Nhà bếp vang lên tiếng loảng xoảng hồi lâu, Bạc Việt liếc mắt trong, ai còn tưởng là “sát thủ phòng bếp” nào đó đang làm nổ tung căn bếp.
Kết quả là bước từ nhà bếp, chỉ rót một ly nước.
Ừm...
Bạc Việt thu hồi tầm mắt, tâm trí vẫn thể làm hai việc cùng lúc.
Hồi du học, một bạn nuôi một con mèo Mỹ lông ngắn.
Hắn hiểu sâu về loài mèo, trong ấn tượng của , mèo là loài động vật thích yên tĩnh. Thế mà con mèo Mỹ đó, mỗi khi bạn luận văn làm việc chính sự thì nó chạy nhảy lung tung gây tiếng động, như thể sự chú ý của chủ nhân thì sẽ dừng , vô cùng hiếu động.
Ghế sofa lún xuống.
“Đang làm gì thế?” Thẩm Sách Tây bưng ly nước xuống sofa, một cánh tay gác lên lưng ghế, liếc laptop của Bạc Việt.
Trên đó chi chít chữ, mà nhức cả đầu.
“Xem một đ.á.n.h giá công việc.” Bạc Việt .
Thẩm Sách Tây cũng mấy quan tâm, vắt chéo chân, chân đung đưa chạm bắp chân Bạc Việt: “Việc gì mà cứ làm ngay lúc .”
Bạc Việt nghiêng đầu .
Anh đau họng.
Bạc Việt: “Bị nhiễm lạnh?”
Thẩm Sách Tây: “Không , tự nhiên thấy đau thôi.”
Giọng đúng là chút khàn.
Bạc Việt dậy, máy tính cũng gập , Thẩm Sách Tây xem lúc nào cũng , nhưng chẳng mấy hứng thú. Bạc Việt lấy hộp y tế, Thẩm Sách Tây từng lấy nên nhớ nó ở .
Bên trong đầy đủ đồ đạc.
Chỉ riêng với phận của Thẩm Sách Tây, chắc chắn bác sĩ riêng.
Bạc Việt đặt hộp y tế lên bàn, mở , lấy từng món đồ bên trong . Ánh mắt Thẩm Sách Tây dõi theo động tác của .
Hắn lấy một chiếc gương soi miệng và một chiếc đèn pin nhỏ. Lúc đó Thẩm Sách Tây vẫn định làm gì, chỉ lấy những thứ đó , tháo mở, sắp xếp, từng động tác đều ưa .
Sau đó, mặt : “Há miệng .”
“Cái...” Anh mới một chữ, đầu ngón tay Bạc Việt tì cằm , lực đạo mang theo sự mạnh mẽ cho phép cự tuyệt.
Thẩm Sách Tây còn kịp “gan to bằng trời”, Bạc Việt giữ chặt hàm của , mở môi , chiếc gương soi miệng lạnh lẽo tì cuống lưỡi , tay của Bạc Việt bật đèn pin lên.
Thẩm Sách Tây nheo mắt ánh sáng.
Bạc Việt cúi đầu, rũ mi mắt, trong đôi mắt dài hẹp, nét dịu dàng trung hòa những đường nét sắc sảo khuôn mặt. Thẩm Sách Tây chuyện, nhưng vật thể lạnh lẽo đang ấn càng khiến khó hơn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/dam-my-su-hieu-lam-dang-yeu/chuong-18-gan-day-2.html.]
Anh ép ngửa đầu há miệng, đầu lưỡi mềm mại nhịn mà vươn phía . Cuống họng cũng co rụt một cái.
Bạc Việt ghé sát , sát đến mức thể rõ lông mi của .
Anh đưa tay nắm lấy vạt áo của Bạc Việt.
Bạc Việt thong thả kiểm tra một lượt.
Cổ họng viêm.
Hắn tắt đèn pin.
“Đau họng, là đau cổ họng?”
Bạc Việt chụm ngón trỏ và ngón giữa , nhẹ nhàng lướt xuống cằm , gập ngón trỏ , nhẹ nhàng cọ xát chỗ yết hầu của Thẩm Sách Tây.
Yết hầu nhô di chuyển lên xuống theo động tác của , phát một tiếng nuốt khan.
Ngay khi vật lạnh lẽo rời khỏi cuống lưỡi, Thẩm Sách Tây ôm cổ nghiến răng, trong miệng vẫn còn lưu cảm giác lạnh lẽo đó, thở trở nên nặng nề.
Nhất thời cũng rõ Bạc Việt cố ý .
Thẩm Sách Tây hành hạ , kết quả chẳng mà hành cho khổ sở.
Anh đau nữa.
“Không đau là .” Bạc Việt thản nhiên dọn dẹp đồ đạc. Vạt áo nắm đến nhăn nhúm vẫn vuốt phẳng, Thẩm Sách Tây vẫn chằm chằm như , nhưng ánh mắt thâm trầm hơn nhiều.
Cổ họng còn đau nữa, Bạc Việt thu dọn xong đồ đạc, nhíu mày đau đầu.
Bạc Việt thấy chẳng đau họng cũng đau đầu, mà là đang cố ý kiếm chuyện. Hoặc là từ chối nên vui, hoặc là tỉnh táo , thấy mất mặt nên khó chịu.
Hắn vờ như , trong bếp canh gừng, vẫn còn nóng.
“Uống cái đó thì tác dụng gì.” Thẩm Sách Tây dang rộng chân, hai tay khoanh n.g.ự.c sofa, , “Không bằng đây xoa bóp cho .”
Bạc Việt nghiêng đầu.
Xoa bóp tác dụng thì , nhưng Thẩm Sách Tây hẳn là thấy khá thoải mái.
Anh đùi Bạc Việt, đầu ngón tay Bạc Việt tì lên trán . Anh nhắm mắt , xoa bóp một lúc, liền nắm lấy tay Bạc Việt, nghiêng đầu ngửi ngửi, hỏi Bạc Việt dùng loại nước rửa tay gì, mùi hương khá .
“Vậy ?” Bạc Việt , “Có lẽ đây là mùi dầu gội của đấy.”
“Anh dùng loại giống mà nhỉ.” Thẩm Sách Tây mở mắt .
Bạc Việt dùng đầu ngón tay xoắn vài sợi tóc của Thẩm Sách Tây, nhẹ nhàng xoa bóp, cất tiếng “ừm” mơ hồ.
Thẩm Sách Tây cảm thấy ngứa, cổ họng cũng chút khô khốc.
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])