Đi Xem Mắt Tôi Phát Hiện Có Thai Với Sếp Cũ - Mạnh Thanh Ninh, Phó Nam Tiêu - Chương 659: Mau đi đi, đừng bám víu ở nhà tôi

Cập nhật lúc: 2026-01-13 14:37:36
Lượt xem: 19

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Tuy nhiên, khi vén áo đàn ông lên, thấy vết thương phẫu thuật dài và sâu , động tác của cô vẫn đột ngột dừng .

Vết thương sâu như , chỉ là vết thương nhỏ thôi ?

Hơn nữa vẻ mới khâu lâu, xuất viện chạy đến nơi !

Cộng thêm thời tiết nóng bức mà mặc dày như , vết thương còn vì cử động mạnh mà bung , lúc đang dấu hiệu trắng bệch và viêm nhiễm.

Tim Mạnh Thanh Ninh như một bàn tay vô hình siết chặt.

Một cảm xúc khó bắt đầu trào dâng trong lồng ngực.

Nhìn khuôn mặt nghiêng của đàn ông, cô nhất thời nên gì.

Thấy cô im lặng lâu động đậy, đàn ông cũng đầu Mạnh Thanh Ninh.

Thấy cô nhíu mày vết sẹo bên hông , theo bản năng che một chút.

“Anh Thanh Ninh, bác sĩ nghiêm trọng lắm, chỉ cần nghỉ ngơi một chút là .”

“Tại nhập viện?” Mạnh Thanh Ninh trầm giọng hỏi .

Bị ánh mắt đó chằm chằm, Phó Nam Tiêu chút chột né tránh ánh mắt, “Sao ? Anh thực sự , em xem hành động của tự nhiên mà!”

Nói định dậy.

Bị Mạnh Thanh Ninh ấn , vẻ mặt nghiêm trọng hài lòng : “Anh sống nữa ? Mau yên đó!”

Người đàn ông lập tức ngoan ngoãn .

Chớp mắt cô như một chú ch.ó lớn đáng thương.

Mạnh Thanh Ninh thở dài, đè nén cảm xúc trong lòng : “Vết thương của nên bệnh viện.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/index.php/di-xem-mat-toi-phat-hien-co-thai-voi-sep-cu-manh-thanh-ninh-pho-nam-tieu-ndli/chuong-659-mau-di-di-dung-bam-viu-o-nha-toi.html.]

Phó Nam Tiêu lo lắng: “Thực sự cần, là Giáo sư Tống mới xuất viện! Không tin em thể gọi điện hỏi ông ! Hơn nữa tự đến đây, nếu nhập viện thì cũng ai chăm sóc , là em cứ để nghỉ ngơi ở đây một chút? Đợi Lâm Trình đến, sẽ ngay, ?”

Nhìn vẻ mặt cẩn thận, dè dặt của đàn ông, lời từ chối đến miệng thốt .

thành thế cũng là vì bắt Chương Minh Chi.

Thở dài một , Mạnh Thanh Ninh bất lực: “Được , đừng cử động lung tung, nghỉ ngơi cho , chuyện gì thì với .”

Ánh mắt đàn ông lập tức ánh lên vẻ vui mừng.

Liên tục gật đầu.

Còn Liễu Mi ở bên cạnh thấy cuộc đối thoại của hai thì tối sầm mặt .

Lập tức xắn tay áo lên tiến tới.

Đuổi cái tên hỗn đản .

Bị Liễu Chiêu (tên gốc: 柳昭) giữ , bé nhắc nhở: “Mẹ, nếu đẩy một cái, cũng sẽ thành thế , là cứ để ở nhà nghỉ ngơi một chút , nếu đuổi , vết thương của vu vạ cho chúng thì ? Không chỉ là , quan trọng nhất là vu vạ cho chị con thì ?!”

Liễu Mi lập tức trợn tròn mắt, Liễu Chiêu, và bé đang nghiêm túc và nghiêm nghị gật đầu mạnh với bà.

Trong lòng bà hối hận vô cùng, đẩy , ai mà Phó Nam Tiêu trông to cao thế yếu ớt đến .

Bây giờ bệnh tình của Thanh Ninh khó khăn lắm mới định, bà để như tiếp cận con gái nữa!

Không , tuyệt đối thể để tiếp tục quấn lấy con gái !

Nghĩ đến đây, Liễu Mi chỉ thể cố gắng kiềm chế sự bất mãn trong lòng, lạnh lùng cảnh cáo: “Mày nhất là mau gọi cái thằng trợ lý gì đó của mày đến đón, nhà tao hoan nghênh ngoài! Và tránh xa Thanh Ninh nhà tao , nếu tao sẽ bỏ qua cho mày . Hừ!”

Nói xong, Liễu Mi hừ lạnh đầu bỏ , Mạnh Thanh Ninh sững sờ một lát, ánh mắt thoáng qua một tầng ý nhàn nhạt.

Cô phát hiện, dường như cũng khá đáng yêu.

Loading...