Diệu Nghi - Chương 3

Cập nhật lúc: 2026-04-29 03:19:36
Lượt xem: 6

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Khi tỉnh , đất, y phục xộc xệch, như nghiền nát một .

Nha bưng chậu nước bước , liếc một cái, bĩu môi, lúc còn lẩm bẩm nhỏ:

“Trước mặt Phật tổ mà còn phóng túng như , thật hổ.”

Ta còn sức để phản bác, cũng chẳng còn mặt mũi nào để phản bác.

….

5

“Diệu Nghi?”

A tỷ gọi .

Ta giật hồn.

“Sao ? Sắc mặt trắng thế?”

“Không . Có lẽ cổ chân vẫn khỏi hẳn, còn đau.”

A tỷ hỏi thêm.

Hai tháng , Yến Hoài Lâm trở về kinh.

Chàng hẹn A tỷ ngoài.

Ta ở trong phủ lâu ngày cũng thấy ngột ngạt, bèn ngoài dạo một vòng.

Khi trở về, trong tay A tỷ xách lỉnh kỉnh bao lớn bao nhỏ, giữa hàng mày ánh lên niềm vui giấu nổi.

Tỷ chọn từ trong đó một chiếc trâm, cài lên tóc , lùi một bước ngắm .

“Hợp với .”

Ta nghĩ là tiện tay mua phố, nên hỏi thêm.

Đến chiều, mẫu sang phòng , thấy chiếc trâm đầu , liền cầm lên xem xét một hồi, thần sắc khẽ động:

“Ta còn lo Thời Vi ngoài gặp ai, nhưng nó là hai tỷ các con cùng mua đồ. Chiếc trâm cũng đấy.”

Ta khựng , ậm ừ đáp một tiếng.

A tỷ cùng ?

Ta vạch trần.

Mẫu :

“Ngày mai trong cung mở tiệc, con và Thời Vi cùng . Từ khi con trẹo chân, suốt ngày ở lì trong phủ, u ám quá, cũng nên ngoài cho khuây khỏa.”

Ta đáp lời.

6

Đến ngày thứ hai cung, mới đây tiệc ngắm hoa bình thường.

Mấy vị hoàng t.ử và vương gia đều mặt, các phu nhân dẫn theo những tiểu thư xuất giá, tụ thành từng nhóm nhỏ hành lang hoa.

Yến Hoài Lâm đeo mặt nạ.

Gương mặt còn hơn thoáng trong đình ở kiếp , mày mắt sâu thẳm, đường nét rõ ràng.

Ánh mắt vượt qua đám đông, dừng một thoáng, dời .

A tỷ đang trò chuyện với tiểu thư nhà họ Ngô, nhưng ánh mắt thỉnh thoảng hướng về phía Yến Hoài Lâm.

Tiểu thư họ Ngô che miệng, ghé sát tai tỷ thì thầm:

“Nghe tiệc ngắm hoa hôm nay thực chất là để mấy vị hoàng t.ử và vương gia kén chọn . Thành vương trong lòng, nhân dịp xin bệ hạ ban hôn đấy.”

Dừng một chút, nàng tiếp:

“Còn , vị công t.ử thứ hai của phủ Quốc công cũng du ngoạn trở về. Hoàng hậu nương nương thúc giục bao năm về, cuối cùng cũng về .”

A tỷ cúi đầu, nâng chén che nụ nơi khóe môi, nhưng ý nơi khóe mắt vẫn giấu nổi.

Ta nhấp một ngụm , dậy y phục, lánh ngoài cho thoáng.

Hoa viên trong cung rộng, tìm đến một hồ nước vắng vẻ, xổm xuống cho cá ăn.

Mấy con cá chép gấm mặt nước chen chúc thành một đám, đỏ trắng lẫn lộn, tranh giành mồi.

Phía bỗng vang lên một giọng :

Diệu Linh

“Cho ăn nữa, chúng sẽ no c.h.ế.t mất.”

Ta giật , chúi về phía , suýt nữa rơi xuống hồ.

Một đôi tay kịp thời ôm lấy eo , kéo trở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/dieu-nghi/chuong-3.html.]

Là Yến Hoài Lâm.

Ta hít mạnh một , lập tức đẩy , lùi hai bước.

Còn kịp lên tiếng, giọng A tỷ vang lên từ phía xa:

“Diệu Nghi? Ta tìm khắp nơi…”

Tỷ bước nhanh , thấy Yến Hoài Lâm thì khựng một thoáng, khẽ mỉm :

“Vương gia cũng ở đây ?”

Thần sắc Yến Hoài Lâm dịu , giọng cũng mềm hơn vài phần:

“Ra ngoài dạo một chút.”

Chàng A tỷ, khẽ nhíu mày:

“Sao ăn mặc mỏng manh thế? Hôm nay trời lạnh, coi chừng nhiễm phong hàn.”

Ta làm phiền họ, một câu rời :

“Muội .”

“Khoan .”

Yến Hoài Lâm gọi .

Ta dừng bước.

Ánh mắt dừng chiếc trâm cài tóc , khẽ khựng :

“Chiếc trâm …”

A tỷ nhanh hơn một bước, lên tiếng :

“Chiếc trâm hợp với Diệu Nghi, nên tặng . Hơn nữa, nếu mẫu và phụ lén gặp Vương gia, chắc chắn sẽ vui, chiếc trâm thể làm vỏ bọc.”

Ánh mắt Yến Hoài Lâm trầm xuống, lời mang ẩn ý:

“Chỉ là một chiếc trâm thì thể tặng… nhưng đừng để kẻ ý lợi dụng, đến lúc nảy sinh tâm tư, tranh giành những thứ nên tranh.”

Lời là ý gì?

Là đang cảnh cáo , là… cũng sống ?

Trong đầu ù lên một tiếng.

Chưa kịp suy nghĩ kỹ, A tỷ sang, ánh mắt đảo qua giữa và Yến Hoài Lâm:

“Vương gia quen Diệu Nghi ?”

Trong giọng chút nghi hoặc.

“Không quen.”

“Không quen.”

Yến Hoài Lâm cũng lên tiếng, gần như đồng thời với .

A tỷ , , gì thêm, nhưng nghi ngờ nơi đáy mắt vẫn tan.

Ta vội tìm cớ:

“A tỷ, qua bên . Không thì mẫu thấy chúng mặt, e là sẽ tìm.”

“Vậy mau qua .”

Ta bước .

Sau lưng dường như một ánh mắt vẫn luôn dõi theo, đến khi rẽ góc hành lang, lưng lấm tấm một lớp mồ hôi mỏng.

7

Khi trở yến tiệc, khí đang náo nhiệt.

Đã vài tiểu thư bắt đầu biểu diễn tài nghệ.

Đại hoàng t.ử vẫn như kiếp , đem một đóa hoa trao cho tiểu thư nhà họ Dương.

Khi nàng nhận lấy, mặt đỏ bừng, đại hoàng t.ử mỉm với nàng.

Người trong tiệc đều hiểu ý nghĩa của việc đó.

Kiếp , bọn họ vốn là một đôi thần tiên quyến lữ, tương kính như tân, bạc đầu giai lão.

Ta co ở cuối cùng, chỉ mong ai chú ý tới.

Thế mà vẫn chịu buông tha.

 

Loading...