang hôn cô đều quen . Đây chính là cái duyên trời định.

Cô kéo Văn Tiềm đang bên cạnh, hạ giọng: "Văn Tiềm, hóa bạn mà với là họ."

Văn Tiềm sững . Nghe ý Nguyễn Chức Hạ, chẳng lẽ cô quen họ ?

"Văn Tiềm, mau kìa, thật là tuyệt vời! Trai tài gái sắc, đúng là một cặp trời sinh. Người bạn đó của thật sự trai đến mức khiến mềm cả chân. Gương mặt cực phẩm đó, sinh như thế nào."

Văn Tiềm nên gì, im lặng một bên suy nghĩ.

Nguyễn Chức Hạ gu khác biệt với khác, lẽ do cô sống ở nước ngoài lâu, học nhiều tư tưởng phóng khoáng của ngoại quốc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doc-quan-cam-duc-da-rung-dong-roi-mo-duc-than-va-co-thoi-dao/chuong-112-om-hon-trong-bon-hoa.html.]

Trong cuốn sổ tay của cô nhiều phương Tây xinh , bình thường khi cô thấy những đàn ông phụ nữ vẻ ngoài thu hút, cô đều sẽ phác họa họ sổ.

Thật may, hôm qua cô thành một bức vẽ, nhân vật chính trong cuốn sổ tay chính là đôi nam nữ đang hôn mắt .

"Văn Tiềm, thật với , bạn phận địa vị cao ? Vừa nãy cửa, thấy bên ngoài nhiều binh lính gác, lái xe trong, binh lính tuần tra cũng ít."

Nguyễn Chức Hạ nghiêng đầu, nghiêm túc chuyện với .

Văn Tiềm giải thích chuyện với Nguyễn Chức Hạ thế nào, chỉ với cô rằng bạn gặp cô, mời cô đến phủ làm khách.

Anh cảm thấy ngay từ đầu sai, sai vì rõ bất cứ điều gì cho cô , giờ làm .

Mộ Dực Thần dường như chú ý đến Văn Tiềm và Nguyễn Chức Hạ ở phía xa.

Cố Thời Dao thuận theo ánh mắt của Mộ Dực Thần sang, ánh mắt cô ánh lên vẻ ngạc nhiên, là cô .

Sao cô ở đây?

Hôm nay Nguyễn Chức Hạ mặc một chiếc váy dài màu xanh nhạt, váy dài qua đầu gối, một tia nắng chiếu rọi lên cô, bao phủ cô trong một lớp ánh sáng.

Cố Thời Dao tiến lên hai bước, giơ tay vẫy cô: "Nguyễn tiểu thư."

Nguyễn Chức Hạ bỏ Văn Tiềm , về phía Cố Thời Dao, mặt cô nở nụ : "Cô chủ Cố, lâu gặp."

Mộ Dực Thần cũng theo đến, trong lúc chuyện, đ.á.n.h giá Nguyễn Chức Hạ từ xuống một lượt: "Nguyễn tiểu thư, hôm nay gặp mặt, quả nhiên bất phàm."

Nguyễn Chức Hạ ngạc nhiên, cô cuối cùng cũng tận mắt thấy đàn ông mà cô mô tả là vóc dáng , gương mặt tuyệt mỹ. Quan sát gần, Mộ Dực Thần dường như còn tuấn tú hơn cả từ xa.

Đôi mắt cô sáng lấp lánh: "Thì bạn mà Văn Tiềm với là hai vị."

"Xin tự giới thiệu , là Mộ Dực Thần, bạn kiêm cấp của Văn Tiềm, cũng là Đốc quân của thành phố Vân Châu."

Nguyễn Chức Hạ sững sờ, cô liếc Văn Tiềm, thấy Văn Tiềm đang cúi đầu ngượng ngùng gãi mũi.

Mộ Dực Thần lời thừa thãi, thẳng vấn đề: "Từ lâu mời Nguyễn tiểu thư đến phủ uống , nhưng tiếc là cơ hội."

Nguyễn Chức Hạ khó đoán mục đích của Mộ Dực Thần khi mời cô đến dinh Đốc quân, nhưng cô cảm thấy chuyện chắc chắn đơn giản như cô nghĩ.

Một nắm giữ quyền sinh sát đột nhiên tìm đến cô, rốt cuộc làm gì?

Nguyễn Chức Hạ bình tĩnh , chuẩn sẵn tâm lý, cô dứt khoát: "Đốc quân chỉ mời đến uống thôi ? Hay còn chuyện gì khác?"

Mộ Dực Thần làm một động tác mời.

"Không việc gì khác, cô chủ Cố với rằng cô vinh hạnh quen cô, cô kết sâu hơn với cô, nhưng phận của cô, cũng cách nào liên lạc ."

"Để cô chủ Cố vui, đành dùng hạ sách , nhờ Văn Tiềm mời cô đến dinh Đốc quân làm khách."

Văn Tiềm: "..." Đốc quân làm việc quả nhiên kín kẽ.

Cố Thời Dao trợn tròn mắt: "???"

Những lời Mộ Dực Thần mặt cô với Nguyễn Chức Hạ rõ ràng là do tự ý bịa đặt, cô từng với rằng cô làm bạn với Nguyễn Chức Hạ, làm như , chẳng lẽ sợ cô vạch trần ?

Gan lớn đến mức khó tin.

Nguyễn Chức Hạ bỗng nhiên sững sờ, đường đường là một Đốc quân những lời với cô, cô cảm thấy Mộ Dực Thần chút khác biệt so với những lời đồn.

: "Tôi cũng vinh hạnh quen Cô chủ Cố."

Loading...