Nghĩ đến việc em trai làm phẫu thuật xong, bao giờ mới tỉnh, Trọng Tình một khắc cũng dám rời khỏi bên cạnh Trọng Dực. Cô mặc quần áo vô trùng, mắt
chớp chằm chằm
em trai, trong lòng thầm cầu
nguyện: "Bố , hai ở
trời linh thiêng, nhất định
phù hộ cho em trai sớm tỉnh , sớm ngày bình phục! Trọng Dực, em nhất định khỏe , chị còn đưa em Paris, kinh đô nghệ thuật mà em thích nhất.
Em mau tỉnh !"
Sáng sớm hôm Jack đến làm việc, nhẹ nhàng gõ cửa phòng bệnh. Trọng Tình vội vàng rón rén , : "Bác sĩ, việc gì ?"
Jack đặt cái túi trong tay tay Trọng Tình, : "Tuy rằng em trai quan trọng, nhưng cô cũng
giữ gìn sức khỏe của . Nếu em trai cô tỉnh mà cô ngất xỉu vì chú ý chăm sóc bản , thì chẳng là bù nổi mất ! Cô ngã xuống thì ai chăm sóc cho em trai cô đây? Cho nên, đừng tự tạo cho quá nhiều áp lực, ăn chút gì đó hãy tiếp tục chăm sóc ."
Trọng Tình lắc đầu : "Tôi nuốt trôi. Không thấy em trai tỉnh , làm tâm trạng ăn uống chứ? Cảm ơn ý
của , nhưng thực sự ăn nổi."
Nói cô xoay định phòng bệnh, Jack túm lấy cô, : "Cho dù ăn nổi, cô cũng nghĩ cho em trai cô, ăn một chút . Nếu cô thấy cơm nước
hợp khẩu vị, mua cái khác cho cô nhé?"
THẬP LÝ ĐÀO HOA
"Không cần , thật sự cần ! Tôi đói, đợi em trai tỉnh ăn !" Nói cô liền trong phòng bệnh,
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doat-tinh-thinh-sung-nguoi-yeu-tram-ngay-cua-tong-tai/chuong-5-chung-vu-tinh-lai.html.]
bên giường Trọng Dực chớp mắt .
Jack Trọng Tình qua tấm kính, cuối cùng bất lực thở dài rời .
Trọng Tình xốc tinh thần túc trực bên cạnh Trọng Dực, đến giữa trưa thì Trọng Dực cuối cùng cũng tỉnh !
Trọng Tình vui vẻ Trọng Dực, :
"Tiểu Dực, cuối cùng em cũng tỉnh !
Trong thấy chỗ nào thoải mái ? Nói cho chị em ăn gì ? Chị làm cho em!"
Trọng Dực cực kỳ yếu ớt lắc đầu, nhíu mày khuôn mặt tái nhợt vì nghỉ ngơi của chị gái, : "Chị, chị ăn ngủ chăm sóc em, thậm chí ngay cả cơm cũng ăn đúng ?"
Trọng Tình , : "Đâu , chị khỏe, ăn ngủ ,
thể để bản chịu thiệt thòi chứ? Là em đấy, em tỉnh , quá nhiều. Còn nữa, em ăn gì cứ với chị, chị làm cho em!"
Trọng Dực lắc đầu, : "Em ăn gì cả! Chị, chị đột nhiên tiền cho em làm phẫu thuật ? Có chị..." "Tiểu Dực, em chị , chị nhận một bộ phim mới, diễn vai nữ thứ, tuy rằng thù lao nhiều, khổ mệt, nhưng chị
với đạo diễn là ứng tiền cho chị thì chị mới diễn. Đạo diễn cũng là trọng nhân tài, cho nên đồng ý đưa thù lao cho chị ! Rất nhiều nhé! Sau chị thể cho em cuộc sống nhất, thể mua cho Tiểu Dực cái máy tính bảng mà em thích nhất, như em thể tác phẩm của máy tính, sẽ mỏi tay nữa."
"Thật hả chị? Chị đừng lừa Tiểu Dực, Tiểu
Dực chị quá vất vả !"
"Sẽ vất vả! Đợi chị nổi tiếng , dành dụm thật nhiều thật nhiều tiền, là
thể đưa Tiểu Dực cùng Paris chơi !"