(ĐAM MỸ) Tôi Nuôi Nam Sủng Ở Âm Giới - CHƯƠNG 3

Cập nhật lúc: 2026-02-11 09:00:27
Lượt xem: 2

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Không khí bỗng chốc rơi im lặng, Minh Vương ôm lấy buông tay. 

 

"Ngươi cân nhắc thêm chút ? Ngươi sờ chỗ nào cũng mà." 

 

Nghe yêu cầu , cảm thấy một trong lòng Minh Vương cũng khá là bất lực. Khi ló đầu về phía Đổng lang, đôi mắt đang chằm chằm lưng Minh Vương rực cháy ngọn lửa giận dữ. 

 

Cầu xin "sờ" thành, cơ thể đặt nhẹ nhàng xuống đất. 

 

"Ta sẽ còn tìm ngươi." 

 

Ánh mắt ngài đầy vẻ thất vọng và cô độc, khiến kìm mà thấy xót xa. 

 

Cả con phố vì trận náo loạn còn lấy một bóng ma, bóng dáng Minh Vương đơn độc xa trông thật thê lương như lá thu rụng gió. 

 

Đợi ngài xa , mới lẩm bẩm: "Mình sờ ngài , đến mức buồn thế ?"

 

8

 

Tôi bôi t.h.u.ố.c cho Đổng lang, mắt mệt mỏi rủ xuống nhưng ánh vẫn luôn đặt . Trong lòng đầy cảm giác tội , nếu để cứu , cũng thương nhiều thế

 

Lúc nãy gọi tên Minh Vương, chẳng lẽ bọn họ quen từ ? Lý Dục Đức, hình như cái tên gặp ở thì

 

Đầu óc m.ô.n.g lung, tay để ý nên bôi quá nhiều thuốc. 

 

"Xin , để tán đều ." 

 

những chỗ khác đều bôi xong , chỉ còn một vết thương ở mặt trong đùi. Nhìn đôi chân trắng trẻo thon dài, mặt kiềm chế đỏ bừng lên.

 

Đổng lang nãy giờ im lặng, lúc phối hợp nâng một chân lên gập , những lọn tóc bạc rủ xuống mu bàn tay

 

"Ta , cái gã to xác ?" 

 

Trong ánh mắt quyến rũ như tơ pha chút hờn dỗi. Tôi mất một lúc mới nhận "gã to xác" mà là Minh Vương. 

 

Tôi lắp bắp đáp: "Đều , đều cả." 

 

Đổng lang hài lòng liếc một cái: "Tham lam thật."

 

"Anh và Minh Vương quen từ ?" 

 

Tôi nín thở bôi t.h.u.ố.c lên đùi

 

"Ưm... a!" 

 

Có vẻ t.h.u.ố.c mỡ mát lạnh kích thích

 

"Lúc còn sống, là một tên sát nhân gớm tay, sát nghiệp quá nặng nên nhốt ở địa phủ sống kiếp 'quỷ làm thuê' đời đời kiếp kiếp, ngươi tuyệt đối đừng để lừa." 

Miêu cảm ơn cả nhà đã ghé thăm nhà Miêu đọc truyện.
Nếu mọi người thấy hay, hãy cho Miêu 1 like 1 follow để đọc được các bộ truyện do Miêu edit một cách sớm nhất nhé!
Ngoài ra, các bạn có thể đề cử cho Miêu những bộ truyện mà các bạn muốn đọc, Miêu sẽ cố gắng edit cho các bạn đọc nhé!
Tiểu Bạch Miêu

 

Vất vả lắm mới bôi xong, Đổng lang túm lấy cổ áo kéo gần, bắt cảm nhận sự "cương cứng" của : "Ngươi chịu trách nhiệm đấy!" 

 

Lọ t.h.u.ố.c trong tay rơi xuống đất một cái "choảng". 

 

Tay luồn trong cổ áo , cố chịu đựng sự run rẩy của cơ thể, thầm niệm trong lòng: "Đại Tráng, Đại Tráng, Đại Tráng..."

 

"Ông chủ bình thường luôn trưng bộ mặt khó đăm đăm với mà, cứ luôn quyến rũ thế hả?" 

 

Đổng lang khẩy một tiếng, môi dán sát vành tai : "Bởi vì chỉ ngươi thấy như thế mà vẫn thể nhịn đó thôi." 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/dam-my-toi-nuoi-nam-sung-o-am-gioi/chuong-3.html.]

 

 Cảm nhận sự mềm mại môi, thấy trái tim đập nhanh hơn,dù tim. Cảm giác tuyệt diệu khiến tự chủ nhiều hơn, thuận thế đẩy ngã xuống giường tiếp tục nụ hôn nồng cháy. Hắn cũng thuận theo để mặc làm gì thì làm. 

 

Giá mà Đại Tráng cũng hình mảnh mai uyển chuyển như thì mấy. 

 

Đại Tráng! 

 

Vừa nghĩ đến Đại Tráng, lập tức nhảy dựng lên, lùi vài bước mới vững. 

 

"Sao thế?" 

 

Làn môi mỏng của Đổng lang hôn đến sưng đỏ, dáng vẻ đáng thương chờ bắt nạt. Đại Tráng còn đang đợi

 

"Cái đó, hôm nay đến đây thôi, nghỉ sớm ." 

 

Đổng lang kinh ngạc lưng chạy biến, khi hồn mới bản , eo eo m.ô.n.g m.ô.n.g thế , rốt cuộc là vấn đề ở chứ?

 

9

 

Tôi chạy thẳng một mạch về nhà, phòng, nhảy bổ lên Đại Tráng, ôm lấy hôn chùn chụt hai cái. 

 

"Đại Tráng, an ủi em mà!" 

 

Đại Tráng vững vàng đỡ lấy , để lên eo . Tôi nhắm mắt hôn Đại Tráng, thầm nghĩ hôm nay còn quấn quýt đầu lưỡi nữa, hi hi... 

 

...

 

Tôi lùi , nhưng ấn tiếp tục nụ hôn. 

 

"Ưm... Đại Tráng, ... ưm... đổi ..." 

 

Trong tiếng nước giao thoa, thỉnh thoảng vang lên vài tiếng rên rỉ. Hôm nay Đại Tráng cứ như nghiện hôn , hôn suốt nửa canh giờ mới chịu buông . Hôn xong cũng chịu buông luôn, cứ dính lấy đòi gần gũi. Tôi uể oải nhắm mắt , đầu tựa vai. 

 

Vừa mở mắt thấy Đại Tráng đang giường . Tôi nhắm mắt mở nữa. 

 

Vẫn ở đằng ? Vậy kẻ đang ôm bây giờ là... Minh Vương! 

 

"Hóa kẻ hằng ngày trêu ghẹo bản vương chính là ngươi! Ngươi tượng của thần linh đều khả năng đồng cảm ?"

 

Tôi giật thót , hèn chi ngài giống Đại Tráng thế. Con em gái đốt chân dung Minh Vương xuống cho thật đấy ? Vậy nên mấy ngày nay, hành động của ngài bất thường là vì kết nối cảm giác với Đại Tráng? 

 

Thế còn những chuyện xa làm với Đại Tráng... Chẳng lẽ ngài đều cảm nhận hết? Mạo phạm cơ thể ngài , còn đùa giỡn tình cảm của ngài , diệt khẩu đấy chứ? 

 

Tôi ngài bế xốc lên về phía giường, Minh Vương nương tình một tai hất văng Đại Tráng đặt lên đó. 

 

Ngay lúc nhắm mắt chờ đợi cơn bão tố ập đến, Minh Vương bỗng nhiên lên tiếng: "Trêu ghẹo bao nhiêu ngày như thế, hôm nay ngươi chịu bộ trách nhiệm." 

 

Không chứ, thêm một đòi chịu trách nhiệm nữa

 

Ưm, đổi chỗ tiếp tục hôn, quần áo kéo phăng , ngài c.ắ.n cổ , một cảm giác tê dại lập tức lan tỏa

 

Rõ ràng cơ thể Minh Vương kích thích ý chí của hơn lúc nãy nhiều, tay tự chủ mà vòng lên cổ ngài , bản năng đòi hỏi nhiều hơn. 

 

Kết quả đầu thấy Đại Tráng đang chỏng gọng đất. Ây da, xót xa định dậy đỡ lên. Vừa mới đẩy vật nặng , cơ thể ngay lập tức ấn trở

 

"Ta ở ngay đây, ôm ! Chẳng lẽ hấp dẫn bằng ?" 

 

Loading...