Dịu Dàng Nuôi Dưỡng Tôi - Chương 12

Cập nhật lúc: 2026-02-08 02:06:32
Lượt xem: 117

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi bố túm tóc kéo bà về nhà, bà sợ hãi lớn tiếng cầu xin tha thứ.

Năm xưa bà với phận tiểu tam diễu võ dương oai mặt , bố đ.ấ.m đá , lúc đó bà còn nhạo : "Thật đáng thương."

dáng vẻ hiện tại của bà cũng đáng thương y hệt ngày .

Một ngày khi nhập học, mang theo nhiều bó hoa đến nghĩa trang.

Tôi đặt hoa ngay ngắn vài tấm bia mộ.

Các vị trưởng bối đều mỉm .

Duy chỉ ông nội Trần là chắp tay lưng, .

"Sau sẽ ai đến ăn trộm đồ cúng nữa , lắm!"

là một ông già khẩu xà tâm phật.

Tôi nhịn mà bật .

Lúc rời , chị Trần Cẩn và Trần Nhượng ga tàu tiễn .

Trần Nhượng với đôi mắt sưng húp đến mức thấy rõ cả mí mắt, cứ lải nhải ngừng.

"Đến Bắc Kinh nhất định chăm sóc bản cho , ăn uống đúng giờ."

"Được."

"Cũng đừng chỉ mải mê học tập, chú ý kết hợp nghỉ ngơi, đừng để quá mệt mỏi."

"Được."

"Còn nữa... đừng vội vàng yêu đương."

"Được... hả?"

Ánh mắt bỗng nhiên trở nên lảng tránh, lắp bắp hồi lâu nên lời.

Chị Trần Cẩn thở dài một tiếng, giơ tay xách sang một bên.

"Thằng nhóc với em là nó thích em, nó sẽ cố gắng thi đỗ đến Bắc Kinh tìm em, em đừng vội tìm bạn trai, hãy đợi nó một chút."

Trần Nhượng trợn tròn mắt: "Chị! Sao chị toạc hết thế, em còn chuẩn tâm lý để tỏ tì..."

Chữ "tình" còn kịp , thấy một câu:

"Được thôi."

Trần Nhượng ngẩn , ngơ ngác đầu .

"Cậu đồng ý ?"

Tôi mỉm gật đầu.

Sau khi Trần Nhượng nhảy cẫng lên sung sướng, trở nên nghiêm túc, thẳng mắt .

"Chu Thư Nhiên, thật sự thích em."

"Năm tiếp theo , sẽ nỗ lực, nỗ lực để trở nên ưu tú, nỗ lực để xứng đáng với em."

"Anh ... nuôi béo em cả đời, tất cả những món ngon nhất đều dành cho em!"

"..."

Chị Trần Cẩn thể chịu đựng nổi nữa, giáng một cú đ.ấ.m đầu .

"Có ai tỏ tình như mày hả?!"

Tôi khen ngợi: "Rất , cực kỳ gần gũi và thực tế, đ.á.n.h trúng mục tiêu."

Ai bảo thích ăn cơ chứ.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/diu-dang-nuoi-duong-toi/chuong-12.html.]

Cuộc sống đại học bận rộn.

Tôi học ngành Luật, lượng sách nhiều như biển khơi.

Tôi còn tranh thủ thời gian làm thêm.

Mỗi ngày đều sớm về khuya, cuộc sống bận rộn nhưng vô cùng sung túc.

Trần Nhượng nắm rõ thời khóa biểu và thời gian làm thêm của , hễ rảnh rỗi là gọi video cho .

Tôi hỏi chuyện gì .

Anh : "... Còn chẳng tại ông nội , ông báo mộng cho , hỏi xem em ở Bắc Kinh một ăn no ."

"Vậy ?"

Ở đầu dây bên của video, phân biệt rõ ràng thấy ông nội Trần đang trợn mắt ở phía .

"Nói láo! Lão t.ử lâu báo mộng cho mày, rõ ràng là chính mày nhớ con bé, đừng lấy lão t.ử làm cái cớ!"

"..."

Ông cụ quả nhiên vẫn là cái tính khí .

Sau đó chúng bắt đầu trò chuyện.

Chúng chia sẻ cho về tình hình gần đây, các khóa học và những chuyện thú vị xung quanh.

Sau đó cả hai im lặng, cùng mở sách .

Tôi ở đầu học thuộc pháp lý, ở đầu ôn thi đại học.

Cả hai chúng đều chìm đắm trong việc học tập, thỉnh thoảng sẽ ngẩng đầu đối phương một cái.

Tình cờ ánh mắt chạm , cả hai liền mỉm .

Chị Trần Cẩn ngoài khung hình chép miệng: "Ánh mắt tình tứ đến mức sắp kéo thành sợi luôn , bọn trẻ yêu thật là sến súa."

Tôi và Trần Nhượng: "..."

Kỳ nghỉ đông năm đó về.

Tôi học, cũng làm thêm.

Lý do chính là còn chút luyến tiếc nào với cái gia đình nữa.

Tối ba mươi Tết, trong ký túc xá nhân viên, tiếng pháo hoa bên ngoài, tự nấu cho một bát mì tôm.

Khi Trần Nhượng đến, miếng mì của mới đưa miệng, bưng bát mì ngây .

Tôi ngờ bay đến đây để thăm .

Trần Nhượng vốn đang tươi rạng rỡ, nhưng khoảnh khắc thấy bát mì tôm, trợn tròn mắt.

"Đêm ba mươi mà em ăn mì tôm ?"

Anh dắt tay ngoài.

"Đi! Anh đưa em ăn món ngon!"

Tiếc là lúc , các nhà hàng ngon đều đặt chỗ từ .

Trần Nhượng đành lủi thủi đưa về ký túc xá, đó đích xuống bếp làm một bàn thức ăn.

Tuy bằng tay nghề của chị Trần Cẩn, nhưng cũng khá ngon.

Lúc đến muộn , ăn xong cơm là nửa đêm, ngay.

Bố quanh năm công tác khắp nơi, chỉ dịp Tết mới về nhà, ngày mai gia đình buổi tụ họp, bắt buộc về.

Tôi chút cạn lời.

"Đã bận rộn như , còn đến tìm em làm gì cơ chứ."

Loading...