Thiếu gia dùng ánh mắt kẻ ngốc để .
"... Ơ?" Tôi chút ngơ ngác.
"Bỏ ..." Thiếu gia lắc đầu.
Ngày hôm , thiếu gia phá lệ khỏi phòng, đến phòng phu nhân gì đó rõ.
Bà đem hết tiền bạc và sổ sách trong nhà giao cho thiếu gia.
Sau đó thiếu gia với : "Theo ngoài một chuyến."
Tôi còn đang định mời một đ.á.n.h xe ngựa đến kéo xe, nhưng thiếu gia thuê một chiếc Pontiac. Ngày lão gia một chiếc Ford, đó cũng là thứ tốn nhiều tiền vận chuyển từ nước ngoài về, nhưng chiếc xe thiếu gia thuê rõ ràng trông sang trọng hơn chiếc xe cũ của lão gia nhiều.
Anh mặc bộ vest cắt may tinh xảo, cũng bắt một bộ sườn xám màu trơn, xách chiếc vali hợp kim theo .
"Biết làm thục nữ ?" Thiếu gia hỏi .
Tôi lắc đầu nguầy nguậy.
Nói thật, đây cũng là đầu xe ... chút để chân chỗ nào cho .
Thiếu gia dường như đoán .
Anh thản nhiên : "Học sẽ ."
Chiếc Pontiac chạy một mạch từ quê lên thành phố, cuối cùng, tài xế dừng xe tòa soạn báo Đại Công. Tôi lấy xe lăn từ cốp xe cho thiếu gia, tài xế đỡ , thiếu gia với tài xế: "Một tiếng đón chúng ."
Lại với : "Đẩy tòa soạn."
Tại đến tòa soạn báo nhỉ? Tôi hiểu gì cả nhưng vẫn làm theo.
Thiếu gia trong gặp một phóng viên, mở chiếc vali — bên trong là xấp tiền mặt lớn, gần như là bộ gia sản hiện của Kỳ gia.
Ngoài , còn một cành hoa hồng cực kỳ tươi tắn, là thứ hái từ ruộng hoa nhà sáng sớm, vẫn còn đọng những giọt sương. Cánh hoa hồng đặt nền nhung đen càng thêm phần quyến rũ.
Phóng viên đóa hồng xấp tiền, hỏi: "Ý của Kỳ là...?"
"Chừng tiền, đủ mua bao nhiêu trang báo của các ông?" Thiếu gia hỏi.
Phóng viên đối phó nổi tình hình , vội vàng gọi chủ biên đến.
Tôi mời ngoài uống , thiếu gia và chủ biên chuyện bên trong lâu. Cho đến khi tự đẩy xe lăn , liếc chiếc đồng hồ Tây đặt ở gian ngoài, vặn chỉ còn thiếu năm phút nữa là tròn một tiếng.
Thiếu gia bắt tay với chủ biên, chốt hạ một câu: "Một tháng , hy vọng tất cả dân ở bến Thượng Hải đều khao khát đóa hồng ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doa-hong-phuong-dong/chuong-4.html.]
Chủ biên mỉm : "Với tài năng của Kỳ , căn bản cần đến một tháng."
Thiếu gia dùng gần như bộ gia sản để mua quảng cáo liên tục trong một tháng báo Đại Công — từ những ô nhỏ ở góc khuất cho đến trang nhất tiêu đề, thiếu thứ gì.
Tin đầu tiên đăng lên chỉ là một ô quảng cáo nhỏ xíu.
Đại ý rằng, trong nước mới phát hiện một giống "Hồng Phương Đông" huyền bí, chỉ mang khí chất cổ điển phương Đông mà hương hoa còn nồng nàn say đắm lòng .
Sau đó, những bài báo ngắn liên tục đăng tải, dùng đủ loại câu chuyện để chứng minh ai từng mua loại hoa hồng , và những đ.á.n.h giá . Những cuộc thảo luận về giống hoa "Hồng Phương Đông" dần lan rộng, nhưng đa đều từng tận mắt thấy.
Tiếp đó, phóng viên của các tòa soạn khác đến phỏng vấn chị em bạn dì của phu nhân.
Bà với phóng viên: "Loại hoa hồng bà từng mua , là từ một nhà quen . Vì sản lượng cực kỳ ít nên nhờ cậy mối quan hệ thiết mới miễn cưỡng mua một bó."
Thế là cả thành phố bắt đầu đoán già đoán non, loại hoa hồng rốt cuộc là giống của nhà nào.
Dĩ nhiên, chị em của phu nhân cũng là do thiếu gia sắp xếp cả.
Trong một tháng , thiếu gia dùng chút tiền cuối cùng trong nhà để thuê một cửa tiệm trong thành phố, cải tạo nó thành một tiệm hoa.
Một ngày khi tiệm hoa khai trương, trang nhất của báo Đại Công chạy dòng tiêu đề lớn: 《Hồng Phương Đông xuất hiện tại 29 đường Nam Kinh, ngày mai chính thức khai trương》.
Ngày khai trương tiệm hoa Kỳ thị, cửa xếp thành những hàng dài như rồng rắn.
Tôi lo lắng hoa hồng hiện căn bản đủ để bán.
thiếu gia vội, chỉ bảo hái một ít mang đến tiệm. Các bó hoa phối hợp hoa mỹ và cầu kỳ, giá bán cũng cực kỳ cao. Dù , chúng vẫn tranh mua sạch sành sanh trong nháy mắt.
Sau khi bán hết phần của ngày hôm nay, thiếu gia liền bảo làm treo tấm biển "Hôm nay bán hết, ngày mai tiếp tục" ở cửa tiệm.
Tôi bảo: "Thực trong nhà vẫn còn nhiều lắm..."
Thiếu gia , khẽ mỉm : "Nhiều quá hóa dở."
Tôi hình như hiểu, hình như hiểu .
Hiếm khi thấy thiếu gia giải thích với : "Gần hai trăm năm , một cành hoa Tulip ở Hà Lan thể bán với giá hơn 1500 Florin, đủ để mua mười con bò."
Tôi kinh ngạc thốt lên: "Nhiều thế cơ ạ? Vậy nếu thật nhiều, chẳng là phát tài ?"
Thiếu gia lắc đầu.
"Không, phát tài thì trồng thật ít thôi."
Ngày thứ hai, dòng mua hoa vẫn tiếp tục xếp hàng từ sáng sớm. Thiếu gia bán lẻ, chỉ bán theo bó. Đám phe vé tranh mua một bó, sang tay thể lãi gấp hai ba .