Đêm Ấy Anh Không Buông Tay - Chương 1
Cập nhật lúc: 2026-03-02 12:58:40
Lượt xem: 12
1.
Trên tầng thượng, gió đêm mang theo chút lạnh, lướt qua từng lọn tóc bên má cô buông xuống nhanh. Trên tay cô cầm ly rượu vang, lặng lẽ nhấp từng ngụm, ánh mắt cô thi thoảng về những bạn của đang ở sàn nhảy.
“Dĩnh Nhi.”
Cô khẽ sang, là Kỷ Vô Ngôn.
“Sao đây một , tâm sự ?” - Kỷ Vô Ngôn cô, ánh mắt chút phức tạp.
Tô Dĩnh Nhi đáp lời, cô nâng ly rượu lên nhấp một ngụm. Bầu khí giữa hai chút phức tạp.
“Đi thật ?” - Kỷ Vô Ngôn hỏi, ánh mắt khẽ về phía pha chế trong quầy.
“Ừm.”
Chỉ một chữ, nhưng nhẹ đến mức như thể hòa tan khí.
Cả hai im lặng một lúc lâu.
Cách đó xa, một luôn hướng mắt về phía , ánh mắt như dò xét.
“Lần … chắc lâu lắm chúng mới gặp .” - Kỷ Vô Ngôn xót xa, lẽ đang tiếc nuối chuyện gì đó.
“Chúng cần thiết gặp .” - Tô Dĩnh Nhi Kỷ Vô Ngôn, gương mặt vẫn lạnh tanh.
“Anh mời em một ly, xem như chúc cho chúng thuận lợi, thành công viên mãn.”
Không để Tô Dĩnh Nhi đáp , Kỹ Vô Ngôn liền giơ tay hiệu cho pha chế. Cả hai như trao đổi cái gì đó bằng ánh mắt với .
Ở phía xa, siết chặt nắm tay như đang kiềm chế cái gì đó, vẫn tiếp tục theo dõi bên .
Ly cocktail đưa , là loại cocktail hoa quả mà Tô Dĩnh Nhi thích.
“Đừng khách sáo, coi như để làm cái gì đó cho em cuối cùng.” - Kỷ Vô Ngôn đưa ly cocktail về phía Tô Dĩnh Nhi.
Tô Dĩnh Nhi nhận lấy, ánh mắt ly cocktail chút phức tạp, trong đầu nhớ về những ký ức khi . Đắn đo một lúc, cô vẫn cạn ly với Kỷ Vô Ngôn nhấp một ngụm nhỏ. Vị ngọt lan nơi đầu lưỡi, nhưng nhanh chóng nhạt .
Kỷ Vô Ngôn vẫn cô, cầm ly rượu tay , một uống sạch rời .
Tô Dĩnh Nhi theo bóng lưng Kỷ Vô Ngôn, siết nhẹ ly trong tay ngửa cổ uống cạn.
Nhìn ly rượu trống rỗng, tâm trạng nặng nề của cô cũng vơi , lẽ thứ gì đó trong cô ép buộc kết thúc.
Chứng kiến bộ những gì diễn , cũng ngửa cổ uống sạch ly rượu trong tay. Bất chợt, Tô Dĩnh Nhi về phía , hai ánh mắt chạm , chút lúng túng dời ánh mắt , gấp gáp rời khỏi bữa tiệc.
Bước xuống cầu thang, đó bắt gặp Kỷ Vô Ngôn đang chuyện với pha chế, một tay dúi tấm thẻ ngân hàng tay pha chế.
Ly cocktail Tô Dĩnh Nhi uống, vấn đề.
“Kỷ thiếu gia, tiếp theo cần làm gì?”
“Cậu xong việc , mau rời khỏi đây càng sớm càng , đừng để ai thấy.”
Kỷ Vô Ngôn khi pha chế rời , thấy phía , khẽ chế giễu một cái.
“Mặc Thần, mà vẫn đến ?”
Mặc Thần chính là tên của .
“Mục đích của là gì? Cậu cái gì ở Dĩnh Nhi?” - Mặc Thần nắm cổ áo Kỷ Vô Ngôn, đôi mắt chứa đầy sự tức giận.
“Dù cũng liên quan đến , chẳng từ chối Dĩnh Nhi ? Là hai tay dâng cô cho , bây giờ tức giận cái gì?”
Kỷ Vô Ngôn đẩy Mặc Thần , bước thang máy Mặc Thần, nở một nụ khiêu khích.
“Cậu thua , thiếu gia Mặc.”
Tô Dĩnh Nhi vẫn ở quầy bar, xung quanh đều đang tập trung chơi trò chơi gì đó, tiếng nhạc quá ồn khiến cô khó chịu.
Đứng dậy định rời , Tô Dĩnh Nhi cảm thấy như cái gì đó đang đốt cháy cơ thể , khó chịu vô cùng. Cô bản gì, liền rời khỏi bữa tiệc, về phòng khách sạn của .
Trong thang máy, tay cô run rẩy bấm tầng. Cửa thang máy mở nữa, mặt cô lúc là vóc dáng cao lớn của Kỷ Vô Ngôn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/dem-ay-anh-khong-buong-tay/chuong-1.html.]
2.
“Á, Kỷ Vô Ngôn, làm gì?” - Tô Dĩnh Nhi c.ắ.n môi, cố giữ tỉnh táo.
Tue Lam Da Thu
Kỷ Vô Ngôn đè cô lên tường, cả áp sát cô.
Hắn trả lời cô, vùi mặt chiếc cổ trắng ngần của cô mà hít hà mùi hương vốn quen thuộc với .
“Dĩnh Nhi, chúng buộc thành như ?”
“Tất cả chuyện chẳng đều do mà ? Anh hối hận cái gì? Mau buông .”
Kỷ Vô Ngôn như bỏ ngoài tai những lời Tô Dĩnh Nhi , bàn tay bắt đầu vuốt ve khắp Tô Dĩnh Nhi khiến cô càng lúc càng kiểm soát mà khẽ bật vài tiếng.
[Rầm]
Cánh cửa đá tung , là Mặc Thần, bên cạnh là pha chế lúc nãy, run rẩy bên cạnh Mặc Thần, dám bên trong.
“Kỷ Vô Ngôn, đồ vô sỉ.”
Mặc Thần vung nắm đ.ấ.m mặt Kỷ Vô Ngôn khiến ngã sàn, Tô Dĩnh Nhi cũng mềm nhũn ngã xuống, Mặc Thần đưa tay đỡ lấy cô.
“Dĩnh Nhi, đến cứu , còn ?”
“Mặc Thần… …”
Tô Dĩnh Nhi Mặc Thần, ánh mắt ướt át. Cô vẫn còn chút tỉnh táo.
Mặc Thần cởi bỏ áo vest ngoài, khoác lên Tô Dĩnh Nhi lúc quần áo xộc xệch bế ngang cô khỏi phòng.
Đi ngang tên , Mặc Thần liếc bằng ánh mắt sắc lẹm, giọng lạnh lùng
“Xử lý cho chuyện, nếu …”
“Mặc thiếu gia, ngài yên tâm.”
Mặc Thần ôm Tô Dĩnh Nhi, sải bước về phía thang máy.
Tên lúc mới thở phào, Kỷ Vô Ngôn mới dậy, áo sơ mi nhăn nhúm, ánh mắt chút nỡ.
“Kỷ thiếu, ngài ?”
“Tên họ Mặc đó, xem tỉnh ngộ .” - Kỷ Vô Ngôn đưa tay quẹt vết m.á.u nơi khóe miệng.
“Kỷ thiếu…”
“Cậu , để yên tĩnh một .”
_____
Ở bên , Mặc Thần đỡ Tô Dĩnh Nhi khỏi xe, ôm cô nhà . Tô Dĩnh Nhi lúc mất hẳn lí trí, liên tục cọ Mặc Thần khiến cũng cảm thấy chút gì đó khó .
“Mặc Thần… từ chối … ghét .”
“Miệng ghét nhưng tay vẫn ôm chặt đấy.”
Mặc Thần chút bất lực cô gái đang gần như đu . Cả Tô Dĩnh Nhi bây giờ vô cùng khó chịu, bắt đầu những hành động kì quặc.
Cô liên tục bám lấy Mặc Thần, hít hà mùi hương ấm áp .
“Tôi khó chịu… hức…”
Mặc Thần đỡ Tô Dĩnh Nhi xuống ghế sofa, cẩn thận như sợ sẽ làm đau cô.
“Cậu đợi một lát, pha… ui…”
Không để Mặc Thần xong, Tô Dĩnh Nhi hai tay cầm lấy cổ áo kéo xuống, hôn một cái thật sâu.
Mặc Thần phản kháng, thuận theo nụ hôn đó từ từ, cà vạt rơi xuống…
______
Sau khi tên rời , Kỷ Vô Ngôn loạng choạng bước phòng tắm, liên tục lấy tay tát nước mặt. Nhìn bản trong gương, những giọt nước vương mái tóc càng làm cho trông bất cần đời, nhưng ánh mắt mang vẻ xót xa.
“Mặc Thần, nhất là nên đối xử với Dĩnh Nhi, nếu sẽ giành cô .”