Đoá Hồng Phương Đông - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-01-27 09:32:53
Lượt xem: 107

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi nghĩ, miền Nam quả thực thích hợp để trồng hoa hơn.

Vườn hoa của Kỳ gia hiện tại nhiều thợ làm vườn đáng tin cậy, thể xem những nơi khác.

Có lẽ là Quảng Đông, hoặc là Vân Nam, mua lấy một dải đất trồng hoa, gieo những loài hoa thể nở rực rỡ hơn ở phương Nam.

Chớp mắt đến Tết.

Bữa cơm tất niên ở Kỳ gia, phu nhân vị trí chủ tọa, thiếu gia vị trí thứ hai. Những năm qua cũng may mắn dự tiệc, nhưng đây là đầu tiên phu nhân bảo cạnh bà.

Phu nhân vẫn luôn đối đãi với , ơn tri ngộ, vô cùng kính trọng bà.

năm nay, cứ cảm thấy ánh mắt bà chút khác lạ, còn những lời đầy ý tứ ám chỉ.

"Mẹ già , tinh thần cũng chẳng như xưa. Hai năm nay Kỳ gia gặp biến cố, từng rơi xuống vũng bùn, bao nhiêu chuyện ập đến, thật quá khó khăn, khó vô cùng."

Tôi vội : "Giờ chuyện đều lên , phu nhân đừng quá đau buồn ạ."

Phu nhân lắc đầu : "Trải qua biến cố , mới thấu rõ lòng , cũng càng hiểu rõ những ngày tháng bình yên hạnh phúc khó đến nhường nào."

"

Sau đó bà mắt , bỗng nhiên : "Kỳ gia nên hỷ sự , sớm bế cháu nội."

Bà vẫn như thường lệ vỗ vỗ tay , đó tháo chiếc vòng cổ tay , ấn lòng bàn tay .

Đó là chiếc vòng phỉ thúy xanh mướt bà luôn đeo từ khi mới phủ, là món quà cưới lão gia tặng bà năm xưa, ngay cả lúc gia đình khó khăn nhất bà cũng nỡ đem cầm cố.

Tôi lường phu nhân sẽ chuyện , nhất thời sững tại chỗ.

Thiếu gia cũng chẳng hề , sững , bàn tay đang cầm chén khựng giữa trung.

Tôi cúi đầu chiếc vòng, trong lòng bỗng trào dâng cảm xúc nóng rực, như thể thứ gì đó héo tàn bấy lâu nay bỗng chốc hồi sinh từ đống tro tàn.

Phu nhân hóa chọn .

Tôi một nữa về phía thiếu gia theo bản năng, nỗ lực kiềm chế biểu cảm của , nhưng trong lòng đầy mong đợi lời tiếp theo của .

Thiếu gia chậm rãi, thật chậm rãi đặt chén xuống, phu nhân, , cuối cùng bàn tay phu nhân đang nắm tay và chiếc vòng đại diện cho sự truyền thừa của Kỳ gia trong lòng bàn tay .

"Mẹ, con với từ , nhận Họa Họa làm con nuôi, tìm cho cô một mối nhân duyên , sẽ sớm cháu ngoại thôi." Anh hờ hững .

Đôi bàn tay bắt đầu run rẩy.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doa-hong-phuong-dong/chuong-12.html.]

Tôi khép chặt các ngón tay, dùng sức nắm lấy chiếc vòng để che giấu cổ tay đang run, ánh mắt hề rời khỏi gương mặt thiếu gia, nhưng căn bản thèm .

Phu nhân lập tức vui, giọng cũng cao lên: "Anh đang cái lời hỗn xược gì thế hả?!"

Thiếu gia đáp lời, chỉ khẽ mím môi.

Tôi trả chiếc vòng cho phu nhân, cúi đầu : "Phu nhân, con thể nhận."

Phu nhân nhận lấy chiếc vòng nhưng mạnh tay lồng cổ tay : "Đồ tặng thì tuyệt đối đạo lý lấy . Sau con chính là con gái , con gái đeo vòng của là chuyện thiên kinh địa nghĩa!"

"Cô cứ nhận ." Thiếu gia bình thản , "Vừa , Bạch Nguyệt gần đây tìm một chiếc vòng , hiếu kính ."

Trái tim lạnh lẽo từng chút một.

Chuyện và thiếu gia bất hòa hiểu lan truyền khắp bến Thượng Hải.

Không ít thăm dò hỏi xảy chuyện gì, nhưng đa phần là để dò xét tình hình kinh doanh của Kỳ gia.

Tôi từ đầu đến cuối đều giữ im lặng, dành nhiều thời gian hơn cho vườn hoa.

Tôi tự định vị là một thợ làm vườn.

Đó mới là vị trí thích hợp nhất của .

Còn về chiếc vòng tay của phu nhân, đợi khi nào tìm thời cơ thích hợp, sẽ trả cho bà .

Tiệm hoa Kỳ thị mở thêm nhiều chi nhánh, thỉnh thoảng cũng mặt kiểm tra cửa hàng.

Một ngày nọ rằm tháng Giêng, một đàn ông Nhật Bản tên là Tiểu Điền Chính Nhất Lang, giống như ngóng hành tung của , tìm đến đúng chi nhánh mà ghé thăm ngày hôm đó.

Đối phương tháo chiếc mũ phớt đen đặt ngực, dùng tiếng Việt lưu loát với rằng, ông lệnh một vị phu nhân quý tộc ở Tokyo, đến tiệm hoa Kỳ thị mua một ít Hồng Phương Đông.

Tôi thích tiếp xúc với Nhật, chỉ thản nhiên bảo bọn họ cứ tùy ý lựa chọn.

những giống hoa quý giá nhất đều ở "Thưởng Hoa Gian" trong phòng trong, dễ dàng bày ngoài.

Tiểu Điền với : "Phu nhân nhà thích giống hoa , hy vọng thể trồng chúng ngay tại phủ ở Tokyo."

Tôi khẽ nhíu mày.

Cố tình đến chặn đường , hóa là đ.á.n.h bàn tính .

Tôi lập tức lắc đầu từ chối: "Kỳ gia ơn với , sẽ rời khỏi nơi ."

Tôi làm kẻ lấy oán báo ân, nếu thiếu gia và phu nhân, tuyệt đối vị trí như ngày hôm nay.

Loading...