Dịu Dàng Bên Em - Chương 6 : Mang Dép Vào

Cập nhật lúc: 2026-04-05 09:40:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Trước đó Hà My ý tiếp cận Lê Giang Lâm nhưng cơ hội, đơn giản là vì cô giống , thể dùng sắc đổi lấy tiếng tăm và sự giàu sang một đời cần vất vả nghĩ cách kiếm tiền. thật may cho cô, giữa Lê Giang Lâm Và ba của Kim Thơ là hai tính cách hoàng khác biệt, nếu câu dẫn Lê Giang Lâm sẽ mất nhiều công sức hơn nhiều.

 

Kim Thơ mỉm miệng , xem chồng lạnh lùng của cô vẫn ngoan, sắc lả lướt của Hà My làm cho mờ mắt.

 

Sau khi xong tin nhắn của trợ lý Lưu, Kim Thơ cảm thấy thoải mái hơn nhiều cả về thể chất lẫn tinh thần. Lại nghĩ đến của Hà My, vì kết hôn để trở thành phu nhân của tổng giám đốc tập đoàn WOsan mà bất chấp tất cả, ngay cả việc đổi luôn họ của con gái, nhưng hề thực chất tất cả cổ phần thuộc về ông Phạm Hùng chuyển nhượng cho Lê Giang Lâm. Bên NIP công khai, vì nếu làm WOsan sẽ khó vững khi các cổ đông đồng loạt rút vốn lưng, nên họ vẫn giữ sự im lặng. Vấn đề Lê Giang Lâm rõ hơn ai hết, cái mà đang chờ là thời cơ để WOsan vững vàng hơn mới tuyên bố sáp nhập. Vấn đề thứ hai khó giải quyết hơn, đó là cổ phần còn trong tay bí ẩn từng lộ diện, quan hệ cận với tổng giám đốc tiền nhiệm cha của ông Phạm Hùng. Danh tính dấu kính ngay cả ông Phạm Hùng cũng .

 

Đối với Kim Thơ, cô ghét bà Hà Linh vì chen cuộc hôn nhân của ba , vì cô , khi hết yêu thương thì dù kiên trì ở bên nữa cũng chỉ làm khó chịu cho , cuộc sống vui vẻ cố sức duy trì nó để làm gì? Cô cũng ghét Hà My, vì phàm là con thì ai chẳng cuộc sung sướng hơn, tất nhiên để bước chân chốn thượng lưu là dễ dàng nếu thượng lưu giúp đỡ.

 

Ai cũng mưu cầu hạnh phúc về tiền tài và địa vị, nhưng cũng nên vì điều đó mà đ.á.n.h mất danh dự nhân phẩm của một con .

 

Có lẽ đối với Lê Giang Lâm, cũng nghĩ như thế nên mới thái độ xem thường Hà My.

 

Kim Thơ tự nhiên đầu liếc đàn ông bên cạnh, đó cô . Nhớ chuyện đụng đầu cửa xe, Kim Thơ bĩu môi, quả thực sắc của Hà My dụ dỗ, cho nên lên xe kiếm chuyện gây sự với cô cũng nên, lúc đó dùng từ thờ ơ khi hai mặt Hà My còn gì.

 

Kim Thơ khỏi cảm thấy chán ghét đàn ông mặt lạnh khó ưa .

 

trong lòng Kim Thơ lúc điểm làm rõ nên cô chủ động bắt chuyện với Lê Giang Lâm.

 

Kim Thơ giọng, "Mọi trong sảnh tiệc đều đoán xem là ai thể mời một nổi tiếng như đến dự tiệc từ thiện. Ba thì chắc , tuy ông đến, nhưng nếu thật sự đến thì trung tâm vũ trụ là ông nữa mà là CEO của tập đoàn NIP đây.”

 

“Anh thực sự đến đó để đón đúng ?” Kim Thơ mỉm Lê Giang Lâm, đôi mắt trong veo tỏa sáng ánh đèn mờ ảo.

 

Lê Giang Lâm im lặng một lúc : “Là ý của ba , ông trách nhiệm với gia đình vợ.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/diu-dang-ben-em/chuong-6-mang-dep-vao.html.]

Câu trả lời như mong đợi, Kim Thơ ngạc nhiên chút nào, một nghiện công việc như thể bỏ việc mà dự tiệc? Tất cả là vì theo ba chứ vì cô mà đến, xem là do Mộc Thu suy nghĩ quá nhiều .

 

Trong xe khí trở nên yên tĩnh, ai một lời, xe lái khu dinh thự cao cấp trung tâm kinh tế Sài Gòn, một ngôi nhà rộng với diện tích hơn bảy trăm mét vuông, lớn cổng sơn trắng, vốn dĩ là tài sản riêng của Lê Giang Lâm do chính tên.

 

Cửa tự động mở, hai lượt xuống xe nhà, Kim Thơ cởi giày cao gót, dùng chân trần giẫm lên sàn nhà sạch sẽ, cô thẳng lên lầu hai. Lê Giang Lâm theo cô, hôm nay cô mặc một chiếc váy màu đỏ ôm sát , váy chỉ dài đến đầu gối để lộ đôi chân trắng nõn nuột nà thon thả. Bàn chân cô nhỏ nhắn và các ngón chân tắc tỉa gọn gàng.

 

Người đàn ông trẻ phía mấy tự nhiên mà đôi chân dài của Kim Thơ chằm chằm, đôi mắt thâm thúy, một lúc lâu trầm giọng : “Mang dép .”

 

Kim Thơ thèm quan tâm, cô bỏ qua giọng của giả vờ như thấy, trong thời tiết về đêm thì sàn nhà lạnh, Kim Thơ cứ như thế mà bước , cô nhón gót chân lên để nhanh hơn.

 

Tuy ngôi nhà khá rộng nhưng chỉ một phòng ngủ chính bộ tầng hai, vì Lê Giang Lâm chỉ sống một ở đây, nghĩ đến sẽ thêm nào đó phép dọn đến nhà của . Phần còn của gian ngôi nhà là dành cho phòng tập thể dục, phòng ăn, nhà bếp, và một phòng làm việc tại nhà. Cho nên mới , kể từ ngày dọn đến đây, việc học của Kim Thơ về cơ bản là vô dụng, vì cô phòng riêng. Cô hiếm khi học quá 11h nếu Lê Giang Lâm quyết định ngủ, bắt buộc tắt hết đèn mới thể ngủ . Vậy nên nếu học, Kim Thơ chỉ thể chiếc ghế sofa phòng khách mà thôi.

 

Kim Thơ lên lầu, cất túi xách và áo khoác tủ, trực tiếp lên ghế tựa trong phòng ngủ, thoải mái cầm lấy điện thoại gửi tin nhắn cho Mộc Thu để hỏi xem cô về đến nhà . Lúc cửa phòng ngủ đẩy , Lê Giang Lâm bước , tay cầm một đôi dép trong nhà của phụ nữ.

 

Kim Thơ thoáng , nhưng bàn tay trong vô thức vẫn gõ điện thoại.

 

[Cậu về nhà … Anh phòng , còn cầm theo đôi dép lông của .]

 

Chắc lẽ Mộc Thu đang bận làm gì đó nên trả lời cô. Kim Thơ vẫn yên ghế nhúc nhích Lê Giang Lâm.

 

Lê Giang Lâm bước đến gần, để đôi dép của cô xuống sàn nhà dậy, liếc mắt một cái .

 

Kim Thơ tắt điện thoại, khoé miệng cố nặn một nụ , cô lắc chân : “Tôi lạnh.”

 

Lê Giang Lâm vẫn lạnh lùng, “Mang .”

Loading...