Đỉnh cao công lược, ai mới là thợ săn? - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-02-27 06:21:17
Lượt xem: 2

Khi nhận điện thoại của Thẩm Vô Tế, đang chọn một chiếc roi da mảnh và dài.

"Đi mua bánh su kem Nguyệt Bạch ở khu Nam Thành, mang đến phòng bao 3."

Đầu dây bên , lệnh với chất giọng thấm vài phần men rượu.

Tôi kiềm chế sự thiếu kiên nhẫn, cau mày liếc đàn ông đang đợi giường, nhưng khi cất lời vô cùng dịu dàng:

"Em đang bận một chút—"

Thẩm Vô Tế lạnh lùng ngắt lời: "Tôi đợi cô nửa tiếng."

Nói xong, cúp máy.

Anh nắm chắc rằng nhất định sẽ đến.

Bởi ai cũng , là vị hôn thê mỹ, yêu đến mức đ.á.n.h mất cả bản ngã.

Cất điện thoại, bước gần giường, ngón tay nâng cằm đàn ông lên.

Chiếc mặt nạ vàng đen che khuất nửa khuôn mặt, chỉ lộ bờ môi mỏng quyến rũ với một nốt ruồi son nơi khóe miệng, càng làm nổi bật làn da trắng sứ của .

Bốn năm .

Anh là Sub đầu tiên và duy nhất gặp khi xuyên thế giới .

*Sub: phục tùng, kiểu SM ý

Tiền bạc hào phóng, ngoại hình, vóc dáng đều hảo, cực kỳ lời.

Tôi hài lòng.

tối nay đành lỡ hẹn .

Cái tên Thẩm Vô Tế đáng c.h.ế.t.

Tôi tiếc nuối: "Xin nhé, hẹn . Tiền sẽ trả ."

Người đàn ông vẫn im lặng như thường lệ.

Cho đến khi chiếc quần da đen , mặc bộ váy trắng tinh khôi, lau lớp son đỏ rực, dặm lớp trang điểm nhạt chuẩn đẩy cửa bước , đột ngột lên tiếng: "Cô ?"

Suốt bốn năm qua, ngoài tiếng thở dốc, từng lời thừa thãi nào giường.

Đây là đầu tiên tỏ tò mò về .

Giọng thanh lãnh, mang theo một chút khàn đặc.

Cực phẩm.

Tôi ngoái đầu mỉm , đầy vẻ ôn nhu: "Đi diễn một vở kịch lớn."

Khi mang bánh su kem đến quán bar, trong phòng bao chật kín .

Chưa kịp bước , thấy một giọng nũng nịu, kiêu kỳ:

"Anh Vô Tế, chị Phù Âm kịp đến trong nửa tiếng ? Bánh su kem Nguyệt Bạch hot lắm, tầm chắc xếp hàng dài đấy."

Tôi qua khe cửa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/dinh-cao-cong-luoc-ai-moi-la-tho-san/chuong-1.html.]

Dưới ánh đèn màu rực rỡ, Thẩm Vô Tế tựa sofa, tóc mái xõa, trông lười biếng nhưng cực kỳ tuấn tú.

Anh đang nửa ôm cô gái lên tiếng, ánh mắt liếc nhẹ nhàng cũng đủ khiến cô đỏ mặt.

Thân mật và đầy mập mờ.

Nghe , đám bạn của Thẩm Vô Tế rộ lên: "Yên tâm , bất kể muộn thế nào, xa bao nhiêu, chỉ cần Thẩm thiếu mở lời, cô chắc chắn sẽ đến. Lần nửa đêm Việt Phù Âm còn mang 'đồ bảo hộ' đến cho Thẩm thiếu, còn dặn giữ gìn sức khỏe nữa mà."

" đấy, nữa Vô Tế thương khi đua xe, Việt Phù Âm tin bay nước ngoài ngay trong đêm, tự tay chăm sóc ba ngày ba đêm đến mức mặt cắt còn giọt máu. Lúc đến thăm còn suýt bộ dạng của cô dọa c.h.ế.t khiếp."

"Nói thì vị hôn thê đúng là tận tụy hết lòng, Thẩm thiếu mà còn hài lòng ?"

Thẩm Vô Tế nhấp một ngụm rượu, thản nhiên buông một câu: "Vô vị."

"Cậu thích thì tặng cho đấy."

Cứ như thể , vị hôn thê , chỉ là một món đồ chơi ý, thể vứt bỏ bất cứ lúc nào.

Tôi lặng lẽ một lúc, đợi chủ đề kết thúc mới đẩy cửa bước , gương mặt vẫn treo nụ dịu dàng như hề thấy gì.

"Vô Tế, bánh su kem cần đây."

Hộp bánh tinh tế đặt lên bàn.

Thẩm Vô Tế chẳng thèm liếc mắt hộp bánh lấy một cái, ánh mắt dừng một giây đầu mũi đỏ ửng vì lạnh của : "Bên ngoài lạnh lắm ?"

Lạnh c.h.ế.t .

Tôi thầm c.h.ử.i rủa trong lòng, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ vẻ hiền thục.

"Cũng bình thường ạ, ăn mà, em lạnh một chút cũng ."

Ánh mắt tràn ngập sự si tình, như thể sẵn sàng hy sinh tất cả vì .

Thẩm Vô Tế thoáng khựng .

Cô gái bên cạnh mỉm : "Là em ăn đấy, bên ngoài đang tuyết rơi mà phiền chị chạy mua đêm hôm thế , chắc chị để bụng nhỉ?"

Cô gái tên, nhưng đây là đầu gặp mặt.

Nghe tên là Đậu Đậu, bạn gái mới của Thẩm Vô Tế.

Gần đây sủng ái.

Nếu , Thẩm Vô Tế cũng chẳng bắt lặn lội đêm hôm mua bánh cho cô .

Tất nhiên, cũng thể chỉ đơn thuần làm khó .

cũng luôn ghét bỏ vị hôn thê mà gia tộc ép buộc .

Tôi hiểu rõ điều đó.

Cô gái mắt trẻ trung, xinh , tóc đen dài thẳng, thanh thuần như một đóa hoa vướng bụi trần.

miệng thì xin , còn khóe mắt tràn đầy sự đắc ý của kẻ yêu và vẻ khiêu khích đầy mùi " xanh".

Rất đúng gu của .

Mà nhắc đến " xanh", cũng là bậc thầy.

Loading...