Đoá Hồng Phương Đông - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-27 09:32:42
Lượt xem: 57

Ngày bán chôn cha, thiếu gia mua về.

Tôi trở thành hoa công của Kỳ gia.

Sau , b.o.m đạn quân Nhật trút xuống, Kỳ gia sa sút.

Ngày tan đàn xẻ nghé, thiếu gia trả văn tự bán cho , còn cho thêm mười đồng đại dương.

Tôi nhận lấy tiền nhưng rời .

Tôi cúi đầu : "Số tiền , mua thêm ít hạt giống, giúp gia đình làm công việc bán hoa sinh nhai..."

Chỉ nhờ mấy sào đất trồng hoa ban đầu đó, Kỳ gia một nữa xoay chuyển tình thế, vực dậy cơ nghiệp.

Cái tên công t.ử Kỳ Ngôn cũng vang danh khắp đất Thượng Hải.

Ai nấy đều đồn rằng, sắp kết với Bạch gia.

Tiểu thư Bạch gia từng du học, là một cô gái , .

Tôi lẳng lặng thu dọn hành lý nhỏ, mua sẵn vé máy bay để xuống miền Nam.

Cho đến khi thiếu gia thở hổn hển đuổi theo, giọng khản đặc: "Đừng ... ở ... xin cô."

—-

Tôi mồ côi từ nhỏ, năm mười bốn tuổi, cha cũng qua đời.

Trong nhà còn ai, chẳng lấy một xu dính túi, chỉ đành quỳ phố lớn, định bán để lấy tiền an táng cho cha.

Lúc qua đường cứ chỉ trỏ , hổ đến đỏ bừng mặt, đầu cứ cúi gằm xuống mãi.

Mãi đến khi một giọng êm tai vang lên bên cạnh: "Bán ? Cô làm việc gì ?"

Tôi bàng hoàng ngẩng đầu, thấy tới tầm mười bảy mười tám tuổi, dáng cao ráo, thanh tú như ngọc như tùng.

Anh hề chê bai vẻ ngoài nhếch nhác của , còn cúi thấp xuống để chuyện với .

"Tôi... trồng hoa." Tôi lo lắng đáp.

Cha vốn là một thợ trồng hoa, từ nhỏ và học theo.

"Thật ?" Ánh mắt thoáng chút ngạc nhiên.

Người bạn cùng gọi : "Kỳ Ngôn, chuyện với đứa ăn mày đó làm gì?"

"Tôi, ăn mày..." Tôi vội vàng lên tiếng.

Anh để ý đến , mà mỉm với : "Vườn hoa của đang thiếu làm, cô đến đó ?"

Tôi ngẩn .

Cũng chẳng rõ là vì sững sờ dung mạo của , vì sự dịu dàng trong giây phút .

Thiếu gia Kỳ Ngôn là một , .

Anh đưa về Kỳ gia, dẫn đến mặt quản gia, bảo ông ký với hợp đồng ngắn hạn một năm, còn dặn dò quản gia ứng cho nửa năm tiền công để lo hậu sự cho cha chu đáo.

Cứ thế, làm việc trong vườn hoa của phu nhân.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/doa-hong-phuong-dong/chuong-1.html.]

Phu nhân quý vườn hoa của , trong đó trồng nhiều đóa hồng kiều diễm. Quản sự vườn hoa cảnh cáo rằng: "Cẩn thận một chút! Toàn là giống chuyển từ Anh về đấy, chăm hỏng là cô đền nổi !"

Tôi khẽ một tiếng.

Một tháng , nhờ tay nghề trồng hoa giỏi, từ làm thuê ngắn hạn trở thành làm dài hạn. Đây là đích phu nhân phê chuẩn.

... Coi như là một bát cơm lâu dài.

cái ngày ký hợp đồng dài hạn với Kỳ gia, bỗng quản gia : Thiếu gia sắp du học .

Đôi mắt phu nhân đến sắp hỏng cả . cũng vô ích, thiếu gia quyết chí.

Ngày thiếu gia , từ xa thấy khỏi cửa, bước lên xe kéo, mang theo túi lớn túi nhỏ. Chuyến , chẳng bao giờ mới thể về.

Hành động nhanh hơn suy nghĩ, chính cũng kịp phản ứng, chạy đến cổng lớn, gọi to: "Thiếu gia——!"

Anh ngẩn , ngoảnh đầu .

Thấy chạy đuổi theo suốt một quãng đường, vội bảo phu xe dừng , xuống xe và đỡ lấy đang thở hổn hển.

Đã một tháng chúng chuyện với .

Anh thật kỹ, lúc mới nhận .

"Ồ, là cô. Sao thế, trong nhà ai bắt nạt cô ?"

"Không ạ! Không ai bắt nạt cả!" Tôi lắc đầu lia lịa, năng lộn xộn, "Cha an táng , ở Kỳ gia . Tôi chỉ là, cảm ơn thiếu gia..."

"Vậy thì ." Thiếu gia mỉm với , vẫn dịu dàng như .

Tôi bỗng thấy sống mũi cay.

"Tôi còn thể gặp ?" Tôi rụt rè hỏi.

"Có chứ." Thiếu gia gật đầu, "Đất nước đang biến động, nhân dân lầm than, ngoài tìm một con đường cứu quốc, tìm sẽ về."

Tôi ngơ ngác , mỉm : "Thôi bỏ , cô cũng hiểu lắm ."

Sau đó, vỗ vai , câu cuối cùng khi .

"Phải sống đấy nhé."

Thiếu gia lên xe nữa.

Tôi chiếc xe dần xa khuất, bỗng cảm thấy hụt hẫng, nhưng rõ vì hụt hẫng như thế.

Đợi đến khi thiếu gia trở về, ròng rã bốn năm trôi qua.

Năm đó mười tám tuổi. Quản sự vườn hoa cũ của Kỳ gia về quê dưỡng lão, phu nhân liền thăng chức cho làm quản sự. Giờ đây, cả vườn hoa đều do một tay quản lý.

Bên ngoài nhắc đến , họ đều bảo là "con nhỏ trồng hoa nhà họ Kỳ".

Tôi thấy tủi . Rõ ràng kế thừa y bát của cha, là một thợ trồng hoa đàng hoàng.

mỗi khi đính chính, họ nhạo : "Đàn bà con gái mà thợ trồng hoa cái nỗi gì? Cô chỉ thể gọi là 'đứa nuôi hoa' thôi."

Nói xong, bọn họ ha hả, cảm thấy thú vị lắm.

thiếu gia thì khác.

Sau khi thiếu gia về, phu nhân bảo cứ cách hai ngày qua phòng thiếu gia một , hoa mới bình cho .

Loading...