Hồng Phương Đông tuy bán cái giá trời như Tulip Hà Lan, nhưng chẳng từ bao giờ, giống hoa dần gán cho những ý nghĩa vượt xa bản đóa hoa hồng.
Nếu vị tiểu thư nào nhận một bó Hồng Phương Đông ngày sinh nhật ngày Lễ tình nhân phương Tây, thì chắc chắn sẽ khiến đám chị em bạn dì ghen tị lâu.
Thời gian , báo đăng tải một vụ việc làm việc nghĩa hiệp.
Một thanh niên thành phố làm thuê cứu một ông lão cướp, bản vì thế mà tên cướp đ.â.m một nhát. Ông lão tặng một tiền lớn để cảm ơn, nhưng thanh niên khéo léo từ chối, rằng cứu vì mong báo đáp. sắp kết hôn, vị hôn thê một bó Hồng Phương Đông, ông lão thể để vị hôn thê của cầm bó hoa như trong hôn lễ ?
Tôi thề, chuyện thực sự do thiếu gia sắp đặt.
khi Kỳ Ngôn thiếu gia chuyện, lập tức đến bệnh viện thăm thanh niên đó. Sau đó, thầy cho làm mỗi ngày đều gửi một cành Hồng Phương Đông đến nhà vị hôn thê của , còn sẽ đặc biệt chuẩn một phòng đầy hoa hồng cho hôn lễ của họ, tất cả đều cung cấp miễn phí.
Có phóng viên hỏi: "Hồng Phương Đông chẳng từng bán lẻ ?"
Thiếu gia trả lời câu hỏi đó mà hỏi ngược : "Anh cảm thấy cái gì mới là vật vô giá?"
Phóng viên hiểu.
Thiếu gia tự hỏi tự trả lời: "Tôi cho rằng, đó là lòng thiện lương và tình yêu thuần khiết."
Về , những tờ quảng cáo Hồng Phương Đông thường thấy báo đều hàng chữ lớn: Lòng thiện lương, tình yêu thuần khiết.
Vì hôn lễ của thanh niên làm thuê , sắp vặt trụi cả một cánh đồng hoa . Dù lượng hoa hồng dùng trong đám cưới lớn, mà diện tích vườn hoa nhà chúng ... haiz, nhắc đến nữa.
Lúc cách thời điểm tiệm hoa Kỳ thị khai trương mới ba tháng, phu nhân và mới mua thêm đất mới, nhưng để mở rộng sản lượng thì vẫn còn một cách khá xa.
Tôi khổ sở với thiếu gia: "Thầy đ.á.n.h quảng cáo thật đấy, nhưng nhà sắp còn hoa để bán ."
Thầy xoa đầu , : "Vậy thì bán ít một chút."
Ngày hôm , quy tắc thiếu gia định đổi — chỉ khi mua đủ lượng hoa tươi tại tiệm hoa Kỳ thị mới tư cách mua Hồng Phương Đông. Cách chơi gọi là "mua kèm", là học từ mấy nhãn hiệu phương Tây.
Tôi nghĩ, thiếu gia hổ danh là từng du học, thật là lợi hại.
điều làm vui hơn là thiếu gia dường như trở dáng vẻ ngày xưa.
Thầy nghiêm túc phục hồi chức năng sự hướng dẫn của bác sĩ gia đình, dần dần rời khỏi xe lăn, chống gậy ; thầy còn tự nhốt trong phòng như nữa, tuy thỉnh thoảng vẫn im lặng lên mây trôi nơi chân trời, nhưng khi cuối cùng cũng nhiều hơn .
Thầy với .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doa-hong-phuong-dong/chuong-5.html.]
Đây là điều mà đây dám tưởng tượng đến.
Tôi nghĩ, một như thể bên cạnh thiếu gia, chuyện với thầy, thầy với , lẽ nhờ việc trồng hoa. Thế là càng trồng hoa chăm chỉ hơn, gần như ngày nào cũng vùi ngoài vườn.
thiếu gia với : "Tôi mới tuyển thêm mấy đến giúp cô, việc trong vườn hoa cứ để họ làm, đừng để họ tiếp xúc với hạt giống và phương pháp ghép cành, nuôi dưỡng là ."
"Vậy còn ?" Tôi ngẩn .
Thầy một lượt từ xuống bảo: "Cô theo phố."
"... Dạ?" Tôi ngớ .
Thiếu gia đưa đến tiệm cắt tóc .
Thầy tháo b.í.m tóc thắt đuôi tôm của , bảo thợ tạo mẫu cắt tỉa một chút, uốn thành kiểu tóc xoăn La Mã thời thượng.
Khi giúp việc ở tiệm hoa, thấy nhiều tiểu thư nhà giàu, đặc biệt là những du học về, đều thích uốn kiểu tóc xoăn .
Sau đó, thiếu gia đưa đến tòa nhà bách hóa đắt đỏ nhất trong thành phố.
Thầy từ chối dùng xe lăn mà chống gậy, cùng dạo qua từng cửa hàng một.
Tôi bao giờ mặc những bộ quần áo như thế , cả lóng ngóng cực kỳ. Đứng gương, căn bản nhận chính trong đó.
— So với những vị đại tiểu thư mà gặp thường ngày, hầu như chẳng gì khác biệt.
Có điều phong thái trông giống lắm, nản lòng nghĩ bụng.
Thiếu gia chỉ phụ trách gật đầu và lắc đầu.
Gật đầu nghĩa là bộ lấy, lắc đầu nghĩa là lấy. Đa phần đều theo ý kiến của thầy, nhưng duy nhất khi chọn mũ, và thầy chọn hai kiểu khác .
Tôi thích kiểu mũ lễ mạng che mặt.
"Tại ?" Thầy hỏi.
"Tôi trông lắm." Tôi , "Mạng che mặt thể che bớt ."
"Ai cô ?" Ánh mắt thiếu gia chút lạ lùng.
" thấy những phu nhân, tiểu thư đó đều hơn nhiều..."