Cuối cùng, vẫn để cho thiếu gia một bức thư, xem như lời từ biệt cùng.
Trong thư với : Tôi đặt chiếc vòng tay của phu nhân trong két sắt, mật mã là ngày sinh nhật của . Tôi chiếc vòng quý giá, là đồ gia bảo từ thời bà nội của thiếu gia truyền cho phu nhân, vốn dĩ nên truyền cho Bạch Nguyệt tiểu thư, lúc cũng nên vật quy nguyên chủ .
Viết xong bức thư , thấy chút rườm rà, xóa xóa sửa sửa hỏng mấy tờ giấy, cuối cùng chỉ để một câu duy nhất: "Vòng tay ở trong két sắt."
Hồi cha còn sống, ông bảo tính bướng, tính cách giống hệt u .
Bằng chứng là, vốn dĩ ông cho theo ông học trồng hoa, đó là cái nghề chân tay vất vả, con gái đứa thì nên học nấu nướng, làm việc nhà và nữ công gia chánh cho để tìm một nhà chồng t.ử tế.
Tôi chẳng thèm lời ông, ngày ngày cứ lẽo đẽo theo m.ô.n.g ông xem ông trồng hoa, mùa hè phơi nắng đến đen nhẻm như than.
Ông chẳng còn cách nào khác, cuối cùng đành thỏa hiệp, kiếm cho một cái chậu hoa. Giống hoa đầu tiên ông dạy trồng chính là hoa hồng, ông dạy : "Hay là tên chính thức của con cứ gọi là Phương Mai Khôi ? Cho nó Tây."
Cái tên thật là quê mùa hết sức. Tôi mỉm nghĩ bụng.
Nghĩ , .
Trong hai năm gọi là "Mai Khôi tiểu thư" , thường xuyên mơ thấy cha, mơ thấy ông cầm tay chỉ việc dạy trồng hoa.
Tôi nhớ ông thật nhiều.
Sáng sớm hôm đó, giữa làn sương mờ ảo, xách theo chiếc vali nhỏ của đến sân bay.
Nhân viên bán vé , trong hôm nay và ngày mai chỉ còn chuyến bay Quảng Châu là còn vé.
Tôi thầm nghĩ, Quảng Châu là một nơi để nuôi trồng hoa cỏ, thể đến đó xem ; đó mua một mảnh đất nhỏ ở ngoại ô, trồng những loài hoa yêu thích.
Thời gian chờ máy bay khá dài, đợi một cách vô vị, đợi nghĩ về cuộc sống tương lai của , cũng như cuộc sống tương lai của thiếu gia.
Cái chân của thiếu gia tuy linh hoạt cho lắm, nhưng cũng chỉ là chậm chút thôi, mặc quần dài thì cũng chẳng ai nhận .
Thiếu gia thông minh như , còn trai nữa, Bạch Nguyệt tiểu thư chắc chắn sẽ chê bai nhỉ?
Còn về phần ... thật vốn dĩ chẳng tiểu thư khuê các gì, vẫn nên thật với Lương , từ chối sự theo đuổi của mới .
Còn những ngày tháng , cứ thế mà sống thôi. Trồng hoa cũng lắm .
Nếu còn cơ hội, học trường nữ sinh một chuyến. Thiếu gia và Bạch Nguyệt tiểu thư đều nhiều sách, từng học đại học, từng du học, chỉ là chỉ mặt chữ và tính toán sổ sách.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doa-hong-phuong-dong/chuong-15.html.]
Tôi cứ mải mê suy nghĩ như hồi lâu, cho đến khi nhân viên công tác bắt đầu nhắc nhở hành khách lên máy bay.
Tôi xách chiếc vali nhỏ, về phía cửa soát vé.
Chiếc máy bay chở khách của hãng Hàng Trung ương đang đậu ở phía xa, xếp thành hàng dài, lượt kiểm tra vé trật tự về phía bãi đỗ máy bay trống trải.
Đã đến lượt .
Tôi hít một thật sâu, chuẩn đưa tấm vé trong tay .
Tôi , đây là một ngã rẽ khác của định mệnh.
ngay lúc , bỗng thấy tiếng gậy chống gõ "cộp cộp" mặt đất. Bởi vì âm thanh đó quá đỗi quen thuộc đối với , đến mức tưởng nhầm, thậm chí dám đầu .
Cho đến khi một giọng vô cùng thuộc vang lên, lớn tiếng gọi tên .
"Phương Mai Khôi!"
Tôi bỗng nhiên ngoảnh .
"Phương! Mai! Khôi!" Anh gằn giọng gọi to từng chữ một như thế.
Tiếng gọi giống như khi giới thiệu với khác là "Đây là Đông Phương tiểu thư", khi ở những nơi xã giao mặt ngoài gọi là "Họa Họa".
Vào những thời khắc đó, luôn cảm thấy đang gọi , mà chỉ là đang gọi một cái ký hiệu nào đó; nhưng , thật sự rõ mồn một tên của chính .
Tôi xuyên qua đám đông thấy thiếu gia Kỳ Ngôn, phát hiện trán đầy mồ hôi, mái tóc đen dính bết làn da chút tái nhợt, mắt là một quầng thâm mệt mỏi.
Anh chống gậy cách vài mét, vóc dáng vốn dĩ thanh cao như cây tùng tuyết, lúc mỏng manh như một tờ giấy, dường như chỉ cần một cơn gió thổi qua là sẽ ngã quỵ.
...Sao tìm đến tận đây?
Ngay khoảnh khắc đó, bàn tay chống gậy của trượt , suýt chút nữa là ngã nhào xuống đất.
Tôi lập tức hoảng loạn, nhất thời chân tay luống cuống.
Chỉ thấy hét lên với : "Anh bây giờ gì cũng vô dụng, hối hận cũng kịp nữa, rõ ràng là chính tay đẩy em ... vẫn ... cố gắng thêm một nữa."
Anh thẳng mắt , thở dốc từng hồi.
"Đừng ... ở ... xin em."