Trong phút chốc, đôi chân nhũn , cả ngã quỵ xuống đất.
Chẳng kịp để tâm đến cơn đau xé lòng truyền tới từ đôi chân, vô mảnh vỡ ký ức một nữa ùa về trong đại não.
Những con đường nhỏ quanh co, những bậc thang lên, những căn phòng rẽ lối...
Chính là tòa nhà đó, nơi kẻ phản bội và kẻ thù tiếp đầu, cũng là nơi giam giữ Kỳ Ngôn!
"Tại ... tại ..." Tôi run rẩy khắp , năng lộn xộn, "Đã là cứu mà? Tại các cứu mới hành động?! Không cô hứa với !!!"
Bạch Nguyệt chậm rãi xuống bên cạnh , run rẩy thốt từng chữ.
"Chúng từng cứu, nhưng chịu . Anh quan chức cao cấp của quân đội Nhật thường xuyên tụ họp ở đó, cần kịp thời phát tình báo... Cuối cùng, nội ứng ngoại hợp với chúng , đưa tín hiệu chỉ huy quan trọng, nhờ mới thể tóm gọn bộ."
Tôi bật nức nở.
Đau lắm, Kỳ Ngôn ơi.
Đau lắm, đau lắm...
Tôi bao giờ dám nghĩ đến kết cục , bởi vì đủ can đảm.
Và khi khoảnh khắc thực sự ập đến, trong chỉ còn nỗi đau thấu tận tâm can.
Trái tim như bóp nghẹt, đ.â.m tới lỗ chỗ trăm ngàn vết thương.
Tôi tiếng, sâu trong cổ họng chỉ phát những luồng khí nghẹn ứ, thế giới mắt trắng xóa một màu, gần như rõ thứ gì, chỉ cảm thấy linh hồn rút cạn.
...
Tôi tự nhốt trong phòng, ăn uống, cũng gặp ai.
Phu nhân đến thăm , ôm lấy mà .
mặt vô cảm, chỉ còn sự tê liệt.
Trong lúc tiếp tục sống như thế nào, mới muộn màng nhận chân của gãy nát.
Chính là cú ngã ngày hôm đó.
Vì từng lúc rõ thế giới , đầu óc m.ô.n.g lung, ngay cả việc bác sĩ nẹp cố định cho từ lúc nào, cũng chẳng .
Thế nhưng, khoảnh khắc ý thức điều đó, bỗng nhiên cảm giác.
Chân của hỏng , nhưng cảm thấy như "sống" .
Bởi vì, thể trải nghiệm cuộc sống của thiếu gia .
Tôi bắt đầu tập tễnh bước với cây gậy chống, nghĩ: Gian nan thế , thiếu gia năm đó làm để học nhỉ?
Dưới sự chỉ dẫn của bác sĩ, bắt đầu thực hiện các động tác phục hồi chức năng.
Mỗi khi đau đến mức mồ hôi đầm đìa, tự hỏi: Thiếu gia năm kiên trì vượt qua như thế nào?
Cho đến ngày cuối cùng cũng chịu bước chân khỏi cửa.
Ánh nắng bên ngoài thật chói chang.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doa-hong-phuong-dong/chuong-22.html.]
Đôi mắt mất một lúc lâu mới thích nghi với thứ ánh sáng .
Tôi với phu nhân: "Con một cánh đồng hoa xem ."
Phu nhân mừng phát , gật đầu lia lịa.
Cánh đồng hoa rộng lớn phủ kín cả sườn đồi là những khóm Hồng Phương Đông, những lớp cánh hoa chuyển màu tinh tế đang dập dềnh theo gió.
Giữa hương hoa thơm ngát , chống gậy, chậm chạp bước từng bước về phía .
Đến khi thấy một bóng .
Lương Chấn Lâm đang đợi ở giữa đồng hoa.
"Bạch Nguyệt dám đến gặp cô, nên nhờ tận tay giao bức thư cho cô." Lương Chấn Lâm thấp giọng .
Trong lòng chợt dâng lên một dự cảm chẳng lành, đầu ngón tay cũng bắt đầu run rẩy.
"Lúc đó, Kỳ Ngôn từ bỏ cơ hội sống sót của ... chỉ kịp nhờ đồng đội gửi bức thư ."
Trên phong thư, nét chữ quen thuộc hiện mắt .
—— "Gửi quý cô Mai Khôi".
Tôi khẽ nhắm mắt , nước mắt lặng lẽ tuôn rơi.
Chẳng bao lâu , Lương Chấn Lâm rời , những công nhân đồng hoa cũng về hết.
Cả thế giới dường như chỉ còn .
Thế thật .
Tôi bệt xuống giữa cánh đồng hoa, mở bức thư .
Thao tác thật chậm rãi, thật trân trọng.
Đây là những lời cuối cùng mà Kỳ Ngôn để cho thế gian .
Tôi ước thể nó cả đời cũng hết...
"Gửi quý cô Mai Khôi yêu quý của ,
Khi cô bức thư , vô cùng xin vì thể ở bên cạnh cô nữa.
Lần đầu tiên cô để ấn tượng sâu đậm trong là khi chuẩn lên đường sang Anh.
Cô đuổi theo xe của một quãng đường dài. Ánh mắt sáng ngời đến mức trong những năm tháng nơi đất khách quê , cứ vô thức nhớ về nó mãi.
Sau đó, tai họa ập xuống. Tôi cứ ngỡ cuộc đời thế là bỏ , thà rằng nổ c.h.ế.t ngay lúc đó còn hơn, nhưng cô bao giờ từ bỏ .
Chính cô giúp nhận rằng, chỉ cần còn sống là còn hy vọng, còn thể thành chí hướng trọn.
Thế nhưng vẫn luôn cảm thấy tội .
Tội vì cố tình phớt lờ ánh mắt cô dành cho , tội vì diễn kịch với khác ngay mặt cô.
Tôi rõ cô đau lòng, nhưng cứ luôn tự lừa dối rằng: Một kẻ tàn phế như vốn dĩ chẳng xứng với cô.