Đêm nay tuyết rơi - Chương 22 - "Bọn họ tình cảm tốt lắm sao?"
Cập nhật lúc: 2026-04-18 08:57:45
Lượt xem: 1
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Anh dịu giọng dỗ dành cô hồi lâu, những lời nhỏ nhẹ mềm mỏng, cô nghĩ lẽ cả đời hiếm khi dùng giọng điệu như , chỉ để dỗ dành một phụ nữ.
Mãi cho đến khi màn đêm đặc quánh , Quan Đình Khiêm mới vỗ vỗ vai cô: "Bên ngoài lạnh , chúng nhà thôi."
Oản Tĩnh vội vàng lau vệt nước mắt, đỡ vén rèm bước trong.
Cô giúp cởi áo khoác ngoài, tiếp đó là áo len, áo sơ mi. Đến khi nửa của phơi bày mắt, mũi cô kìm mà cay xè.
Anh thực sự thương nặng, thậm chí còn đang quấn băng, lớp gạc vẫn tháo.
Oản Tĩnh hề bệnh dày, nửa năm khám sức khỏe định kỳ một , cũng từng dày vấn đề gì, cùng lắm là tiệc tùng nhiều, uống rượu quá chén, bác sĩ nhắc nhở chú ý hơn một chút.
Anh cũng giống Phùng Kiến Quân, mắc bệnh ở tim.
Không chuyện gì lớn lao, thực bình thường cũng chẳng ảnh hưởng gì. Hồi nhỏ ông ngoại còn huấn luyện như lính tráng, mùa hè hành quân vác nặng, mùa đông bơi vượt sông mang vũ trang, Thẩm Dương trời lạnh như cắt da cắt thịt, ông ngoại vẫn bắt và em trai nhảy xuống nước.
Nói là để cường kiện thể, hóa nguyên cớ cường kiện thể là vì căn bệnh .
Gia đình cũng khá tin tưởng Đông y, từ nhỏ sắc t.h.u.ố.c điều dưỡng cho , chỉ là thể trị tận gốc. Vị đại phu mời đến khám chỉ suy nghĩ quá nhiều, như , cố gắng tiết chế, nếu sẽ gây tổn thương lâu dài cho tâm mạch.
thứ ai mà kiểm soát .
Chẳng còn câu đó , quá thông tuệ ắt dễ tổn thương, tình quá sâu đậm ắt thọ (Tuệ cực tất thương, tình thâm bất thọ). Anh con đường , bệnh tình ở tâm mạch làm thể dưỡng cho , ngày nào mà đấu đá? Đấu đá với bên ngoài, đấu đá với gia đình, mỗi bước đều tính toán chi li, xây thành lập lũy.
Vốn dĩ Oản Tĩnh còn hỏi thêm vài câu, nhưng thấy bộ dạng của , trong lòng chỉ sự xót xa, rốt cuộc chẳng thể nào mở miệng hỏi nữa.
Quan Đình Khiêm lên tiếng hỏi cô: "Dạo ở nhà em làm những gì?"
Oản Tĩnh cúi đầu đáp: "Em làm gì cả."
Cô lấy bộ quần áo sạch sẽ của cẩn thận cho . Anh tiện nhấc cánh tay lên, cô chỉ đành dè dặt né tránh vết thương, lồng hai ống tay , cuối cùng mới cài cúc áo.
Suốt quá trình đó, Quan Đình Khiêm chỉ rũ mắt cô.
Gương mặt lộ chút cảm xúc, chỉ ánh mắt toát lên vẻ vô cùng chăm chú.
Anh thích , lẽ do thói quen lâu năm, khiến khuôn mặt trông vẻ nghiêm nghị, ánh mắt khi khác cũng mang theo một loại uy áp. Thứ uy áp do phận mang , khiến tự sinh cảm giác thần phục.
Anh ghế sô pha, Oản Tĩnh áo, cài cúc cho , là tư thế quỳ giữa hai chân . Tư thế kỳ cục, Oản Tĩnh mím môi, mất tự nhiên ngoảnh mặt . Anh vươn tay chống lên mép ghế sô pha trượt xuống, bệt lên thảm: "Lại đây."
Oản Tĩnh ngẩn , lê gối đến gần, vòng tay ôm gọn cô lòng.
Quan Đình Khiêm cúi đầu: "Ở nhà ai đến gõ cửa ?"
Oản Tĩnh lắc đầu: "Không , bao nhiêu ngày nay ở nhà chỉ mỗi em."
"Lúc ngoài cũng ai theo em, hỏi han em chuyện gì chứ?"
Cô lắc đầu.
Có lẽ là ảo giác của cô, cô cảm thấy vẻ u ám mặt dường như tản đôi chút. Quan Đình Khiêm vuốt ve má cô: "Sau đừng tùy tiện đến căn chung cư nữa."
Oản Tĩnh lập tức cảm thấy như làm sai chuyện gì: "Có vì em đến đó, nhà , trách mắng ?"
Cô níu lấy vạt áo : "Em gây thêm rắc rối cho ?"
Đây là điều cô mong nhất. Xét về lý, sẽ cần một phụ nữ chỉ gây thêm phiền phức; xét về tình, cô nỡ làm với .
Quan Đình Khiêm nhắm mắt, lắc đầu, dùng ngón tay cái vuốt ve má cô: "Không liên quan đến chuyện đó, chỉ là ngoài Vĩ Văn, thư ký và tài xế của , ai chuyển nhà . Người nhà bây giờ vẫn tưởng sống ở đó, em đột nhiên qua đó, sợ là sẽ chạm mặt họ."
Oản Tĩnh sững , chợt như hiểu ẩn ý trong lời của : "Vậy đây cứ ngủ đó, là vì khi từ Hồ Châu về, cứ luôn tìm đến ?"
Quan Đình Khiêm , cũng . Anh ôm cô trong lòng, lòng bàn tay đều đặn vuốt ve gò má cô, cô ngước mắt , cổ họng cuộn lên: "Tại đưa em dọn ngoài?"
Thực điều cô hỏi là, tại chịu phiền phức như , trắc trở như , rõ ràng cũng một cách giải quyết một và mãi mãi.
Ví dụ như vứt bỏ cô.
Tại chọn cách phức tạp nhất, hao tâm tổn trí nhất.
Cô dám nghĩ, cô sợ bản tự đa tình.
Quan Đình Khiêm chỉ lặng lẽ cô: "Oản Tĩnh." Anh khẽ gọi tên cô, đôi mắt đen sâu thẳm như màn đêm, "Anh mệt ."
Hàng mi Oản Tĩnh khẽ rung động.
Nói xong câu , Quan Đình Khiêm mệt mỏi day day hai mắt. Mặc dù chút thất vọng, nhưng Oản Tĩnh vẫn chằm chằm : "Anh lên giường nghỉ ngơi ?"
Quan Đình Khiêm lắc đầu: "Lát nữa thư ký sẽ tới, cứ ngủ tạm ở đây nửa đêm ."
Oản Tĩnh đành : "Vậy để em lấy chăn cho ."
Thảm trải trong nhà dày, lò sưởi sàn cũng đang bật, ngủ đó thực sự sẽ thấy lạnh.
Oản Tĩnh ôm một chiếc chăn từ trong phòng . Khi cô trở phòng khách, nhắm mắt thảm. Oản Tĩnh trải chăn , đắp cho cẩn thận, cũng chui cùng.
Không gian chật hẹp, ở trong chăn cô vô tình chạm tay , Quan Đình Khiêm mở mắt, nhưng nắm chặt lấy tay cô một cách chuẩn xác, kéo cô lòng.
Oản Tĩnh lặng thinh góc nghiêng lúc ngủ của .
Họ tám ngày gặp , cũng làm chuyện đó. Nếu đổi là đây, đó là chuyện thể nào. Thực d.ụ.c vọng của Quan Đình Khiêm khá nặng, bên ngoài thấy , nhưng lên giường là ngay. Có những lúc cuồng nhiệt như phát điên, bất kỳ chiếc giường nào cũng đều thật chắc chắn, nếu sẽ thực sự làm cho tan tành rã đám.
Cô bỗng dưng suy nghĩ vẩn vơ, tự hỏi liệu và phụ nữ sớm tối kề cận, chẳng lẽ thật sự nảy sinh tình cảm gì ?
Cô tiếp tục nghĩ, rốt cuộc Lý Viện là như thế nào ? Phụ nữ lẽ hiểu phụ nữ hơn, giống như Lý Viện điểm yếu của cô, Oản Tĩnh ít nhiều cũng thấu thủ đoạn của Lý Viện.
Cô loại dám ngang ngược mặt.
Chuyện của Sầm Mộng đó, phần lớn Lý Viện thể rũ bỏ sạch sẽ dính dáng gì, chỉ xem cô giải thích thế nào, và Quan Đình Khiêm tin mà thôi.
Anh , nhưng Oản Tĩnh đoán rốt cuộc thấu hiểu sự việc đến mức độ nào.
Là tất cả chuyện đều do kẻ khác giật dây, chỉ đơn thuần là tin tưởng cô?
Anh gặp tên tài xế đó ? Tài xế gì với ? Việc sự thật chủ động đòi chiếc vòng, mang ý nghĩa khác biệt so với việc cố tình dâng nó đến mặt .
Cô hỏi cho rõ ngọn ngành chuyện, nhưng trong chốc lát chẳng mở miệng từ .
Quan Đình Khiêm như cô ngủ , đột ngột lên tiếng: "Đêm hôm đó, em gặp cô ?"
Oản Tĩnh lập tức hiểu đang đến ai, ngập ngừng đáp: "Em..."
"Tài xế em gặp cô ." Quan Đình Khiêm vẫn nhắm mắt, khẽ nắn vai cô, "Sau chuyện thế cho ."
Oản Tĩnh vô thức hỏi : "Tại ?"
Quan Đình Khiêm im lặng một lúc: "Cô đột nhiên đến tìm em, sẽ kịp chuẩn ."
Vậy ý là giấu cô , bởi vì phụ nữ mới là vợ tương lai của , thể để cô thấy cô?
Oản Tĩnh ngẩn , khoảnh khắc đó trong lòng như ai khoét một nhát dao, m.á.u tươi ứa ròng ròng. Rất lâu cô mới lấy giọng điệu, nhỏ giọng đáp một tiếng "".
Đến một giờ sáng, thư ký của quả nhiên xuất hiện. Quan Đình Khiêm dậy khoác áo ngoài: "Cứ mặc bộ luôn , cũng phiền phức, dù ngoài cũng xe đưa rước."
Oản Tĩnh mím môi, liếc bộ đồ một cái, gì.
Động tác khoác áo của Quan Đình Khiêm khựng , cuối cùng vẫn cởi bộ đồ ngủ , nhét lòng cô: "Hai ngày nữa sẽ về."
Oản Tĩnh gật đầu.
Anh theo thư ký.
Kể từ lúc nhắc nhở chuyện căn chung cư, Oản Tĩnh bao giờ tìm đến đó nữa.
hai ngày nay thư ký đến chăm chỉ.
Không Quan Đình Khiêm sợ cô , lo cô chạy đến đó gây rắc rối cho .
Oản Tĩnh hỏi thăm bệnh tình của , gặp Oản Tĩnh, mỗi thư ký đều : "Cô cần lo lắng, hồi phục ."
Oản Tĩnh mím môi: "Vậy thì ."
về , cô cũng kìm mà hỏi sang chuyện khác: "Người nhà đến thăm ?"
moy
Thư ký đáp: "Quan phu nhân thường xuyên đến."
"Vậy Lý tiểu thư cũng thường xuyên đến ?"
Vẻ mặt thư ký cứng , vẻ gượng gạo: "Chuyện ..."
Anh đành , nhưng dám kể lể nhiều lời.
Khuôn mặt Oản Tĩnh lộ vẻ thất vọng: "Bọn họ tình cảm lắm ?"
Thư ký đáp lời theo kiểu giải quyết việc công: "Cũng thể gọi là , Lý tiểu thư mỗi đến đều đưa theo bác sĩ và hộ lý, lúc thuốc, cô sẽ bên cạnh quan sát."
Oản Tĩnh ngẩn ngơ thư ký: "Anh chuyện của tài xế , lẽ nào thực ..."
"Phùng tiểu thư." Thư ký vội vàng ngăn cô , "Chuyện bằng chứng thì thể lung tung ."
Vẻ mặt vô cùng nghiêm trọng: "Chiếc vòng tay của cô cũng là vất vả lắm mới lấy đấy, vốn dĩ nhà suýt nữa đập nát nó . Trong thời buổi rối ren thế , nhất cô nên nửa lời, cứ để tự giải quyết. Chỉ cần cô mặt, mở miệng một câu, dù thật giả, , hai bên gia đình đều sẽ để yên ."
Oản Tĩnh cúi gằm mặt lên tiếng nữa, lâu mới nghẹn ngào đáp: "Tôi ."
Thư ký rời .
Oản Tĩnh theo thói quen tiễn đến cửa, đờ đẫn xuống mặt đường, nghĩ thầm, hóa tên tài xế từ đầu đến cuối hề khai Lý Viện.
Tất cả đều cho rằng cô trong sạch.
Ngay cả Quan Đình Khiêm, chừng cũng nghĩ như .
Ngày thứ ba, Bắc Kinh lất phất mưa rơi rả rích, Gia Hân gọi điện thoại với cô, thấy Quan Đình Khiêm đang ăn cơm với khác, chỉ nhà , mà còn cả nhà của vị hôn thê, đều là bậc trưởng bối, trai của vị hôn thê cũng mặt.
Anh trai Lý Viện lớn tuổi hơn Quan Đình Khiêm một chút, chỉ là làm việc ở Bắc Kinh, Gia Hân cũng rõ đó đang ở . Nghe đây gia đình tốn nhiều tâm sức, chuyển về Bắc Kinh, nhưng cuối cùng chuyện thành.
Gia Hân : "Tôi thấy nhà họ là dựa đàn ông của cô đấy, chắc mẩm đều là họ hàng nhà cả, đàn ông của cô thăng tiến, tiện thể cất nhắc luôn em vợ. Người đàn ông của cô bây giờ làm việc luôn chằm chằm theo dõi, nội cái chuyện ăn cơm thôi, ngay cả chỗ dựa của cũng rõ mồn một. Thật là, soi mói kỹ đến thế, mà còn nhờ đàn ông của cô giúp đỡ."
Gia Hân khựng một lát: "Xin nha, cố ý ."
Oản Tĩnh trấn an cô bạn: "Không , , vốn dĩ những lời cô cũng là sự thật mà."
Gia Hân cúp điện thoại, Oản Tĩnh nắm chặt chiếc điện thoại trong tay, im lặng, dày đột nhiên co thắt một cái.
Trực giác của phụ nữ mách bảo cô, bữa cơm đó sẽ chỉ đơn thuần là ăn uống.
Điều cô lo lắng nhất, lẽ sắp ập đến .
Buổi chiều, Oản Tĩnh dọn hết mấy chậu hoa bệ cửa sổ ngoài sân mang nhà, đúng lúc đó nhà khách, là Triệu Tâm Đường.
Triệu Tâm Đường đến để tặng bưởi, chẳng cô nàng xoay xở ở loại bưởi đào ruột đỏ, chiếc xe đỏ chót phô trương đỗ ngay ngoài cửa, nhét chật kín mười mấy quả bưởi.
Oản Tĩnh ngơ ngác, hiểu chuyện gì đang xảy .
Triệu Tâm Đường khuân đống bưởi đào xuống, hét vọng xe với tài xế: "Xong , lái , lắm quy củ rườm rà, còn cho đỗ xe ở cửa nữa chứ, sợ theo dõi điều tra ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/dem-nay-tuyet-roi/chuong-22-bon-ho-tinh-cam-tot-lam-sao.html.]
Tài xế nhà cô nàng cũng khá bẻm mép: "Chịu đựng một chút tiểu thư, nhịn một chút mà."
Triệu Tâm Đường vẻ vui lắm.
Oản Tĩnh đành chủ động bắt chuyện: "Sao cô tìm đến tận đây, đây đến khu chung cư mà?"
Triệu Tâm Đường nhíu mày: "Tôi mới thèm cái chung cư đó nhé, ngốc. Vị hôn thê của bây giờ ngày nào cũng đến đó diễn vai hiền thục nết na, chẳng dại gì mà chạm mặt cô ... Tôi hỏi thẳng thư ký của , bảo hai chuyển nhà , bảo mang đồ đến đây, thế là đến."
Quả thật ngoài sức tưởng tượng.
Một luôn đề cao cảnh giác như Quan Đình Khiêm, mà chịu tiết lộ địa chỉ cho cô nàng, thật sự dễ dàng gì. Có lẽ thấy Triệu tiểu thư đơn thuần, căn bản chẳng bận tâm đến chuyện của , tặng quà là tặng quà, gây thêm phiền phức.
Tính cách của Triệu Tâm Đường quả thực giống một đứa trẻ con, chỉ là kiêu ngạo đỏng đảnh, Oản Tĩnh thường xuyên dỗ dành cô nàng.
Oản Tĩnh giúp cô nàng dọn đồ, Triệu Tâm Đường lười cúi , liền dùng mũi giày lăn từng quả bưởi, đẩy chúng qua bậu cửa.
Hai chuyện dăm ba câu, Triệu Tâm Đường lẽ thấy rảnh rỗi buồn chán, buột miệng hỏi: "Anh trai chồng cưới cũ của dạo làm gì thế, lâu ngóng tin tức của lão nhân gia, sức khỏe vẫn khang kiện chứ?"
Oản Tĩnh liền cũng tạm , hề nhắc tới chuyện Quan Đình Khiêm nhập viện.
Triệu Tâm Đường chừng như cũng chẳng quan tâm, chỉ "ồ" một tiếng, chuyển sang chuyện khác.
Nói lăng nhăng một hồi, Triệu Tâm Đường hỏi: "Này, đó còn ăn cơm với gia đình vị hôn thê nữa đấy, cô chuyện ?"
Oản Tĩnh khựng một chút: "Biết."
"Tôi trai cô cũng ." Triệu Tâm Đường lăn bưởi nữa, khoanh tay n.g.ự.c khẩy một tiếng, "Kẻ bại tướng tay, năm xưa trai đuổi cổ khỏi Bắc Kinh trong bộ dạng t.h.ả.m hại, ngờ đấy, nay leo cao , đúng là Lưu Lang xưa nay trở về." (Câu gốc: Tiền độ Lưu Lang kim hựu lai, ý chỉ về)
Động tác tay Oản Tĩnh chững , cô tiếp tục cúi đầu nhặt bưởi cho giỏ.
Triệu Tâm Đường nện giày cao gót lộp cộp, ngước lên ngó xuống, săm soi hết lượt hoa cỏ gạch ngói, lầm bầm: "Cái nơi rách nát gì thế , ngột ngạt c.h.ế.t, mỗi mấy bông hoa trông còn tàm tạm... Mấy cái dải đèn LED cũng là do trai chồng cưới cũ của quấn ? No way (Không đời nào), thể chứ? Cái đồ phong kiến cổ hủ như mà cũng chơi trò lãng mạn tình điệu á, dọa quá mất..."
Nói xong, cô nàng lập tức liếc Oản Tĩnh: "Đừng mách lẻo với nhé, còn đang việc nhờ vả đấy, sợ đuổi lăn chỗ khác mất."
Oản Tĩnh mỉm nhẹ nhàng: "Sẽ ."
Triệu Tâm Đường nán ăn một bữa cơm với cô rời . Lúc sắp , cô nàng gọi điện bảo tài xế đến đón. Xe của cô nàng lái khỏi ngõ hồ đồng , Triệu Tâm Đường kể lúc khi đến, thư ký của Quan Đình Khiêm dặn dò kỹ, xe đỗ trong ngõ, ít nhất cách ba con phố.
Triệu Tâm Đường càm ràm bọn họ : "Thần thần bí bí."
Trong lúc chờ xe, cô nàng cứ chằm chằm Oản Tĩnh, ánh mắt lướt gò má, quét từ xuống , bỗng nhiên nhíu mày, giọng điệu phần kỳ quái: "Này, cô béo lên đúng ?"
Oản Tĩnh kinh ngạc: "Cô cũng thấy béo lên ?"
Triệu Tâm Đường cũng ngạc nhiên kém: "Còn ai nữa ?"
Thấy vẻ lúng túng của Oản Tĩnh, Triệu Tâm Đường vỡ lẽ: "À, là ông chồng cưới cũ phong kiến chứ gì? Trời đất, còn nhận xét về cô nữa cơ , còn chê già đấy. Cô tuyệt đối đừng để bụng nhé, cô béo lên là ý trông cô khỏe mạnh hơn đấy."
Cô nàng tiến tới ôm lấy eo Oản Tĩnh: "Cảm giác cứ như cô mặc thêm một lớp áo giữ nhiệt bên trong , lắm lắm, Bắc Kinh lạnh c.h.ế.t , nhất định mặc nhiều ."
Oản Tĩnh chiếc áo hai dây mỏng manh của cô nàng, bên ngoài chỉ khoác hờ một chiếc áo khoác lông, im lặng một lát, cũng thật lòng nhắc nhở: "Cô cũng ..."
Triệu Tâm Đường hì hì: "Ái chà, cô quan tâm thế, thì về sống chung với ? Tôi cũng một cái viện t.ử nhỏ thế , do bố và trai mua cho, rộng hơn chỗ nhiều, chúng ngày nào cũng thể cùng xem TV, ăn cơm nữa."
Chợt nhớ điều gì, cô nàng xua tay: "À , vẫn còn việc nhờ vả ông chồng cưới cũ đấy, đồ ngốc mới đập chậu cướp hoa lúc , đợi làm xong việc cho ."
Tài xế lái xe tới, Triệu Tâm Đường vẫy tay: "Ở đây ."
Tài xế than vãn: "Tìm mãi mới , cái ngõ mà sâu thế."
Triệu Tâm Đường hùa theo: " , thấy khó tìm đúng ? Bệnh thật sự, ngoằn ngoèo vòng vèo, thần tiên cũng chẳng tìm nổi cái xó xỉnh ở , biển nhà thì ghi chẳng rõ ràng."
Triệu Tâm Đường kéo cửa xe: "Tôi đây nhé, rảnh liên lạc . Nếu cô thấy bưởi đào ngon, chỗ vẫn còn nhiều lắm, để mang thêm cho cô."
Oản Tĩnh nghĩ đến mười mấy quả bưởi chật ních trong giỏ, vội xua tay: "Không cần , cảm ơn cô, chỗ đó đủ ăn ..."
"Ôi dào, đừng khách sáo với ." Triệu Tâm Đường thổi nụ hôn gió, "Hẹn gặp nhé."
Bữa cơm thứ hai của nhà họ Quan định tổ chức ở nhà.
Có lẽ vì những bước đệm đó quá nhiều, khi tin , Oản Tĩnh cũng chẳng phản ứng gì mấy, chỉ khựng hai giây, tiếp tục loay hoay với công việc đang làm dở, hờ hững "ồ" một tiếng.
Lúc đó cô đang ở nhà Vu Huệ, Gia Hân cũng ở đó.
Gia Hân kinh ngạc thốt lên: "Thế quá nhanh ? Tôi nhớ nhà mới nhắm trúng cô bao lâu, hai bên gia đình ăn cơm , cảm giác như sắp chốt đơn đến nơi ?"
Vu Huệ liếc Gia Hân một cái, Gia Hân im bặt.
Oản Tĩnh cũng ngẩng đầu lên, trong tay cô là một chiếc cốc làm bằng gốm sứ. Mấy hôm mua sắm chán chê, cô tiện tay ghé làm thử, lúc chọn địa chỉ nhận hàng, cô điền nhà Vu Huệ. Nay hàng gửi tới, Oản Tĩnh liền qua lấy.
Cô thường xuyên mua đồ ghi địa chỉ nhận là nơi ở của Vu Huệ. Địa chỉ căn nhà của Quan Đình Khiêm, cô dám tùy tiện điền.
Vu Huệ lên tiếng: "Bọn cũng khuyên cô, chuyện tình cảm như uống nước, ấm lạnh tự , bọn cũng tiện bình phẩm gì. Chỉ mong cô tự suy nghĩ cho thấu đáo, nhân tiện lúc về thử hỏi xem, định thế nào." Vu Huệ với giọng điệu sâu xa, "Cô , khi kết hôn đính hôn, thứ đều dễ . Gia thế nhà bên lớn đến , nhà quý mến đến mức nào, thì xét về lý, cô cũng danh bất chính ngôn bất thuận, cô là bạn gái , cô chẳng là cái thá gì cả."
" mà." Vu Huệ cảnh cáo cô, "Đàn ông một khi chuẩn đính hôn thì chuyện sẽ khác, cô thể cứ dậm chân tại chỗ như nữa. Cho dù tình cảm của hai đổi, cuộc sống đổi, nhưng danh phận đổi thì nghĩa là đổi. Nếu cô cứ tiếp tục như thế ... miệng lưỡi thế gian đáng sợ lắm."
Vu Huệ khẽ nhắc nhở: "Cô hãy nghĩ thời đại học của cô xem."
Oản Tĩnh thẫn thờ.
Vu Huệ hỏi: "Cô hiểu đang gì ?"
Đương nhiên là cô hiểu.
Chúng khẩu thước kim, tích hủy tiêu cốt (Lời đồn thổi nhiều thể làm chảy cả vàng, sự gièm pha tích tụ thể làm tiêu tan cả xương cốt), cái đạo lý , cô khắc cốt ghi tâm hơn bất kỳ ai.
Oản Tĩnh đáp: "Tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ."
Cô rời khỏi nhà Vu Huệ, lúc về đến nhà, sương phòng sáng đèn. Mặc dù ánh sáng le lói, nhưng một ngọn đèn vàng mờ ảo trong bóng đêm, vô cùng rõ ràng.
Oản Tĩnh khóa cửa viện, chạy ùa phòng khách. Quan Đình Khiêm đang đó, xong đồ ngủ, đang chuyện với thư ký.
Cuộc trò chuyện đến hồi kết, thư ký thấy cô bước liền chào một tiếng: "Tôi xin phép về ạ."
Quan Đình Khiêm gật đầu, gấp tệp tài liệu : "Cậu cứ xử lý , việc gì thì báo cho ."
Thư ký đáp "Vâng".
Oản Tĩnh quần áo xong bước , vẫn lì trong phòng khách động đậy. Oản Tĩnh sán gần, nhẹ nhàng ôm lấy vai , vùi đầu , chẳng năng gì.
Quan Đình Khiêm im lặng một lát, đầu , với tay nâng cằm cô lên: "Đi mà muộn thế mới về."
Oản Tĩnh lí nhí: "Đi chơi với bạn ạ, hôm dạo nặn cái đồ gốm, họ gửi đến nhà cô , em qua lấy."
"Em còn nặn gốm nữa ?"
"Làm chơi thôi ạ."
Quan Đình Khiêm chìa tay: "Cho xem nào."
Chiếc túi đang đặt sàn ngay cửa , Oản Tĩnh chần chừ vài giây, vẫn quyết định mang tới, rút dây thắt miệng túi mở cho xem.
"Chỉ là một cái cốc bình thường thôi." Oản Tĩnh , "Em chẳng nặn, quai cốc còn bóp cho bẹp dí đây ."
Chỗ nối quai cốc ở phía quả nhiên một vết lõm, giống như lúc nặn kiểm soát lực tay, lờ mờ thể thấy vết hằn hình bán nguyệt lõm trong, đó là dấu vân tay, tuy đường nét còn rõ ràng nữa.
Quan Đình Khiêm cầm chiếc cốc đưa lên ánh đèn, ngắm nghía tỉ mỉ: "Cũng đấy." Anh mỉm , cất chiếc cốc , "Tặng nhé."
Oản Tĩnh trố mắt: "Cái xí lắm."
"Thế thì cũng lấy." Quan Đình Khiêm , "Cả năm nay mới xin mỗi cái cốc thôi đấy."
thật, nào cũng là tặng đồ cho cô, là những món đắt tiền mà cô kham nổi. Oản Tĩnh lập tức cảm thấy áy náy: "Vậy... em cho ."
Thực cô dễ mềm lòng.
Quan Đình Khiêm kéo cô lòng, hất cằm hiệu cho cô lật tài liệu. Oản Tĩnh cũng chẳng hiểu gì, xong một trang, cô liền lật một trang. Căn phòng ấm áp vô cùng, lò sưởi bên cạnh đang nướng mấy quả quýt.
Oản Tĩnh suy nghĩ lâu, cuối cùng vẫn quyết định mở lời: "Nhà dạo tổ chức tiệc tùng mời khách ăn cơm ?"
"Ừm."
"Là để bàn về... chuyện kết hôn của ?"
Ánh mắt Quan Đình Khiêm khựng , từ từ chuyển dời sang khuôn mặt cô. Anh trả lời trực tiếp câu hỏi đó, mà mỉm : "Sao em điều tra nữa ."
Oản Tĩnh thẳng lưng, thẳng mắt : "Rốt cuộc... ?"
Rất hiếm khi cô dùng giọng điệu để chuyện với , mặc dù vẫn dịu dàng, nhỏ nhẹ, nhưng phảng phất một sự cố chấp và bức bách. Quan Đình Khiêm xưa nay thích ai ép buộc , huống hồ là phụ nữ của .
Nụ khóe môi Quan Đình Khiêm dần tắt lịm, trở về với dáng vẻ lạnh nhạt thường ngày: "Nếu bảo , em định làm gì?"
Oản Tĩnh ngờ hỏi ngược như .
Nói thật, cô sự chuẩn .
Cô chỉ hỏi để lấy một câu trả lời, còn khi câu trả lời đó, cô nên làm gì, sẽ làm gì, cô mịt mờ.
Oản Tĩnh câm lặng lâu, ấp úng lí nhí: "Em, em sẽ..."
Quan Đình Khiêm với vẻ mặt vô cảm: "Em sẽ bỏ ?"
Oản Tĩnh thẫn thờ, ngước mắt .
Anh đột nhiên bóp chặt cằm cô, cúi đầu nghiến lấy đôi môi cô.
Anh mở to mắt, lạnh lùng dửng dưng, thu trọn đáy mắt vẻ bàng hoàng thất措 của cô.
Oản Tĩnh ôm ngang eo, ép lên đùi, môi chợt nhói lên một cơn đau điếng, đau đến mức hàng mi cô run rẩy, nước mắt cũng theo đó lăn dài. Tiếp đó là những chiếc cúc áo đứt phựt, lớp áo mỏng manh trượt xuống.
Cô quên béng mất việc đến đây là để đòi một câu trả lời. Oản Tĩnh bấu víu lấy bờ vai , từ hình ảnh phản chiếu khung ảnh lưng ghế sô pha, cô thấy biểu cảm của chính , và cả biểu cảm của đàn ông phía .
Khác với cô, khuôn mặt Quan Đình Khiêm chẳng hề gợn sóng, chỉ đến phút cuối cùng, nơi đáy mắt mới ánh lên một tia tàn nhẫn khó lòng nhận .
Vùng bụng săn chắc của vẫn còn dán lớp băng gạc y tế, mồ hôi nhễ nhại, toát lên một vẻ đầy tính xâm chiếm. khi Oản Tĩnh đầu mắt , trong khoảnh khắc đó, cô chỉ cảm thấy một nỗi bi thương tột độ.
Cô từng gặp nào giống như , luôn mang một thở kiên cường mạnh mẽ, cũng là mùi hương cô từng ngửi thấy ở bất kỳ ai khác. Thực những lúc, con nên gặp một quá đặc biệt, bởi vì nếu lỡ đ.á.n.h mất đó, thể tìm thấy ai thế, thì sẽ thể nào ngăn nỗi nhớ nhung da diết.
Khi chuyện kết thúc, Quan Đình Khiêm với tay lấy một chiếc chăn mỏng bọc cô .
Anh liếc xuống tấm thảm, cất giọng trầm thấp: "Có đau lắm ."
Oản Tĩnh ngẩn : "Không , tự nhiên hỏi ."
Anh cau mày: "Hôm nay ngày dâu của em, nhưng hình như chút máu."
Câu đó khiến Oản Tĩnh cũng hoảng hốt, mất một lúc lâu mới định thần , ấp a ấp úng đáp: "Chắc là chu kỳ đều, cũng chuẩn lắm."
Anh thấm ướt khăn mặt lau cho cô, Oản Tĩnh chợt nhớ đến câu của Triệu Tâm Đường, nửa đùa nửa thật : "Thế cứ như thể em m.a.n.g t.h.a.i nhỉ, mấy hôm Triệu tiểu thư đến tặng quà, cô còn bảo em béo lên."
Quan Đình Khiêm lập tức khựng , vẻ mặt trở nên vô cùng phức tạp. Đôi mắt đen sâu thẳm của chằm chằm cô, thật lâu mới lạnh nhạt mở miệng: "Đừng mang chuyện đùa giỡn, cô thì cái gì."
Oản Tĩnh ngẩn , khẽ "ồ" một tiếng.
Sáng sớm hôm thư ký đến gọi, Quan Đình Khiêm thức dậy thu xếp đồ đạc, Oản Tĩnh vẫn đang lơ mơ ngủ, nửa tỉnh nửa mê.
Quan Đình Khiêm xuống mép t.h.ả.m cô: "Anh việc Trường Xuân, em cùng ."