Đêm giao thừa, chồng tôi chuyển cho con trai 5 đồng - Chương 4

Cập nhật lúc: 2026-02-04 12:36:02
Lượt xem: 314

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

11

 

Năm 2008 là một năm đầy biến động.

 

Năm đó xảy trận động đất lớn, cả nước đau thương.

 

Dư chấn cũng lan đến thành phố nhỏ của chúng .

 

Đứa con đầu của Trương Đào với vợ hai c.h.ế.t trong một nhà vệ sinh công cộng cũ nát lâu ngày tu sửa.

 

Khi công nhân vệ sinh phố báo tin cho nhà họ Trương, Trương Đào thở phào nhẹ nhõm, còn chê đứa bé c.h.ế.t đúng chỗ, nhặt xác cũng thấy ghê tởm.

 

Nghe nhà tổ của họ Trương ở quê cũng nứt một đường.

 

bảo thể xin chính phủ hỗ trợ.

 

Trương Đào chụp ảnh xin, thế mà một vạn tệ thật.

 

chẳng bao lâu , cô vợ hai của Trương Đào ôm hết tiền trong nhà, bao gồm cả một vạn tệ đó, biến mất trong một đêm tối trời.

 

một , mang theo đứa con trai út.

 

Mẹ Trương Đào cửa tiệm sửa xe c.h.ử.i đổng suốt một tháng trời, khiến chuyện ai ai cũng .

 

Hai năm , Trương Đào mới khởi kiện ly hôn .

 

Ngay ngày hôm khi ly hôn thành công, đến tìm .

 

Lúc là năm 2011, năm thứ mười một kể từ khi và Trương Đào chia tay.

 

Con trai Bình An nhân cơ hội chuyển cấp lên cấp hai, trở thành một học sinh trung học cơ sở bình thường ở một trường trung học bình thường.

 

Dù mỗi thi cử con vẫn luôn tranh giành vị trí đội sổ với một bạn khác, nhưng trường học vẫn là nơi con thích đến nhất.

 

Mỗi ngày đeo cặp học về, con đều ngang qua tiệm sửa xe của Trương Đào.

 

Trương Đào luôn con với ánh mắt thèm thuồng, khoe khoang với khác: "Nhìn xem, đây cũng là con trai đấy, bình thường, ngốc !"

 

Không ai cũng từng là vợ chồng.

 

Thế là luôn nhạo : "Muốn con trai bình thường ? Nằm mơ !"

 

Trương Đào đến tìm là để bàn chuyện tái hôn.

 

Anh : "Đã mười một năm em tái hôn, chẳng là đang đợi đầu ? Hơn nữa em nuôi dạy Bình An thế, tiện thể nuôi dạy luôn đứa út ."

 

Tôi suýt nữa thì nôn mửa vì ghê tởm.

 

Mười một năm qua, theo đuổi.

 

Tôi rõ với họ rằng, đời thể sinh thêm con thứ hai.

 

Cũng còn kiên nhẫn để xử lý mâu thuẫn chồng nàng dâu, vợ chồng bất hòa.

 

Càng kiên nhẫn nuôi con cho khác.

 

Lúc Trương Đào ngoài cửa tiệm chuyện với , đứa con trai út của cứ nhặt gạch đất ném .

 

Từ khi sinh , đứa trẻ từng chăm sóc t.ử tế.

 

Đã năm tuổi mà vẫn từ nào.

 

Hơi một tí là cởi trần truồng, một đống đất xem kiến.

 

Đói bụng cũng chẳng đường về nhà, thấy nhà ai cơm là lao bốc.

 

Tôi thường xuyên cho nó bánh bao, nên nó lấy gạch ném .

 

Nhìn nó, luôn thấy may mắn vì quyết định ly hôn năm xưa là đúng đắn.

 

Nếu cái gia đình đó, Bình An sớm muộn gì cũng sẽ thành như thế .

 

Đứa bé ném liền mấy viên gạch khiến Trương Đào đầu rơi m.á.u chảy.

 

Tôi như một bà chằn, cầm cây cời than lao .

 

Anh tưởng cầm rìu, hét: "Vết thương cũ còn đau đấy!"

 

Cuối cùng dám làm càn với nữa.

 

12

 

Tết năm 2012, vì sự rút lui của Triệu Bản Sơn và Tống Đan Đan, chương trình Xuân Vãn còn như nữa.

 

thế hệ nào cũng "Triệu Bản Sơn" của thế hệ đó.

 

Tết năm 2014, con trai mười bảy tuổi của mê mẩn phim "Boonie Bears".

 

Tôi đưa con rạp chiếu phim, trai to xác giữa đám trẻ con, lúc hài hước thì to hơn ai hết, lúc cảm động thì t.h.ả.m thiết hơn bất cứ ai.

 

Sau khi con nghiệp cấp hai, khi trao đổi với giáo viên chủ nhiệm, cho con học lên cấp ba.

 

Tôi đưa con đến tiệm, dạy con làm bánh bao.

 

Mỗi ngày làm việc nửa buổi, trả lương cho con hai nghìn tệ một tháng.

 

Nửa ngày còn , con mê trượt băng, lúc nào cũng ở sân trượt băng.

 

Năm đó, cơn sốt bất động sản lan đến tỉnh lân cận.

 

Tôi từng chứng kiến giá nhà đất cao ngất ngưởng ở Bắc Kinh, nên khi giá nhà đất ở thành phố tăng vọt, kịp mua căn nhà giá bình cuối cùng.

 

Đến cuối năm khi cùng Bình An và chú ch.ó chuyển nhà mới, giá nhà tăng gấp đôi.

 

Gia đình nhà đẻ đ.á.n.h tin mua nhà cực nhanh, bố trai chị dâu cùng xuất hiện cửa tiệm bánh bao của .

 

Tất nhiên ai cũng già nhiều.

 

đó là dấu vết thời gian để họ, chứ do .

 

Bố bóng gió xa xôi, bảo giúp đỡ chị.

 

Nói rằng mười mấy năm qua về nhà đẻ, đều là do họ làm tròn chữ hiếu.

 

Tôi hỏi: "Con về nhà đẻ, chẳng là sợ làm ảnh hưởng đến tài vận của cả ? Mười mấy năm liền dám về, giờ cả chắc gia sản mấy trăm triệu nhỉ?"

 

Anh cả cúi đầu nhặt những cục bông xù tay áo, mạnh miệng : "Cũng bình thường thôi, khá hơn thường một chút."

 

Tôi xòe tay mặt :

 

"Em còn nợ ngân hàng năm mươi vạn, Bình An thế cũng chẳng kiếm tiền, cần thêm năm mươi vạn để nuôi nó. Cho em mượn một trăm vạn, khó chứ?

 

Mọi về chuẩn , tuần em về nhà đẻ lấy."

 

Tôi tính toán thời gian, tiếc nuối : "Tuần là tết , thế thì làm đây, về làm ảnh hưởng tài vận của cả. Hay là đợi qua tháng Giêng em về lấy tiền nhé?"

 

Bình An cao mét tám.

 

Nghe liền "phắt" cái dậy, như một con gấu chằm chằm đám : "Mẹ, để con lấy giúp !"

 

Con lớn , tuy trải qua quá trình phục hồi chức năng lâu dài, phần lớn thời gian giống như bình thường, nhưng khi cảm xúc kích động thì vẫn khác biệt.

 

Người nhà đẻ con dọa cho hết hồn, sợ con phát điên, vội vã kéo chạy mất dạng.

 

Sau bố qua đời, chị báo tin cho .

 

Tôi về đốt giấy tiền, chịu một nửa chi phí tang lễ. Nghĩa vụ làm con coi như thành.

 

Tết năm 2017 trôi qua mấy yên bình.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/dem-giao-thua-chong-toi-chuyen-cho-con-trai-5-dong/chuong-4.html.]

Bố của Trương Đào liệt hai năm, qua đời đêm ba mươi tết.

 

Trương Đào gọi điện, bảo đưa Bình An về quê chịu tang.

 

Tôi bàn bạc với Bình An, từ chối thẳng thừng.

 

Trương Đào chất vấn : "Bình An lớn , cô dựa mà quyết định nó?"

 

"Bởi vì, Bình An đầy đủ năng lực hành vi dân sự, giám hộ của nó, quyết định nó, về mặt pháp luật bất cứ vấn đề gì!"

 

Anh gào lên trong điện thoại: "Cô hận đến thế , tuyệt tình đến thế ?"

 

Tôi bình tĩnh trả lời: "Không hận, mà là lạnh nhạt. Chuyện nhà họ Trương các , chúng quan tâm."

 

Trong thế giới của Bình An, những từ như ông nội, bà nội, bố.

 

Tôi cũng cần thiết dạy con.

 

Mẹ của Trương Đào qua đời một năm đó.

 

Trước khi mất, bà đặc biệt đến tiệm bánh bao thăm Bình An.

 

Bình An mãi thôi, sai lầm lớn nhất đời là bỏ lỡ một đứa cháu trai như .

 

Bình An chỉ mải mê hấp bánh bao, đầu cũng chẳng thèm ngẩng lên.

 

Sau khi bà mất, đưa Bình An về quê làm giấy xác nhận quyền sử dụng đất, ngang qua mộ bà .

 

Cỏ dại mọc um tùm đó.

 

13

 

Năm 2023, Bình An bước sang tuổi 26, con yêu một cô gái.

 

Cô gái khiếm thính bẩm sinh, nhưng đeo tai trợ thính nhân tạo thì ảnh hưởng đến thính giác.

 

thấy âm thanh muộn nên cô vẫn đang tập , phát âm khá mơ hồ.

 

Hai đứa quen trong đợt dịch bệnh, khi Bình An l..m t.ì.n.h nguyện viên đưa bánh bao cho những cách ly tại nhà.

 

Bình An bảo con thích khí chất của cô .

 

Tôi hỏi là khí chất gì.

 

Con nghiêng đầu nghĩ ngợi lâu, mới , khí chất của gia đình.

 

Cô gái trầm , giọng tuy dịu dàng nhưng nhu cương đủ.

 

Có lẽ, gia đình mang cho con cảm giác như .

 

Tôi gặp bố cô gái, một điếc, một què.

 

Điều kiện kinh tế cũng tệ.

 

Họ cũng giống , sớm lo lắng cho tương lai của con cái, thức khuya dậy sớm tích cóp một khoản tiền.

 

Hai đứa trẻ thống nhất về tương lai, cùng vượt qua mưa gió, sinh con.

 

Chúng đều tôn trọng quyết định của các con.

 

Cuối năm đó, hai đứa trẻ kết hôn.

 

Tôi mời thím họ Trương từng dúi cho hai trăm đồng năm xưa.

 

Mời cả gia đình ông chủ nhà khách năm xưa mách thông tin tuyển của tiệm bánh bao.

 

thông báo cho Trương Đào.

 

Anh tin , tự đến ngày cưới.

 

Anh ghế chủ tọa, chỉ bên cạnh, chăm chú xem hết nghi lễ.

 

Đến khi nghi lễ kết thúc, mới phát hiện trong mắt ánh lên những giọt lệ.

 

Anh lúc nào, .

 

Đến khi tiệc tàn, mới phát hiện để cho con trai một bao lì xì hai vạn tệ và một lá thư.

 

Trong thư, :

 

"Bình An, lâu đây bố dùng 5 xu để sỉ nhục con và con.

 

Hơn hai mươi năm đó, bố đều chịu sự trừng phạt.

 

Sống đến tầm , bố mới đời t.h.u.ố.c hối hận.

 

Mong con, quãng đời còn đều vui vẻ."

 

Tôi trả tiền đó.

 

Tất nhiên, khi qua đời, vẫn sẽ bảo con trai đốt cho vài thếp tiền vàng.

 

Cuối năm, trong làng thu hồi đất, ba mẫu hai sào ruộng của và Bình An đều trong diện thu hồi, tổng cộng đền bù hai mươi vạn tệ.

 

Tôi dùng tiền tích cóp đây cộng với hai mươi vạn , mua đứt quyền sở hữu tiệm bánh bao và cửa hàng bên cạnh, chính thức giao cho con trai.

 

Đôi vợ chồng trẻ sống cuộc sống đấy.

 

Tôi nhận lời mời của chị Tả, du lịch nước ngoài một chuyến.

 

Cả đời từng tiêu tiền thoải mái, vui vẻ tiêu hết mấy vạn tệ.

 

Lúc về nước, chị Tả về cùng .

 

Chị bảo ngoài mười mấy năm, vẫn thấy quê hương là nhất.

 

Tết năm 2026, và gia đình thông gia cùng ăn tết.

 

Con gái chị Tả định cư ở nước ngoài về, chị ở một buồn tẻ, cũng mời chị đến chung vui.

 

Chúng luân phiên bếp, mỗi làm vài món tủ của .

 

Tám giờ tối, khoảnh khắc chương trình Xuân Vãn chính thức bắt đầu, cùng nâng ly.

 

Chúc con trai con dâu một đời bình an thuận lợi.

 

Chúc chúng tuổi già khỏe mạnh.

 

Chúc tất cả những trẻ tuổi thăng quan tiến chức, tăng lương.

 

Chúc tất cả những đứa trẻ sơ sinh đều chào đời bình an.

 

Còn về tiền lì xì, mấy lớn chúng mới lôi bao lì xì tiền mặt chuẩn sẵn thì con trai con dâu chuyển khoản lì xì cho chúng qua WeChat .

 

Trước khi ấn mở, hỏi hai đứa: "Đừng bảo là hai đứa lì xì cho năm xu đấy nhé?"

 

Con trai nghiêm túc nhấn mạnh: "Là gấp nhiều nhiều nhiều năm xu! Giống như tình yêu con dành cho , đếm xuể!"

 

Tôi con, lờ mờ nhớ đêm giao thừa tuyết rơi hai mươi sáu năm , ôm con bên bờ vực thẳm, con vươn bàn tay nhỏ ủ ấm áp sưởi ấm gò má đẫm nước mắt của , hỏi: "Mẹ ơi, lạnh ?"

 

Dường như chỉ trong chớp mắt, bé con ngày nào giờ thành thanh niên cao lớn.

 

Tôi cúi đầu, mắt ầng ậng nước.

 

Con trai, tấm lòng của con, nhận.

 

Mẹ con, còn gì hối tiếc.

 

(HẾT)

 

Loading...