"Tiểu Dực chẳng thích Paris nhất ? Đợi chị cũng thể trở thành ngôi lớn giống như Trình Dục Thần, Bạch Tuyết, chúng làm gì thì làm! Đến lúc đó,
sức khỏe của Tiểu Dực , tác phẩm cũng nổi tiếng , chị sẽ làm gì cả, ở nhà để Tiểu Dực nuôi chị ?" Trọng Dực yếu ớt, : "Được!"
Trọng Tình mà nước mắt chực trào , cô cố nén nước mắt : "Tiểu Dực, chị về chuẩn chút đồ ăn cho em , lát nữa thăm em nhé?"
"Vâng!"
"Vậy em tự chơi một lát nhé." Trọng Tình yên tâm
Trọng Dực, đó cầm túi chạy nhanh khỏi phòng bệnh.
Trọng Tình chợ mua ít hải sản và món rau Tiểu Dực thích ăn nhất xách về nhà, con đường nhỏ gập ghềnh trong ngõ hẻm, cô chút sầu não.
Vốn dĩ mười triệu cô chỉ định tiêu một triệu, còn sẽ trả hết cho đàn ông đó, nhưng bây giờ làm ? Tiêu lạm mất năm trăm nghìn, cô lấy gì mà trả đây? Tuy cô là một diễn viên
nhỏ, nhưng cũng chỉ là vai quần chúng chạy việc vặt, tuy đất diễn nhiều hơn một chút, nhưng cũng chỉ là vai phụ xếp hàng , căn bản bao nhiêu thù lao! Hơn nữa cho dù trả thù lao thì cũng đợi đến khi phim đóng máy mới đưa, bây giờ làm đây? Làm thế nào để trả năm trăm nghìn đây? Trọng Tình làm thế nào, nhưng em trai tỉnh , mặc kệ tương lai gian nan thế nào, cô đều kiên trì!
Trọng Tình, cố lên!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doat-tinh-thinh-sung-nguoi-yeu-tram-ngay-cua-tong-tai/chuong-6-trong-duc-tinh-lai.html.]
Trọng Tình trở về căn nhà thuê nhỏ mười mấy mét vuông của , mang tất cả đồ ăn bếp, rửa tay bắt đầu nấu cơm. Cô làm mấy món Trọng Dực thích ăn nhất, đó cắm nồi cơm. Tranh thủ lúc đợi cơm chín, Trọng Tình tắm rửa, cởi bộ quần áo của đàn ông xuống, kết quả mới cởi cô liền phát hiện áo thế mà rách một lỗ nhỏ từ lúc nào !
Trời ơi, làm đây? Tuy rằng cô bao giờ mặc quần áo hàng hiệu, nhưng dù gì cô cũng coi như lăn lộn trong giới giải trí, bộ đồ tuy lễ phục vang danh thiên hạ từng lên tuần lễ thời trang gì, nhưng chỉ chất vải và đường may , đoán chừng giá cả cũng rẻ. Nếu đòi tiền quần áo, thì cô cướp nhiều tiền thế để trả cho ? Nợ ngày càng nhiều,
chẳng lẽ thật sự đồng ý yêu cầu của ?
Không , bất luận thế nào cũng thể thật sự coi bản như gái đường mà bán như ! Khoản tiền cô nhất định sẽ trả cho ! Còn về bộ quần áo ...
Trọng Tình c.ắ.n môi, lấy kim chỉ , suy nghĩ một chút thêu lên chỗ rách chiếc lễ phục một đóa hồng mai, trông cũng đến nỗi tệ lắm, đàn ông chắc sẽ
soi kỹ đến mức chú ý tới nhỉ? Hy vọng ngàn vạn đừng thấy!
Trọng Tình giặt sạch bộ đồ một cách cẩn thận, dùng máy sấy sấy khô từng chút một, đó dùng chai thủy tinh đổ đầy nước nóng bắt đầu là quần áo. Trong nhà bàn là nước, cô chỉ thể dùng phương pháp vụng về nhất để xử lý bộ đồ.
Mất một hai tiếng đồng hồ mới làm xong bộ quần áo, Trọng Tình
THẬP LÝ ĐÀO HOA
thời gian, năm giờ , năm tiếng đồng hồ gặp Trọng Dực, em thế nào ...
Trọng Tình cho cơm và thức ăn hộp giữ nhiệt, đó cầm bộ quần áo tới bệnh viện.
Khi Trọng Tình đến bệnh viện, cách một lớp cửa kính thấy Jack đang kiểm tra cho Trọng Dực, Trọng Tình giật nảy , vội vàng đẩy cửa , : "Bác sĩ, em trai làm ?"