Đều xuyên qua rồi, ai còn làm pháo hôi nữa. - Chương 135: Nhận việc ở đài phát thanh
Cập nhật lúc: 2026-03-07 01:29:19
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/900Chh1FdB
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Vào ngày thi , Ôn Linh thức dậy từ sớm.
Cô bảo mẫu mới tới tên Tiểu Hà là một nhanh nhẹn, chăm chỉ. Cô dùng phương pháp Ôn Linh dạy để hấp trứng gà cho Tráng Tráng, trong trứng hấp còn rắc thêm vụn giăm bông do chính tay Ôn Linh làm.
Vừa mở vung nồi , mùi thơm nức mũi bốc lên.
Diệp Minh Hàn dậy sớm, từ sáng sớm hấp bánh bao to và nấu xong nồi cháo loãng. Đợi Ôn Linh đ.á.n.h răng rửa mặt xong, bát cháo loãng Diệp Minh Hàn múc nguội bớt.
Vừa độ ấm để ăn.
Ăn sáng xong, Diệp Minh Hàn đến doanh trại, Tiểu Hà trông Tráng Tráng, còn Ôn Linh thì đạp xe lên thành phố.
Lúc đến đài phát thanh thành phố, mới hơn bảy rưỡi một chút.
Ngoài cửa tụ tập mười mấy tới dự thi.
Đa phần đều là những thanh niên trạc tuổi hai mươi.
Trong đó, một đàn ông dáng cao ráo, gương mặt tuấn tú thu hút sự chú ý của hầu hết các cô gái.
Giữa một rừng mặc áo xanh lam, áo xanh lục, bộ đồ Tôn Trung Sơn cổ trụ màu xanh lam đậm của , tôn lên dáng thẳng tắp như cây trúc, trông vẻ khác biệt hẳn.
Ôn Linh chỉ liếc một cái thu ánh mắt .
Đã hai năm trôi qua kể từ thi , những kiến thức nguyên chủ từng học cũng Ôn Linh quên gần hết.
Đối với kỳ thi , trong lòng cô cũng chẳng mấy tự tin, ít nhiều cũng chút hoang mang.
Cảm giác giống với lúc đối mặt với những kỳ thi lớn ở kiếp .
Chỉ còn bảy năm nữa là khôi phục kỳ thi đại học.
Ôn Linh quyết định khi về nhà sẽ bắt đầu ôn tập kiến thức cấp hai, cấp ba dần là .
Trong lúc chờ đợi, thêm mười mấy lục tục kéo đến.
Theo dõi để đón đọc nhiều bộ truyện hay nhé ạ
Hơn ba mươi đợi ngoài cửa, đông nghịt một mảng.
Đến bảy giờ bốn mươi, mở cửa, dẫn nhóm về phía phòng thi.
Tất cả đều tự giác ngậm miệng, chỉ còn thấy tiếng bước chân sột soạt.
Phòng thi trong một căn nhà cấp bốn ở dãy .
Bên trong xếp vài dãy bàn ghế, phía còn bảng đen, trông hệt như lớp học ở trường làng.
Hai một bàn.
Nhân viên coi thi xếp những dự thi thành hàng, chỉ định ai chung bàn với ai.
Nhằm đề phòng những quen làm trò cóp.
Ôn Linh phân chung bàn với mặc đồ Tôn Trung Sơn .
Khi đề thi phát xuống, cô nhận các câu hỏi cũng khá đơn giản: Một bài đ.á.n.h dấu phiên âm pinyin, một bài sửa câu, một bài hình văn, cùng với một câu hỏi về tư tưởng chính trị.
Mỗi câu hỏi lớn đều yêu cầu lượng nội dung hề nhỏ, thành trong ba mươi phút, thời gian thực sự khá gấp rút.
Ôn Linh múa bút thành văn, khi nhanh xong thì kiểm tra một lượt.
Vừa đúng hết giờ.
Lúc cán bộ coi thi thu bài, cô thấy bài thi của cùng bàn hai chữ "Cố Diễn" bằng nét bút mạnh mẽ, cứng cáp.
là mang đậm phong cách nam chính tiểu thuyết.
Ngoại hình cũng giống hệt nam chính.
Những dòng chữ chi chít bài thi trình bày sạch sẽ, gọn gàng, chỉ thoáng qua cũng đủ để giám khảo cho một điểm ấn tượng cực .
Thi xong, theo thông lệ ở đây để chờ kết quả.
Các đồng chí nam rảnh rỗi việc gì làm, còn các đồng chí nữ thì thi lấy kim chỉ, len sợi từ trong túi bắt đầu cặm cụi làm việc.
Không lãng phí lấy một phút.
Nhờ kinh nghiệm từ thi , khi Ôn Linh tiện tay mang theo chiếc mũ móc dở cho Tráng Tráng.
Trong một năm ở thành phố Kinh, cô học khá nhiều kiểu móc len từ chị Trần, móc cho Tráng Tráng ít quần áo, giày mũ.
Một tay cô giữ vành mũ, một tay cầm kim móc, sợi len vòng qua những ngón tay, cổ tay chuyển động thoăn thoắt.
Nữ đồng chí cách một lối tò mò rướn sang, sờ thử chiếc mũ bát giác dần thành hình trong tay Ôn Linh: "Ây dà đồng chí ơi, cô khéo tay thật đấy. Đây là mũ móc cho trẻ con ?"
Ôn Linh mỉm : "Vâng, móc cho con trai ."
"Ây dô." Nữ đồng chí đó ngước mắt lên cô cẩn thận: "Đồng chí kết hôn ?"
Cố Diễn bên cạnh cũng đầu liếc cô một cái.
Ôn Linh mỉm : " , con trai hơn một tuổi ."
Nữ đồng chí : "Nhìn cô còn tưởng cô mới nghiệp cấp ba cơ đấy."
Rồi cô hỏi thăm thêm vài câu như nhà ở .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/deu-xuyen-qua-roi-ai-con-lam-phao-hoi-nua/chuong-135-nhan-viec-o-dai-phat-thanh.html.]
Ôn Linh liền kể theo chồng đến đây tòng quân. Cô cũng đối phương tên là Dương Trừng, là thành phố , bố đều là cán bộ Ủy ban Cách mạng thành phố.
Những ở đây ít nhiều đều chút bối cảnh.
Nếu quan hệ nhất định, thì căn bản thể sờ tới kênh tuyển dụng của đài phát thanh.
Ngay cả những các công xã tiến cử đến thi, cũng đều là chiến sĩ thi đua và phần t.ử tích cực trong công xã.
Mọi ai cũng hận thể thập bát ban võ nghệ môn nào cũng tinh thông.
So với họ, Ôn Linh cảm thấy mới giống một kẻ nhà quê mới lên tỉnh.
Trong ba mươi sáu , chỉ tuyển hơn hai mươi .
Đài phát thanh thành phố giữ hai , năm huyện mỗi huyện hai .
Các công xã cấp , mỗi công xã cũng phân bổ hai .
Theo lời Dương Trừng kể, những còn dù thi trượt, thì cũng sẽ đưa về phòng phát thanh của các đại đội.
Về cơ bản chỉ cần lọt vòng thi , thì đều sẽ sắp xếp công việc.
Sự khác biệt ở chỗ: Những ở đài phát thanh, dù là ở thành phố phân về huyện, thì đó đều là "bát cơm sắt". Không những lương mà còn trợ cấp của nhà nước.
Còn những về công xã và đại đội, thì chỉ lương chứ trợ cấp nhà nước.
Đến khi chiếc mũ bát giác chỉ còn một vòng viền, thì cầm một tờ giấy và một lọ hồ dán bước .
Dán tờ giấy lên một bên bảng đen.
Dương Trừng kéo tay Ôn Linh: "Đi, chúng mau xem ."
Không gì bất ngờ, Cố Diễn nhất kỳ thi .
Ôn Linh thứ ba.
Đứng thứ hai là Dương Trừng.
Ôn Linh chân thành chúc mừng Dương Trừng: "Giỏi quá, chúc mừng cô nhé."
Dương Trừng đắc ý : "Cô cũng tồi ."
Rất nhanh, vị trí phân công của mỗi cũng kết quả.
Chỉ hai chỉ tiêu ở đài phát thanh thành phố, một là Cố Diễn, hai là Ôn Linh.
Nguyên nhân là do thành tích thử giọng của Ôn Linh thứ hai.
Còn thành tích thử giọng của Dương Trừng chỉ thứ mười.
Đứng thứ nhất vẫn là Cố Diễn.
Vừa thấy bảng phân công, mặt Dương Trừng lập tức đen xì.
Không đợi Ôn Linh kịp gì với cô , cô hất b.í.m tóc, hầm hầm bỏ ngoảnh đầu .
Cố Diễn chìa tay về phía cô: "Chúc mừng đồng chí Ôn, chúng là đồng nghiệp , mong giúp đỡ nhiều."
Ôn Linh bắt tay đáp : "Cảm ơn, cũng mong giúp đỡ nhiều."
Những đồng chí phân về đài phát thanh huyện, công xã và các đại đội đều cầm giấy báo trúng tuyển đến đơn vị công tác của để báo danh.
Ôn Linh và Cố Diễn thì ở làm thủ tục nhận việc.
Bao gồm cả việc chuyển hộ khẩu và sổ lương thực.
May mà hộ khẩu của Ôn Linh vẫn còn để ở Cục Công an Danh Tuyền, lát nữa cô thể đến thẳng Danh Tuyền để chuyển hộ khẩu và sổ lương thực qua đây luôn.
Đài phát thanh cho thời gian ba ngày để chuẩn .
Ba ngày chính thức làm.
Sau khi nhận việc, còn trải qua một năm làm học việc.
Thời gian học việc hề đơn giản như lúc ở Cục Công an. Phát thanh là một nghề đòi hỏi kỹ năng chuyên môn, bắt buộc sư phụ chỉ dạy đàng hoàng.
Trong thời gian học việc sẽ nhận mức lương nhân viên công tác bậc 30, mỗi tháng 23 đồng.
Sau khi chuyển thành nhân viên chính thức, sẽ nhận mức lương nhân viên công tác bậc 25, mỗi tháng 37,5 đồng.
Sau đó mỗi năm tăng một bậc.
Mỗi bậc lương tăng 6 đồng.
Vì tính chất công việc nhiệm vụ phát thanh buổi tối, nên đài phát thanh sắp xếp ký túc xá tập thể.
Ôn Linh xếp một căn nhà cấp bốn ở dãy , ở chung phòng với ba cô gái trẻ.
Giường sắt tầng tầng .
Chăn màn tự túc.
Ôn Linh thể ngờ rằng, khi nghiệp cấp ba, cô một nữa trải nghiệm cuộc sống ngủ giường tầng trong ký túc xá tập thể ở một gian thời gian khác.
Nhận chìa khóa ký túc xá, Ôn Linh thấy thời gian vẫn còn sớm, nên dò hỏi địa chỉ của bà cụ Vu Xuân Hoa để đến thăm bà một chuyến.