Đỉnh cao công lược, ai mới là thợ săn? - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:21:20
Lượt xem: 4

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thẩm Vô Tế , sự lạnh lùng sâu trong đáy mắt khẽ nứt vỡ, nhưng cho đến cuối cùng vẫn gì, chỉ buông một câu: "Cô ngoài ."

Tôi thất vọng cụp mắt xuống.

Trong chớp mắt, một giọt nước mắt lăn dài rơi xuống lòng bàn tay Thẩm Vô Tế.

Đầu ngón tay khẽ run lên, như thể bỏng .

Lúc , vẫn quên dặn dò: "Vết thương đừng để dính nước, cẩn thận kẻo viêm."

Anh "ừ" một tiếng, bất chợt gọi tên : "Việt Phù Âm."

Tôi ngoái , cả chìm trong bóng tối, rõ biểu cảm.

Đợi một lúc, : "Không gì, cô về nhà ."

Tôi gật đầu.

Ngay khoảnh khắc cánh cửa khép , giọng của hệ thống vang lên:

[Giá trị công lược tăng 25 điểm, tổng giá trị đạt 75%. Nhiệm vụ sắp thành, mời ký chủ nỗ lực phấn đấu.]

Nghe xong, mỉm hài lòng.

Tăng một mạch 25%.

Đây là tăng điểm mạnh nhất kể từ khi bắt đầu thực hiện nhiệm vụ.

hề ngạc nhiên.

Với một sinh đỉnh kim tự tháp như Thẩm Vô Tế, một vị hôn thê "gọi là đến, đuổi là " lẽ đủ để làm rung động.

Thế nhưng, sớm coi là món đồ chơi của riêng từ lâu .

Đã là đồ của , dù thích thì cũng tuyệt đối cho phép dính thở của kẻ khác.

Đây là yêu, mà là sự chiếm hữu lệch lạc.

Và hôm nay, chạm giới hạn đó.

Anh sinh sự phẫn nộ vô cùng, nhưng những cơn giận , khi lời tỏ tình chân thành và thấy đau đớn vì hiểu lầm, biến thành sự tội .

Sự tội còn khiến Thẩm Vô Tế khó chịu hơn cả tình yêu.

Vì thế, giá trị công lược chắc chắn sẽ tăng vọt.

Tất nhiên, như mới uổng công màn diễn xuất hảo của .

Bước khỏi quán bar, trời bắt đầu mưa lất phất.

Một chiếc BMW đen dừng ngay mặt , cửa kính hạ xuống, lộ khuôn mặt đến ma mị của Cố Lạc Châu.

Ánh sáng mờ tối làm nốt ruồi cằm thêm phần mê hoặc: "Đi chơi ?"

Tôi nhướn mày, nụ rạng rỡ đầy quyến rũ: "Tất nhiên ."

Tôi linh cảm, hôm nay sẽ chơi vui.

Đến khách sạn.

Cố Lạc Châu ga lăng mở cửa xe cho , nhưng mỉm khẽ vươn tay về phía : "Bế ."

Cố Lạc Châu khựng , tiến lên một bước, dùng lực cánh tay bế bổng lên theo kiểu công chúa.

Cánh tay siết chặt quanh eo , mang cảm giác an tuyệt đối.

Mở cửa phòng.

Rồi đóng sầm .

Cố Lạc Châu giường, tóc mái rối bời dính nước mưa.

Tôi quỳ đùi , quan sát gương mặt cảm xúc .

Tôi ghé sát tai , khẽ phà một nóng: "Cố thiếu, hôm nay chơi thế nào?"

Yết hầu đàn ông lên xuống kịch liệt, thở khựng trong giây lát. "Tùy em vui là ."

"Anh gọi sai ."

Tay luồn trong áo sơ mi của , khẽ phác họa xoa nắn những múi cơ bụng săn chắc.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/dinh-cao-cong-luoc-ai-moi-la-tho-san/chuong-4.html.]

"Anh gọi là 'Chủ nhân'."

Chỉ mới là chạm tay thôi mà sự tê dại khiến thở của Cố Lạc Châu mất kiểm soát.

Anh thở dốc, đôi lông mày nhíu đầy nhẫn nhịn, nhưng vẫn chấp nhận thứ từ hề phản kháng.

"Chủ nhân... tùy chơi thế nào cũng ."

Tôi cúi xuống hôn lên khóe môi , giọng đầy mê hoặc: "Ngoan lắm, cún con."

"Chủ nhân thích nhất là cún con ngoan ngoãn."

"Phải thưởng cho thôi."

Hai tay trượt xuống , cách một lớp vải khẽ xoa nắn, khiêu khích.

Lúc nhẹ lúc nặng, lúc nhanh lúc chậm.

"Suýt..."

Ngay lập tức, thở của Cố Lạc Châu trở nên dồn dập, gồng kiềm chế sự xung động, gân xanh trán khẽ hiện .

Tôi l.i.ế.m nhẹ yết hầu : "Vui ?"

"Vui."

Lồng n.g.ự.c Cố Lạc Châu phập phồng dữ dội, mồ hôi mỏng lấm tấm trán.

Rõ ràng sắp đến đỉnh điểm, nhưng vẫn ghi nhớ quy tắc của : "Chủ nhân..."

Tôi mỉm hài lòng, tăng tốc độ tay.

Người đàn ông rên rỉ khàn đặc, cơ thể đột ngột căng cứng, giải phóng d.ụ.c vọng.

Bầu khí trong phòng ngày càng trở nên đặc quánh và ám .

Cúi đầu xuống, Cố Lạc Châu đó, khuôn mặt thanh lãnh thường ngày giờ đây đầy vẻ tình dục, ánh mắt lạnh lùng vốn thất thần.

"Thật thoải mái."

"Chủ nhân."

Núi băng sụp đổ trong d.ụ.c vọng.

Kịch bản , thích xem nhất.

Tôi quẹt vệt "dấu vết" tay lên lồng n.g.ự.c , mỉm thỏa mãn.

Quả nhiên vui.

lúc , điện thoại vang lên.

Là Thẩm Vô Tế.

Ở đầu dây bên , giọng khàn khàn: "Sao về nhà?"

Cơ thể Cố Lạc Châu ngay lập tức cứng đờ, hàng mi ướt át run rẩy, trông như một chú cún nhỏ sợ chủ nhân bỏ rơi.

Tôi cúi xuống hôn lên má như để trấn an, nhưng lời mang vẻ mệt mỏi giả tạo: "Em hả, em Hồng Kông khuây khỏa một chút."

"Tôi cùng cô."

Đây là đầu tiên Thẩm Vô Tế chủ động đề nghị cùng .

Một bước tiến lớn đấy chứ.

Xem 75% giá trị công lược quả thật khác biệt.

thế vẫn là đủ.

Tình yêu là một trò chơi kéo đẩy.

Muốn bắt thì thả.

, từ chối.

"Không cần , em hẹn với bạn ."

Thẩm Vô Tế dường như ngờ sẽ từ chối, sững sờ im lặng một hồi lâu mới : "Vậy chơi vui nhé."

Tôi vuốt ve cơ bụng săn chắc của gọi là "bạn" , từ từ mỉm : "Tất nhiên ."

Nhất định sẽ cực kỳ vui.

Loading...