Đoá Hồng Phương Đông - Chương 10

Cập nhật lúc: 2026-01-27 09:32:51
Lượt xem: 110

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tôi ngạc nhiên lời miêu tả của , nhưng biểu hiện ngoài mà chỉ mỉm nhẹ nhàng.

Tôi bỗng chợt nhận rằng bắt đầu những thần thái, cử chỉ dần giống với thiếu gia và phu nhân thường ngày.

Tôi và Lương xoay trong sàn nhảy, tiếng vĩ cầm du dương êm tai nhưng chẳng còn tâm trí mà thưởng thức, cứ chốc chốc ngoảnh đầu về phía góc phòng.

Thiếu gia và tiểu thư Bạch Nguyệt vẫn đang trò chuyện, họ ghé sát , vì xung quanh quá ồn nên bắt buộc gần mới chuyện .

lập tức nhận rằng suy nghĩ như phần lớn là đang tự lừa dối .

Lương thấy cứ về phía đó mãi, liền hỏi : "Cô và biểu ca của cô..."

Anh ngập ngừng, đổi cách hỏi khác.

"Cô quan tâm đến ?"

Tôi hiểu ý trong lời của , khẽ lắc đầu: "Chúng quan hệ gì cả. Tôi chỉ tò mò về vị tiểu thư thôi."

Tôi và thiếu gia, mãi mãi là sự khác biệt giữa mây và bùn.

Tôi đều rõ cả.

Lương : "À, đó là tiểu thư Bạch Nguyệt. Bạch gia là gia tộc cực kỳ giàu trải dài khắp Quảng Châu và Hồng Kông. Tiểu thư Bạch Nguyệt mới du học Anh về hai năm , ông nội cô gạt ý kiến phản đối để cô tiếp quản sự nghiệp gia đình, giờ đây cô khá tiếng tăm trong giới thương nhân vùng ."

Tôi gật đầu.

Vậy thì thật là môn đăng hộ đối với thiếu gia, đúng là một cặp trời sinh.

Làm thể thấy tự ti cơ chứ?

Kết thúc một điệu nhảy, Lương Chấn Lâm hỏi : "Tiểu thư Đông Phương, khi nào rời khỏi đảo Hồng Kông?"

"Chuyến bay ngày mai ạ." Tôi trả lời.

Anh gật đầu, lấy từ trong túi áo vest một chiếc bút máy, một địa chỉ lên khăn giấy và đưa cho : "Nếu cô sẵn lòng, cô thể thư cho ."

Tôi nhận lấy tờ khăn giấy đó, trong lòng chút khó hiểu.

Anh với : "Xin , sợ đường đột hỏi xin địa chỉ sẽ cô từ chối, đành trao quyền chủ động tay cô. Hy vọng cô thấy mạo ."

Trên chuyến bay từ Hồng Kông về Thượng Hải, thiếu gia đang nhắm mắt dưỡng thần.

Máy bay gầm rú cất cánh, cảm giác áp lực trong quá trình lên cao khiến khó chịu. Tôi mây cuộn sóng vỗ ngoài cửa sổ, chợt nhận thế giới của sớm xảy những đổi long trời lở đất.

Mà trung tâm của sự đổi chính là đang ở bên cạnh lúc .

"Đang thẫn thờ gì thế?" Thiếu gia bỗng nhiên với .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doa-hong-phuong-dong/chuong-10.html.]

Tôi ngoảnh , suy nghĩ một chút : "Tôi cứ ngỡ thiếu gia đang nghỉ ngơi nên làm phiền ."

"Không , lúc nãy đang suy nghĩ chút việc." Thiếu gia lắc đầu, "Tôi và Bạch Nguyệt đạt thỏa thuận hợp tác."

"Thiếu gia và cô chắc hẳn quen từ lâu." Một câu hỏi nhưng với giọng điệu khẳng định.

Thiếu gia mảy may nghi ngờ, chỉ thản nhiên trả lời: "Bạn đại học. Cô là sư tỷ của , khóa một năm. Tuy nhiên chuyện ở buổi đấu giá thì do sắp đặt ."

Tôi gật đầu, nhưng cũng cuối cùng hiểu ý nghĩa sâu xa đằng chuyến Hồng Kông của thiếu gia.

Lúc đầu hiểu nổi, cho dù một nhành hồng phương Đông tịnh đế nữa, thì đối phương cũng chắc năng lực dùng cây để bồi d.ụ.c giống hoa diện rộng.

quả nhiên thể theo kịp suy nghĩ của thiếu gia, hóa thiếu gia sớm đợi đấu giá chậu hồng đến tìm .

Một triệu bảng Anh chẳng qua chỉ là tiền đặt cọc thể hiện thành ý để hợp tác sâu hơn với mà thôi.

Chỉ là ngờ thu hút đến quen cũ của thiếu gia, như thì chuyện tiến triển càng nhanh chóng hơn.

"Thiếu gia định cùng cô Bạch Nguyệt làm gì ạ?" Tôi tiếp tục hỏi .

"Để cô đem Hồng Phương Đông bán nước ngoài với giá cao hơn nữa."

Thiếu gia lấy bút máy và sổ tay mang theo , xuống một con cho xem.

"Đêm qua chúng cùng tính toán, lợi nhuận một năm sẽ thấp hơn con ."

—— Đó là khoản thu nhập mà mười năm cộng thời lão gia còn sống, Kỳ gia cũng đạt .

Nhìn con đó, lòng bình thản đến lạ thường.

Tôi ngước mắt , cuối cùng nhịn mà hỏi: "Vậy nên tối qua, thiếu gia bảo khiêu vũ với khác là để rảnh tay tính toán sổ sách với cô Bạch Nguyệt ?"

Thiếu gia khựng .

Anh chăm chú quan sát kỹ gương mặt .

Tôi cảm thấy mất tự nhiên, lặng lẽ mặt chỗ khác.

Anh khẽ , thong thả hỏi : "Lương Chấn Lâm khiêu vũ thế nào?"

"..." Tôi im lặng một lúc đáp: "Anh Lương bảo khi về nhà hãy thư cho ."

"Vậy ?" Giọng điệu của thiếu gia bỗng chốc lạnh vài phần.

Tôi thấy phản ứng của thiếu gia chút kỳ lạ.

Thời gian xung quanh dường như ngưng đọng trong chốc lát.

Loading...