Buổi họp báo cáo quý sự tham gia của tất cả lãnh đạo cấp trung và cấp cao trong công ty.
Trương Hạo sử dụng những tài liệu và thành quả đưa để làm một bản PPT cực kỳ lộng lẫy.
Cậu bục thao thao bất tuyệt, năng hùng hồn như thể chính là thức đêm chiến đấu và vượt qua khó khăn thử thách.
Vương tổng phía mà mặt mày rạng rỡ, thỉnh thoảng ghé tai nhỏ với lãnh đạo bên cạnh, gương mặt đầy vẻ tự hào.
Kết thúc cuộc họp, Vương tổng tuyên bố ngay tại chỗ, vì Trương Hạo "cống hiến xuất sắc" và "tiềm năng to lớn" trong dự án cốt lõi nên công ty quyết định thưởng quý cho 50.000 tệ.
Tiếng vỗ tay vang lên như sấm.
Trương Hạo cúi chào trong tiếng vỗ tay, ánh mắt lướt qua nhưng hề dừng , như thể chỉ là một món đồ trang trí vô hình.
Ngày hôm , để ăn mừng, Trương Hạo mời cả bộ phận uống sữa.
Từng ly sữa đóng gói tinh xảo gửi đến bàn làm việc của mỗi , hương thơm ngọt ngào lan tỏa khắp văn phòng.
Chỉ duy nhất bàn làm việc của là trống .
Cậu hề quên, cố tình làm .
Cậu cầm ly sữa cuối cùng, cung kính đưa cho Vương tổng.
Vương tổng nhận lấy, vui vẻ vỗ vai : "Tiểu Trương , cố gắng làm cho , chính là tương lai của bộ phận chúng đấy!"
Tôi họ, giống như đang xem một vở kịch hài chẳng chút liên quan đến .
Chút ảo tưởng ấm áp cuối cùng trong lòng nguội lạnh, vỡ tan thành những mảnh tro tàn.
Tôi đang nhẫn nhục.
Tôi chỉ đang chờ đợi một thời cơ.
Kể từ ngày đó, bắt đầu làm việc "hết " hơn nữa.
Tôi âm thầm sắp xếp bộ tài liệu công việc, nhật ký code và các quy trình bàn giao chuẩn (SOP).
Từ định nghĩa của từng cổng giao tiếp, logic của từng module cho đến trường hợp ngoại lệ thể xảy , đều ghi chép bằng ngôn ngữ chi tiết và quy chuẩn nhất.
Thậm chí đối với mỗi kịch bản script quan trọng , đều đính kèm một bản hướng dẫn độc lập, chi tiết đến mức giải thích ý nghĩa của từng tham và hậu quả nếu sửa đổi chúng.
Tôi làm thứ một cách hảo, thể chê , giống như một tác phẩm nghệ thuật.
Một vật tế mỹ chuẩn cho buổi lễ ng hoành tráng sắp tới.
Chị Triệu bằng ánh mắt đầy lo lắng và khó hiểu.
Chị tìm gặp riêng một nữa: "Tiểu Chu, rốt cuộc là em đang nghĩ gì ? Cứ tiếp tục thế thì công lao hưởng hết, còn nồi thì em gánh đủ đấy."
Tôi chỉ mỉm đáp chị: "Chị Triệu yên tâm , giá trị của em do họ quyết định ."
cái giá của , nhất định tự đòi cả vốn lẫn lời.
Cuối năm, khí bắt đầu tràn ngập một sự nôn nóng và bất an.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/danh-roi-nhan-tai/chuong-2.html.]
Mùa gia hạn hợp đồng của công ty đến.
Chị Lưu, quản lý nhân sự gọi căn phòng họp quen thuộc, nơi lúc nào cũng bật điều hòa mát lạnh.
Chị nở một nụ chuyên nghiệp chút tì vết, đích rót cho một ly nước.
"Chu Minh , em đến công ty cũng hai năm , thời gian trôi nhanh thật đấy."
Chị đẩy bản hợp đồng gia hạn đến mặt với tư thế đầy nhã nhặn.
"Xem , đây là sự ghi nhận của công ty dành cho em."
Tôi lật bản hợp đồng, ánh mắt rơi thẳng cột lương.
Tăng 5%.
9.200 nhân với 1,05 bằng 9.660.
Một tháng tăng thêm 460 tệ.
Trong lòng khẩy một tiếng đầy lạnh lẽo, nhưng vẻ mặt vẫn giữ sự bình thản.
Chị Lưu bắt đầu màn trình diễn của . Giọng của chị ôn hòa như gió xuân tháng ba, nhưng lời lẽ mang theo áp lực thể chối từ.
"Chu Minh , chị giới trẻ các em ai cũng kỳ vọng về mức lương. Thế nhưng, em cần xa trông rộng, hướng về tương lai."
"Nền tảng của công ty chúng thuộc hàng top trong ngành. Những dự án em tiếp xúc, những thứ em học hỏi ở đây còn quan trọng hơn nhiều so với chút tiền lương mắt ."
"Chị cũng dạo em dẫn dắt mới vất vả. đó cũng là sự rèn luyện, là sự tin tưởng mà lãnh đạo dành cho em. Vương tổng đều thấu cả đấy."
Câu giống như một công tắc, ngay lập tức thổi bùng ngọn lửa giận dữ mà kìm nén bấy lâu.
hề phát hỏa.
Tôi chỉ ngẩng đầu lên, thẳng mắt chị bình tĩnh ngắt lời.
"Vương tổng thấu tất cả, đó đem 50 nghìn tệ tiền thưởng trao cho Trương Hạo."
Nụ mặt chị Lưu cứng đờ trong chốc lát.
Không khí trong phòng họp như đóng băng .
Rõ ràng chị ngờ rằng một hiền lành, ít như thể phản kháng trực diện như .
"Ờ... Chu Minh, chuyện ... thể nhận như thế ." Chị cố gắng vớt vát, "Tiểu Trương nền tảng , nghiệp trường danh tiếng, thể mang cho công ty những nguồn tài nguyên khác biệt. Đây là... đây là sự cân nhắc ở tầm chiến lược."
Tôi mỉm .
Đó là một nụ xuất phát từ tận đáy lòng khi thấy chuyện mắt thật nực và quái đản.
"Vậy ý chị là, kỹ thuật của đáng giá, còn mấy bản PPT và cái mác du học của thì đáng giá 32 nghìn tệ một tháng, cộng thêm 50 nghìn tệ tiền thưởng?"
Tôi huỵch tẹt chuyện .
Tôi tiếp tục chơi trò chơi công sở giả tạo nữa.
Sắc mặt chị Lưu đổi . Lớp mặt nạ chuyên nghiệp xé toạc, để lộ sự ngạo mạn và mất kiên nhẫn bên .