Đêm Ấy Anh Không Buông Tay - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-03-02 12:58:41
Lượt xem: 10
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2g64nEfD1e
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
3.
Trong phòng ngủ của Mặc Thần, Tô Dĩnh Nhi xoay , từ từ mở mắt .
Chuyện xảy đêm qua, cô nhớ rõ.
Bước chân xuống giường, Tô Dĩnh Nhi suýt chút nữa ngã xuống vì cơn đau ở eo. Mặc Thần khỏe thật.
Nhìn gương, cô lúc là áo sơ mi của Mặc Thần, những dấu vết ở cổ thoắt ẩn thoắt hiện. Ở góc phòng, bộ váy hôm qua cô mặc xé rách, mà xé rách chúng lúc mở cửa phòng bước .
Hôm nay mặc một bộ đồ pijama thoải mái, mái tóc đen rủ xuống trông gần gũi, khác hẳn với dáng vẻ lạnh lùng ở bữa tiệc hôm qua.
“Dĩnh Nhi, … tỉnh ?”
Mặc Thần thấy Tô Dĩnh Nhi mặc áo sơ mi của , làn da trắng như tuyến với mái tóc đen nâu thì yết hầu khẽ trượt.
“Tôi… chuyện tối qua… xin .”
Tô Dĩnh Nhi lúng túng, hai tay khẽ kéo vạt áo phía xuống một tí.
“Tôi làm ít đồ ăn sáng, đây ăn .”
Mặc Thần né vấn đề tối qua, xoay về phía bếp. Anh dám lâu.
Tue Lam Da Thu
Tô Dĩnh Nhi theo phía , thấy một bàn đồ ăn thì khẽ thở dài.
“Đây… ăn ?” - Tô Dĩnh Nhi cạn lời.
Trên bàn, 2 mẫu bánh mì lẽ nướng quá lửa, khét… ừm, là khét đen mới đúng. Nhìn hai đĩa trứng, cũng tạm, nhưng ăn đau bụng ?
“Đây là đầu nấu ăn nên…” - Mặc Thần đưa tay gãi đầu.
Tô Dĩnh Nhi thấy thì bật tiếng .
“Có thể nào cho mượn bếp của một lát ?”
“Được chứ, cứ tự nhiên.”
“Đợi một lát, sẽ đồ ăn ngay thôi.”
Nói Tô Dĩnh Nhi bếp, Mặc Thần đồ ăn của làm ở bàn, chút hổ. Anh cầm 2 đĩa trứng chút kì quặc , mở cửa ở vườn đặt chúng xuống bãi cỏ cho đám mèo hoang xung quanh ăn.
Đây là một căn biệt thự ở ngoại ô, xung quanh phủ đầy bởi cây xanh, phía xa xa còn một dòng suối nhỏ chảy róc rách, vô cùng vui tai.
Nhìn nhà, dáng vẻ Tô Dĩnh Nhi loay hoay trong bếp khiến trái tim Mặc Thần đập nhanh. Nói cảm xúc với cô chính là dối. Còn về lý do tại lúc từ chối con gái ? Bởi vì thấy cuộc trò chuyện của cô và những cô bạn …
Ở trong bếp, Tô Dĩnh Nhi nhanh mang 2 bát cháo nóng hổi, còn 2 quả trứng luộc
“Mặc Thần, mau đây ăn , thưởng thức chút ít tay nghề của .”
Mặc Thần đang sách thì dậy .
Cả hai xuống, Mặc Thần Nhìn những món mà Tô Dĩnh Nhi làm.
Ừm, mắt, ăn bảo đảm an hơn mấy món lúc .
“Thế nào? Có ngon ?” - Tô Dĩnh Nhi , ánh mắt mong chờ.
“Ừm, ngon lắm.” - Mặc Thần gật gù, tiếp tục ăn hết bát cháo của .
Có cảm giác ai đó , Mặc Thần lên thì bắt gặp ngay ánh mắt Tô Dĩnh Nhi.
“Sao ăn?”
“Có lúc nãy lén ?”
Tô Dĩnh Nhi đôi mắt tràn ngập ý , khác hẳn với dáng vẻ lạnh nhạt hôm qua với Kỷ Vô Ngôn.
“Lúc nào chứ, .”
Mặc Thần Tô Dĩnh Nhi, dáng vẻ như bắt gặp làm chuyện gì sai trái.
“Lúc nãy cầm ngược sách .”
Tô Dĩnh Nhi cúi đầu ăn cháo của . Mặc Thần khi phát hiện thì ho khẽ một tiếng. là Tô Dĩnh Nhi trong lúc cô làm bếp, bởi vì cái áo sơ mi cô mặc… thật quyến rũ.
Ăn uống xong, Mặc Thần dành phần rửa chén, Tô Dĩnh Nhi cũng vì mà nhân cơ hội xung quanh nhà cho tiêu hóa thức ăn.
Tầm mắt cô va bức tranh vẽ bóng lưng một cô gái đặt kệ sách. Tô Dĩnh Nhi khựng , ánh mắt khẽ d.a.o động.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/dem-ay-anh-khong-buong-tay/chuong-2.html.]
Sao bóng lưng cô gái ở đây? Cô là ai?
kỹ , cô thấy bóng lưng chút quen thuộc, cả phong cảnh xung quanh cô cũng .
“Cậu gì ?”
Mặc Thần từ lúc nào ở phía . Tô Dĩnh Nhi hít một Mặc Thần.
“Tôi chỉ thắc mắc cô gái là ai mà cả tranh vẽ cô ở trong nhà thế?”
“Cô là…”
“Bỏ , chuyện nữa. , cũng thể mặc như mãi chứ?”
Tô Dĩnh Nhi cắt ngang Mặc Thần, ánh mắt cô còn bình tĩnh như nữa. Có chút d.a.o động, chút buồn bã. Cô sợ câu trả lời sẽ chính là con gái trong lòng , nó sẽ khiến cô vỡ òa mất.
“Trong khu một chỗ bán quần áo, vẻ là phong cách thường ngày của , lát nữa sẽ đó mua cho .”
Mặc Thần đút tay túi quần pijama, chất giọng trầm nhẹ nhàng đáp lời Tô Dĩnh Nhi.
“Ừm, cảm ơn . Tôi phòng một lát. Hôm qua bỏ về giữa chừng như thế, chắc gọi nhiều lắm.”
2.
Sau khi Mặc Thần rời khỏi nhà, Tô Dĩnh Nhi mở điện thoại của lên, quả nhiên ít cuộc gọi nhỡ. Nhiều nhất là cuộc gọi từ bạn của cô - Giang Khả Ninh. Bấm gọi cho Giang Khả Ninh, bên lập tức bắt máy.
Vừa kết nối cuộc gọi, bên lập tức vang tiếng của Giang Khả Ninh.
“Tiểu Dĩnh, hôm qua ? Có thấy và Mặc Thần cùng rời khỏi, rốt cuộc chuyện là như nào? Cậu làm gì ? , hôm qua cả Kỷ Vô Ngôn cũng biến mất cùng 1 lúc với hai ?”
“Chút chuyện riêng thôi, .” - Tô Dĩnh Nhi né tránh vấn đề.
Giang Khả Ninh ý bạn , nếu là chuyện riêng thì cô hỏi tới, khi nào thì sẽ tự .
“Được , khi nào thì với . Không giấu chuyện gì đó. À đúng , hôm qua gọi cho vì máy. Mình là rời cùng Mặc Thần đó, coi chừng ép cung.”
“Ninh Ninh, …”
Không đợi Tô Dĩnh Nhi tiếp, Giang Khả Ninh lập tức ngắt điện thoại.
“Xin tiểu Dĩnh, bà Tô đáng sợ quá, dám dối bà … huhu.”
Tô Dĩnh Nhi khi ngắt điện thoại thì khẽ thở dài. Cô bạn của cô… nhát gan.
Vào phần tin nhắn, cô thấy tin nhắn của cô gửi tối qua.
[Có con theo đuổi nhóc đó ?]
[Hai đứa tới bước nào ? Cho hóng với.]
[Sao con trả lời , chẳng lẽ…]
[Thôi thôi, hai đứa cứ tự nhiên, bà già làm phiền.]
[À, và ba con quyết định sẽ du lịch mấy ngày. Bảo đảm sẽ về ngày con sân bay.]
Tô Dĩnh Nhi xong những dòng tin nhắn thì day trán. Bà Tô đáng sợ như Giang Khả Ninh chứ, bà chỉ vẻ như để dọa bọn họ thôi.
Tô Dĩnh Nhi trả lời vài tin nhắn từ bạn bè cất điện thoại . Nhìn đồng hồ, 1 tiếng từ khi Mặc Thần khỏi nhà . Sao lâu ?
Đứng dậy cửa sổ sát sàn trong phòng, cô thấy Mặc Thần đang xách túi lớn túi nhỏ chuyện với một cô gái. Cô rõ mặt cô gái , nhưng bóng lưng của cô …
Tô Dĩnh Nhi dứt khoát kéo rèm . Với châm ngôn “mắt thấy, tim đau”, cô thà cảnh đó.
Đợi một lúc, Mặc Thần cuối cùng cũng về. Anh đưa hết những túi đồ tay cho cô.
“Đây… chẳng chỉ mua một bộ để mặc tạm thôi ?”
“Tôi thấy chúng hợp với nên mua luôn.”
Mặc Thần nhàn nhã trả lời. Tô Dĩnh Nhi đơ một lúc, bỗng cô chạm ánh mắt nóng bỏng của Mặc Thần đang . Anh tiến đến gần cô, áp sát cô bàn, chống hai tay xuống. Tô Dĩnh Nhi lúc bao vây bởi Mặc Thần.
Anh cúi xuống, gương mặt ửng hồng vì hành động của mà trêu chọc.
“Hay là mặc áo sơ mi của thêm một lúc nữa, hửm?”
“Tôi… quần áo.”
Tô Dĩnh Nhi chui qua cảnh tay đang chống xuống bàn của Mặc Thần, chạy thẳng phòng. Mặc Thần theo bóng lưng cô chạy mà khẽ sang bức tranh kệ.
“Đồ ngốc, ngay cả bóng lưng của mà cũng nhận .”