Trọng Tình đặt kịch bản xuống mỉm : "Có thể cùng chị và thầy Trình đóng phim mãn nguyện . Đóng cùng thầy Trình, đương nhiên cách dẫn dắt cảm xúc của , nhưng nếu bản học cách nhập vai, thì cả đời cũng thể làm nên trò trống gì . Lần đóng cùng chị và thầy Trình là vinh hạnh, nhưng
thể sẽ vận may như nữa. Vẫn học cách tự trưởng thành hơn một chút, như mới thể xa hơn trong cái giới !"
Đỗ Phi Nhi Trọng Tình đầy tán thưởng, : "Không ngờ cô là một cô gái chí khí như ! Những cô gái bình thường khác dính scandal với Trình Dục Thần xong đều hận thể thực sự quan hệ tiến xa hơn với Trình Dục
Thần, như ít nhất thể bớt phấn đấu vài năm. cô
khác, những nắm bắt cơ hội , mà còn chẳng thèm đoái hoài gì đến cái scandal đó. Sự bình thản của cô là điều hiếm thấy ở cái nơi xô bồ như giới giải trí !"
"Tôi thấy chị Phi Nhi cũng mà. Rất nhiều ngôi chỉ cần chút tiếng tăm là sẽ nghiêm khắc với hậu bối, nhưng chị khác, cảm giác chị mang cho
giống như một chị hàng xóm . Lúc mới bắt đầu thực sự lo lắng nếu diễn liệu mắng , nhưng bây giờ cảm thấy đoàn làm phim cứ như một đại gia đình !"
"Đó chẳng là vì Trình Dục Thần ở đây ! Nếu thì cô nghĩ ?" Đỗ Phi Nhi mỉm , " , bộ phim còn mấy ngày nữa là đóng máy , tiếp theo sẽ tiếp tục hợp tác với Trình Dục
Thần một bộ phim điện ảnh, cô kế hoạch gì ?"
"Vẫn ! nếu cơ hội nhất định sẽ nắm bắt. Còn nếu thì cũng sẽ nản lòng , cơ hội từ từ chờ đợi mới mà."
Đỗ Phi Nhi gật đầu. Bỗng nhiên bên ngoài tiếng gọi, Trọng Tình vội vàng cất kịch bản , : "Chị Phi Nhi, đạo diễn đang gọi , ngoài đây."
"Được. Chúc cô hôm nay chuyện đều thuận lợi."
Trọng Tình mỉm gật đầu, xách váy ngoài. Trình Dục Thần mặc một chiếc áo gió màu đen đợi gốc cây đào trong sân, cảm nhận dường như Trọng Tình , liền đầu mỉm Trọng Tình. Trọng Tình cũng với , đến bên cạnh . Trình Dục Thần : "Hôm nay cô thật đấy!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doat-tinh-thinh-sung-nguoi-yeu-tram-ngay-cua-tong-tai/chuong-42-trinh-tu-thieu-den-tham-phim-truong-1.html.]
"Cảm ơn, cũng trai!"
Hai , đạo diễn hô: "Tình Tình, Tam thiếu, chuẩn bắt đầu nhé!"
Trọng Tình vội vàng vẫy tay với Trình Dục Thần, đó điều chỉnh cảm xúc, bước khách sạn, ở quầy bar đau khổ uống từng ly từng ly rượu, mỗi ly rượu trôi xuống bụng đều như một ly rượu đoạn trường. Mắt cô lấp lánh ánh nước, chực trào rơi nhưng
rơi xuống, phối hợp với ánh đèn mờ ảo, càng thêm cô đơn lạc lõng.
Ngay khi cô uống bao nhiêu ly rượu, khi cô nâng ly định uống tiếp, một bàn tay giữ chặt cổ tay cô, cho cô uống nữa: "Ngọc Nhi, em uống đủ nhiều , đừng uống nữa, đưa em về nhà!"
THẬP LÝ ĐÀO HOA
Ngọc Nhi hất mạnh tay , nâng ly rượu ngửa cổ uống cạn một dứt khoát: "Anh đừng quan tâm em, em và còn
quan hệ gì nữa ! Từ khoảnh khắc quyết tâm rời khỏi hôn lễ của chúng , nên chúng sẽ còn bất cứ quan hệ gì nữa! Em hận , nhưng em gặp nữa! Anh , tìm Nhân Hoa của
, đừng quan tâm em, đừng quan tâm em, !"
"Ngọc Nhi, xin , thực sự xin . Người nhất trong thiên hạ chính là em! Nếu nhờ em, năm đó khi
trốn đến Thượng Hải lẽ c.h.ế.t từ lâu , căn bản cũng sẽ thành tựu như bây giờ. Là với em, em hận thì cứ hận , bất kỳ lời oán thán nào!"
"Đừng nữa! Em cầu xin đừng nữa! Nếu thể, em thực sự hy vọng cả đời em từng gặp ! ... nhưng làm đây? Liễu ca ca, em quên , em quên !" Ngọc Nhi ôm chặt lấy Liễu
Đông Dương, nước mắt lã chã rơi xuống, "Em làm đây? Tại đối xử với em như ? Tại đối xử với em như ? Anh nghĩ Nhân Hoa rời xa bao nhiêu năm như vẫn sẽ là cô của quá khứ ? Cô nữa ! Liễu ca ca, đừng rời xa em, đừng mà!"
"Xin , Ngọc Nhi, thực sự cách nào từ bỏ Nhân Hoa..." Liễu Đông Dương buông Ngọc Nhi , khuôn mặt đẫm
nước mắt như hoa lê dính hạt mưa của cô, tim đau nhói từng cơn. Anh nâng một ly rượu quầy bar lên, , "Ngọc Nhi, tất cả ân tình trong quá khứ, thể báo đáp, chỉ thể dùng ly rượu để cảm ơn em, cảm ơn ơn cứu mạng năm xưa của em, cảm ơn tình bồi dưỡng của em những năm qua, cảm ơn, chỉ thể là cảm ơn!" Dứt lời, ngửa cổ uống cạn ly rượu.