Dịu Dàng Nuôi Dưỡng Tôi - Chương 2

Cập nhật lúc: 2026-02-08 02:06:22
Lượt xem: 29

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Đống mì lạnh nướng, bánh trứng các thứ mà thanh niên để vẫn còn đó.

Đồ cúng đặt từ hôm , hôm sẽ thu dọn, khi nhân viên quản lý đến, ăn thật nhanh mới .

Ngôi mộ là của một ông lão họ Trần.

Tôi vái lạy ông hết đến khác, cầu xin đủ điều, mới cầm lấy cái bánh trứng.

nguội ngắt nhưng mùi thịt vẫn thơm nức mũi, thơm đến mức suýt chút nữa phát .

Một cái bánh trứng đủ no, nhắm tới xiên thịt dê và chân giò nướng.

Để ở đây cả đêm nên đó nhiều kiến bò.

Chuyện tranh ăn với kiến tuy mất mặt, nhưng chỉ cần thì chẳng ai cả.

Tôi nuốt nước miếng, vươn bàn tay tội của .

giây tiếp theo, từ đằng xa bỗng vang lên tiếng bước chân.

Nhân viên quản lý tới !

Tôi nhanh như cắt chui chỗ ẩn nấp, liền thấy một phụ nữ mặc đồng phục tới.

Chị đang định thu dọn đồ cúng, nhưng cúi đầu... liền thấy cái túi đựng bánh trứng trống rỗng.

"... Ơ?

Nghĩa trang chuột ?"

Tôi cực kỳ hoảng loạn.

Tôi đầu định chạy, nhưng để ý đá trúng một hòn đá nhỏ.

Hòn đá bay thẳng đến chân phụ nữ, còn chạm mũi giày của chị .

May mà chị chú ý, thu dọn đồ cúng xong liền rời .

Chờ chị thật xa, mới thở phào một cái.

Tuy no nhưng một cái bánh trứng cũng đủ cho cầm cự cả ngày .

Cứ thế, rón rén ăn liên tục trong bảy ngày.

Mỗi khi ăn ở ngôi mộ nào, đều ghi nhớ thật kỹ tên của chủ nhân ngôi mộ đó.

Ngày đầu tiên là bà Trương với quả táo và quả chuối, ngày thứ hai là ông Trần với cái bánh trứng.

Tôi còn ăn bánh nhân thịt của chú Đinh, cá rán của cô Triệu, hồng sa quả của ông Vương, và quả đào lớn của chị Tôn.

Bảy vận khí của đều , gặp nhân viên quản lý nào nữa, đôi khi đến muộn một chút thì cũng lúc đồ cúng dọn .

Chuyện ăn đồ cúng , đầu thì lạ, hai thì quen, ba bốn thì trở thành cao thủ.

Càng ăn thì cảm giác tội trong lòng càng nhẹ bớt, tay vươn càng dứt khoát hơn.

Tôi ăn một cách tâm huyết, ăn với lòng ơn, ăn với sự thành kính ngập tràn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/diu-dang-nuoi-duong-toi/chuong-2.html.]

Cho đến ngày thứ tám, cháu trai của ông Trần tới.

Lần mang cho ông Trần mì lạnh nướng, bánh trứng, chân giò nướng, thịt dải chiên... mang theo bánh kem, gà , một tảng thịt khuỷu tay hầm lớn, còn cả một bình rượu to.

"Ông nội, hôm nay là sinh nhật của ông, cháu mua bánh kem cho ông đây, ông ăn nhiều một chút nhé!"

Tôi lén trốn ở phía bên , đợi đến khi nhang cháy hết, cũng , mới mò tới.

Tôi cúi xuống cái bánh kem đó.

Từ khi bắt đầu ký ức, từng ai tổ chức sinh nhật cho , cũng bao giờ ăn bánh kem.

Trên cái bánh kem mắt đặt nhiều trái cây tươi, hương xoài nồng nàn, nho xanh mọng nước, còn những quả đào đỏ rực.

Tôi nuốt nước miếng, tài nào nhẫn nhịn nữa, vươn tay hốt một miếng.

Phía bia mộ bỗng nhiên u uất hiện lên một làn khói.

Trong ánh mắt kinh hoàng của , làn khói đó ngưng tụ thành một ông lão bán trong suốt, há miệng mắng mỏ :

"Ăn ăn ăn! Ngày nào cũng tới ăn trộm! Đồ của c.h.ế.t mà mày cũng ăn! Không điểm dừng !"

Động tác của đột ngột khựng .

Một miếng bánh kem nghẹn trong miệng, nuốt xong mà nhả cũng đành.

Trời đất ơi!

Tôi đây là gặp ma ?!

Đang ngẩn thì thấy bà Trương cũng từ trong mộ chui .

"Ông Trần, ông nổi nóng cái gì chứ! Ông ăn xong hương hỏa với tinh khí , phần còn để cho con bé ăn thì làm ?"

Chú Đinh trong bộ vest lịch lãm cũng theo sát phía .

"Để ăn còn hơn là đợi dọn vứt thùng rác lãng phí hết sạch, ông già mà keo kiệt thế?"

Ông Vương chống gậy, khuôn mặt đầy vẻ hiền từ.

" y da, tiểu nha đầu , khi bố nó ly hôn đều ai nuôi nó, nó theo bà nội ở quê mấy năm, bà nội mất bố đẻ với kế mới c.h.ử.i mắng đón nó về."

"Bố đẻ suốt ngày rượu chè bài bạc thèm quản, kế thì cố tình bỏ đói nó, nó ở nhà hễ thêm một câu là bố nó đánh."

"Nó sống thật sự chẳng dễ dàng gì."

"..."

Ông Trần nãy còn mắng , im lặng hồi lâu nhịn nữa.

"Tôi nó sống t.h.ả.m thế ... cái đệch, đời hạng cha như thế !"

Các linh hồn cứ một câu một câu hồi lâu, mới chú ý thấy vẫn luôn chằm chằm bọn họ.

Đám ma: "??"

"Không lẽ, cháu thấy tụi ?"

Loading...