Đêm Ấy Anh Không Buông Tay - Chương 6
Cập nhật lúc: 2026-03-02 12:58:45
Lượt xem: 4
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/8pggHUMxpg
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
11.
Luận văn nghiệp bước giai đoạn cuối, Tô Dĩnh Nhi bây giờ chỉ ước một ngày nhiều hơn 24 tiếng.
Sáng thư viện luận văn, chiều họp nhóm online, tối chỉnh sửa tài liệu đến mỏi mắt.
Cô bận đến mức kịp né tránh.
Và Mặc Thần — nghiễm nhiên trở thành “phụ kiện cố định” bên cạnh cô.
Cô còn đang chỉnh sửa đoạn kết luận thì một bóng nghiêng xuống gần.
Hơi thở lướt qua vành tai cô.
“Đoạn lập luận yếu.”
Tim cô lệch một nhịp.
“Cậu thì , đừng… sát .”
“Ồ.”
Anh nhích … nửa phân.
“Vậy đủ xa ?”
“…”
Có hôm cô bực đến mức ôm laptop định đổi chỗ.
Mặc Thần bình tĩnh xách ghế theo.
“Cậu rảnh quá hả?”
“Ừ.”
“Cậu thấy phiền ?”
“Không.”
Anh nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên.
“Tôi theo đuổi mà.”
Dĩnh Nhi nghẹn lời.
Cô càng né, càng mặt dày hơn. lạ là cô còn thật sự né nữa.
Những buổi tối ở nhà cũng dần thành thói quen.
Cô làm việc, sát bên, xem tài liệu của Mặc thị, để ý xem cô cần giúp đỡ gì .
Có lúc đột nhiên cúi xuống gần.
“Đoạn .”
Hơi thở lướt qua vành tai cô.
Tim cô chệch một nhịp.
“Cậu đừng áp sát .”
“Cậu quen ?”
Anh khẽ.
“Rồi sẽ quen thôi.”
Có đêm cô ngủ gục.
Tỉnh dậy thấy đang trong phòng, bên cạnh còn ly nước. Không cần cũng là ai “vận chuyển” cô từ ngoài phòng ngủ.
---
“Aaaaa, mãi mà cứ ? Đây là thứ 5 bài của giảng viên từ chối đó.”
Tô Dĩnh Nhi kích động hét lên, gương mặt cô bây giờ trông còn tí sức sống nào, là hậu quả của nhiều đêm thức khuya.
Mặc Thần bên cạnh laptop cô, màn hình đang hiển thị email của giảng viên.
“Sao bà phương án trong bài của thực tế chứ? Tôi nghiên cứu kỹ mà.”
Tô Dĩnh Nhi dùng hai tay ôm đầu, cô lúc đang khủng hoảng.
“Hay là ngày mai theo đến Mặc thị , sẽ cho tham gia vận hành công ty một , lẽ sẽ giúp ích cho .”
Mặc Thần gõ ngón tay bàn, vẫn chằm chằm màn hình laptop.
Tô Dĩnh Nhi thì hai mắt sáng lên. Đây đúng là cơ hội để cô va chạm với thực tế trong vận hành hàng , một công việc khác với vận hành công ty kinh doanh bình thường.
Vậy là sáng hôm , Tô Dĩnh Nhi và Mặc Thần cùng sánh bước đến Mặc thị ở chi nhánh nước A.
Tòa nhà chi nhánh nước A của Mặc thị cao sừng sững giữa trung tâm thành phố, mặt kính phản chiếu ánh nắng buổi sáng lạnh lẽo.
Tô Dĩnh Nhi cửa xoay, trong lòng hồi hộp háo hức. Khủng hoảng tối qua dường như vẫn còn âm ỉ, nhưng giờ đây thế bởi cảm giác “cứu vớt”.
Mặc Thần đến quầy lễ tân yêu cầu họ cấp cho cô chiếc thẻ tạm thời.
“Đây là khách của .”
Nhân viên lập tức cúi đầu chào. Ánh mắt họ thoáng qua Tô Dĩnh Nhi, tò mò nhưng dám hỏi thêm.
Cô khẽ kéo tay áo , thì thầm:
“Có cần long trọng ?”
Mặc Thần nhướng mày, khóe môi khẽ cong.
“Cần.”
Suốt buổi sáng, Tô Dĩnh Nhi dẫn qua vài phòng ban chính. Những bản báo cáo dày cộp, những cuộc họp ngắn nhưng dứt khoát, những quyết định đưa chỉ trong vài phút, tất cả đều khác xa với những con chữ cô từng vẽ trong bài luận.
Có một khoảnh khắc trong phòng họp, khi một trưởng bộ phận đề xuất phương án tối ưu chi phí nhưng phản bác ngay vì “rủi ro vận hành quá cao”.
Tô Dĩnh Nhi bất giác khựng .
Cô sang Mặc Thần. Anh gì, chỉ lặng lẽ quan sát màn chiếu mắt, đôi mắt lạnh và sắc khác với dáng vẻ gần gũi khi ở riêng với cô.
Khi khỏi phòng họp, mới lên tiếng:
“Thấy khác ?”
Cô im lặng vài giây, thở một dài.
“Khác… nhiều.”
Giọng cô còn kích động như tối qua, đó là một chút trầm lắng.
“Trong bài của , chỉ nghĩ đến tối ưu hóa chi phí và tốc độ mở rộng. ở đây… đều tính đến biến , rủi ro, và cả khả năng chịu đựng của hệ thống.”
Mặc Thần gật nhẹ.
“Bài của sai. Chỉ là nó mặt đất bằng phẳng.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/dem-ay-anh-khong-buong-tay/chuong-6.html.]
Anh cô, tiếp tục giải thích.
“Còn thực tế, luôn gió.”
Tô Dĩnh Nhi c.ắ.n môi. Cô cảm thấy chê bai nữa. Ngược , cô thấy kéo khỏi một thế giới quá lý tưởng.
Buổi trưa, họ trong phòng làm việc riêng của Mặc Thần. Cô mở laptop, email giảng viên một nữa.
Lần , từng dòng chữ còn giống như lời phủ nhận.
Chúng giống như một lời nhắc nhở.
Tô Dĩnh Nhi khẽ :
“Có lẽ… nên điều chỉnh góc . Không bộ phương án, mà là bổ sung tầng kiểm soát rủi ro.”
Mặc Thần dựa lưng ghế, cô bắt đầu gõ những dòng đầu tiên.
“Ừ.”
Anh chỉ đáp một chữ.
trong ánh mắt , là sự cưng chiều chỉ dành riêng cho cô.
Ngoài cửa kính, thành phố vẫn chuyển động ngừng. Còn bên trong căn phòng , một bản kế hoạch từng từ chối năm , đang lặng lẽ , , trưởng thành hơn.
12.
Liên tục mấy tiếng đó, Tô Dĩnh Nhi rời mắt khỏi màn hình và đống tài liệu bàn.
Mãi đến khi bên cạnh xuống, cô mới khẽ liếc mắc sang, đó tiếp tục những gì đang làm.
Khi thành phố bên ngoài lên đèn, Tô Dĩnh Nhi cuối cùng cũng thành bài luận văn của . Khi email gửi , Tô Dĩnh Nhi thở phào, cuối cùng cô cũng thể thả lỏng.
Nhìn sang bên cạnh. Mặc Thần dựa lưng ghế sô pha mà ngủ , lẽ mệt.
Tô Dĩnh Nhi ngoài thông qua cửa kính trong suốt của phòng làm việc, tất cả tan ca, chỉ còn trong phòng làm việc của Mặc Thần là sáng đèn.
Tue Lam Da Thu
Cô gọi Mặc Thần dậy mà chỉ lặng lẽ một vòng quanh phòng làm việc.
Mọi thứ sắp xếp ngăn nắp, tối giản hết mức thể, còn cửa sổ sát sàn, thể thành phố bên ngoài.
Đây là đầu tiên cô đến nơi Mặc Thần làm việc suốt gần 1 năm ở nước A, ở đây ai làm việc nấy, với … xung quanh phòng làm việc của hình như phụ nữ. Họ đều làm việc ở các phòng ban bên .
Điều làm cô bất giác nhớ đến Kỷ Vô Ngôn… lúc vì xung quanh luôn phụ nữ nên cô cảm giác an , vì mới chia tay.
Còn Mặc Thần… dù lúc bây giờ, luôn cho cô sự an tuyệt đối, dù lúc hai chỉ đơn thuần là bạn đại học, nhưng luôn giành sự ưu tiên cho cô.
Tô Dĩnh Nhi dựa sô pha, đôi mắt lên trần nhà chút chán nản. Rồi từ từ, từ lúc nào mà thở cô đều đặn, đôi mắt cũng nhắm .
[Cộc cộc]
Tô Dĩnh Nhi khẽ cau mày. Ánh sáng ngoài cửa kính còn là màu đen của đêm, mà là sắc xám nhạt của rạng sáng.
“Giám đốc Mặc, tài liệu cuộc họp hôm nay…”
Giọng trợ lý dừng đột ngột khi thấy đang sô pha.
Tô Dĩnh Nhi giật tỉnh hẳn.
Cô bật dậy, đầu óc vẫn còn mơ hồ. Ánh sáng ban mai xuyên qua cửa kính sát sàn, trải dài thảm.
Cô… ngủ qua đêm?
Trước bàn làm việc, Mặc Thần vẫn mặc bộ vest từ hôm qua. Cà vạt nới lỏng, cổ áo sơ mi nhăn
“Đặt tài liệu xuống.” Giọng trầm .
Trợ lý khẽ gật đầu, đặt tập hồ sơ lên bàn nhanh chóng rời , khi khép cửa vẫn quên liếc Tô Dĩnh Nhi một cái.
Cửa đóng .
Căn phòng trở về yên tĩnh.
Tô Dĩnh Nhi cúi đầu chiếc áo vest đang đắp , là áo mặc hôm qua.
Cô khẽ hỏi, giọng vẫn còn khàn:
“Cậu… dậy từ khi nào?”
“Lúc bắt đầu mớ.”
“… Tôi gì?” Cô lập tức cảnh giác.
Mặc Thần khẽ cong môi, bật tiếng .
“Cậu , nhất định nghiệp.”
Tô Dĩnh Nhi sững .
Cô nhớ gì khi ngủ. nhắc , tim cô bỗng thắt nhẹ, gương mặt đỏ bừng.
Mặc Thần thu ánh , giọng trở về bình thản:
“Đi thôi. Tôi đưa về.”
Bước ngoài, đều bắt đầu ngày mới, vài thấy Mặc Thần thì chào một tiếng tiếp tục công việc.
“Chào buổi sáng, giám đốc Mặc.”
Vài Tô Dĩnh Nhi dò xét, thắc mắc cô là ai mà làm việc ở phòng ban , nơi mà Mặc Thần thích sự xuất hiện của nữ giới.
“Nghe cô chính là lý do giám đốc Mặc thích nhân viên nữ ở gần đó.”
“Thật ? Nhìn giám đốc Mặc ở bên cô lạ thật, trông dịu dàng hơn với chúng nhiều.”
Đã những tụm bàn tàn về hai họ, nhưng cả hai đều xem như họ đang chuyện liên quan.
Về nhà, Tô Dĩnh Nhi nhận email chấp nhận từ giảng viên. Cô vui mừng ôm lấy Mặc Thần.
“Mặc Thần, bài của chấp nhận , nghiệp .”
Mặc Thần đương nhiên tận dụng cơ hội mà ôm lấy , hai tay bất giác siết chặt khiến Tô Dĩnh Nhi đơ trong giây lát buông .
“Tôi… vui quá nên…”
“Không , ngại nếu ôm ngủ luôn cũng .” Mặc Thần bày vẻ mặt gợi đòn.
“Nếu gì đổi thì tháng nghiệp, tham dự nhé.”
“Được, như ý .”
Đêm đó, hai họ nấu ăn ở nhà nữa mà ăn ngoài. Suốt cả buổi, điện thoại Mặc Thần reo liên tục, cho thấy bận.
“Công ty việc gì ? Nãy giờ điện thoại reo suốt.”
“Không gì nghiêm trọng, chỉ là trợ lý báo cáo công việc cả ngày hôm nay thôi, do ở công ty đó mà.”
Tuy , nhưng Tô Dĩnh Nhi cảm thấy đơn giản, bởi lúc nãy cô thấy tên gửi tin nhắn đến cho .
Là Kỷ Vô Ngôn.
Sao Kỷ Vô Ngôn liên lạc với Mặc Thần?
Anh đang giấu cô chuyện gì ?