Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
“Người lệnh… là cha cháu.”
Thế giới—
Như vỡ .
Anh sững.
Tai—
Ù .
Mọi âm thanh—
Biến mất.
Chỉ còn —
Câu đó.
Phía —
“...”
Không tiếng động.
Không lời .
Anh .
An Nhiên—
Nằm đó.
Máu—
Loang rộng.
Mắt cô—
Nhắm .
Không còn phản ứng.
“An Nhiên.”
Không trả lời.
Anh bước tới.
Nhanh hơn.
Quỳ xuống.
“An Nhiên!”
Giọng —
Vỡ .
Tay —
Chạm má cô.
Lạnh.
“Không…”
Một từ—
Khẽ.
—
Như nghẹn trong cổ họng.
Anh bế cô lên.
“Gọi xe!”
Giọng —
Không còn kiểm soát.
Người của lập tức hành động.
“Thiếu gia, xe chuẩn —”
“Ngay lập tức!”
Anh ôm cô.
Máu—
Dính đầy áo.
—
Anh quan tâm.
Chỉ siết chặt.
“Em c.h.ế.t.”
Không cầu xin.
Là mệnh lệnh.
Trong xe.
Tiếng máy chạy.
Nhanh.
Anh giữ cô.
Một tay ép chặt vết thương.
“Đừng ngủ.”
Giọng —
Khàn.
“Nghe ?”
Không phản ứng.
“An Nhiên…”
Lần đầu tiên—
Anh gọi tên cô như .
Không lạnh.
Không kiểm soát.
Chỉ —
Sợ.
“Nếu em c.h.ế.t…”
Anh cúi xuống.
Trán chạm trán cô.
“… sẽ phá hủy tất cả.”
Máy đo nhịp tim—
Yếu dần.
“Còn mạch!”
“Chuẩn phòng cấp cứu!”
Cánh cửa bệnh viện mở .
Ánh đèn trắng.
Tiếng bước chân dồn dập.
“Bệnh nhân mất m.á.u nhiều!”
“Chuẩn phẫu thuật!”
Anh đó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/dem-ay-anh-khong-con-la-chinh-minh/chuong-12-neu-em-chet-anh-se-pha-huy-tat-ca.html.]
Tay—
Đầy máu.
Không động.
Cánh cửa phòng mổ—
Đóng .
“Cạch.”
Một âm thanh nhỏ.
—
Như chặn cả thế giới.
Anh dựa tường.
Nhắm mắt.
Một giây.
Hai giây.
Rồi—
Mở .
Ánh mắt—
Không còn như .
Không còn là đàn ông kiểm soát thứ.
Mà là—
Kẻ sẵn sàng hủy diệt.
“Gọi ông đến.”
Giọng —
Thấp.
“Ngay bây giờ.”
Ở một nơi khác.
Người đàn ông—
Ngồi đó.
Máu băng .
Ông .
“Cuối cùng… cũng đến lúc.”
Cánh cửa mở.
Anh bước .
Không chậm.
Không dừng.
Ánh mắt—
Đỏ.
“Cha .”
Giọng —
Trầm.
“Ở .”
Người đàn ông .
Rồi—
Cười.
“Cháu thật sự ?”
Một bước.
Anh tiến .
Nắm cổ áo ông .
Mạnh.
“Ông nghĩ đang đùa?”
Không khí—
Ngột ngạt.
Người đàn ông vẫn .
“Cháu giống ông hơn cháu nghĩ đấy.”
Một lặng.
Rồi—
Ông .
“Cha cháu… từng c.h.ế.t.”
Thế giới—
Lại vỡ thêm một nữa.
“Không thể.”
“Ông còn sống.”
“Và…”
Người đàn ông cúi sát .
Thì thầm—
“…đang theo dõi cháu.”
TWIST CUỐI CHƯƠNG 🔥🔥🔥
Điện thoại —
Rung lên.
Một tin nhắn.
Không .
Chỉ một dòng—
“Con trai… con lớn .”
Kèm theo—
Một bức ảnh.
Phòng phẫu thuật.
An Nhiên—
Đang đó.
Và—
Một đàn ông—
Đứng bên ngoài kính.
Nhìn .
Cười.
Anh siết chặt điện thoại.
Ánh mắt—
Sụp đổ .
“Cha…”