Dưới cái nắng gay gắt, hai ly nước lạnh đặt lên bàn chiếc dù bên ngoài với hai tiếng “thịch”. Trì Hựu đưa cho hai phim hai ly nước, xuống cạnh bàn, tạp dề còn kịp cởi.
Dư Thừa Phi thật sự khó hiểu: “Anh đang làm gì ? Có là nhiệm vụ từ tổ chương trình ?”
“Trời nóng quá, tiền, làm chút việc lặt vặt đổi lấy cái ăn thôi, đúng lúc gặp chủ tiệm là fan của . Tuy cô tặng nhưng kiểu thích ăn bám.” Trì Hựu đẩy ly nước về phía , “Đây là thành quả lao động vất vả của đổi lấy đấy, hãy thưởng thức với lòng ơn .”
Dư Thừa Phi: “...?”
Nghe một hồi lâu, Dư Thừa Phi cuối cùng cũng hiểu , cảm giác của gần như giống hệt với cả ekip sản xuất.
Cái tên , vì uống nước đá mà trực tiếp đến xin làm nhân viên cửa tiệm luôn ???
“Không nhân viên.” Trì Hựu : “Là làm thuê tạm thời.”
Dư Thừa Phi: “... Có khác gì ?” Không hề.
Trì Hựu nãy gặp Đường Tuyết Trà, Dư Thừa Phi ngước mắt .
“Nói về , chỉ khai báo thì công bằng lắm... Cậu chắc là từ chỗ tàu lượn siêu tốc qua đây nhỉ. Cô bên tàu lượn một thử thách, thành ?” Anh hỏi.
“Chưa.” Dư Thừa Phi , “Cần ít nhất hai mới chơi .”
“Muốn mời tàu lượn siêu tốc ?” Trì Hựu chống cằm, cong môi hỏi.
Dư Thừa Phi: “Tôi...”
Cậu chạm ánh mắt của Trì Hựu, chẳng hiểu cảm thấy, đang mời Trì Hựu mà là Trì Hựu đang mời .
“Được thôi.” Cậu dựa lưng , “Vậy thì .”
Trì Hựu khẽ .
Thật thấy bất ngờ khi bắt gặp Dư Thừa Phi. Dư Thừa Phi một thói quen, sẽ dùng những mái nhà màu sắc rực rỡ làm mốc chỉ đường. Tiệm giải khát vặn phù hợp tiêu chuẩn đó, cộng thêm việc ở trung tâm ngã rẽ, đến một nơi thì ngang qua tiệm giải khát là con đường ngắn nhất, thể là con đường bắt buộc qua.
Hơn nữa khi ở vòng đu , tòa nhà nổi bật nhất mà họ thể thấy chính là tiệm giải khát .
Vì , xác suất Dư Thừa Phi về hướng là...
Rất lớn.
Ly nước giải khát cạn đáy, ngón tay thon dài xách chiếc ly nhựa tùy tiện ném thùng rác.
“Cậu Phi.” Trì Hựu cao giọng, khoác vai Dư Thừa Phi: “Cậu tìm thấy bằng chứng buộc tội ?”
Dư Thừa Phi đang ngậm ống hút, liếc một cái, nghiến răng : “Anh nhất nên cẩn thận một chút, giấu cho kỹ cái đuôi cáo của .”
Trì Hựu thản nhiên : “Tôi cũng chẳng cáo, lấy đuôi ở chứ?”
Đến lối tàu lượn siêu tốc, một nhân viên dẫn họ bên trong. Đường ray tàu lượn trông khá kích thích.
“Nghe phía tàu lượn mới là đáng sợ nhất.” Trì Hựu đút hai tay túi , “Phía thì vui.”
Dư Thừa Phi phía dừng bước, đầu , Trì Hựu hỏi chuyện gì, Dư Thừa Phi chỉ hàng cuối cùng: “Có dám ?”
Trì Hựu nhướn mày: “Chút nữa đừng nôn đấy.”
“Anh nôn là .” Dư Thừa Phi .
Hai ở hàng cuối cùng, nhân viên giúp họ cài khóa an , hai vẫn tiếp tục chuyện.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/dam-my-quen-lai-nguoi-yeu-cu/chuong-34-anh-lua-toi-2.html.]
“Nếu sợ thì bây giờ xuống vẫn còn kịp.” Dư Thừa Phi .
“Anh sợ ?” Trì Hựu xòe tay , “Tôi thể cho mượn tay một lát.”
“Cậu...”
Tàu lượn siêu tốc bắt đầu chuyển động, hai ngừng khẩu chiến. Lúc đầu tàu chạy khá chậm, khiến chút lo lắng khi nào nó sẽ tăng tốc. Với tâm trạng đó, tàu lượn từ từ đưa họ lên điểm cao nhất của dốc xuống, đột nhiên phóng như những viên đạn đại bác..
Cảm giác mất trọng lực khiến tim như vọt khỏi cổ họng, tóc của Trì Hựu gió thổi tung, hét lên, Dư Thừa Phi cũng , chỉ nghiến chặt răng bám khóa an của ghế .
“Oa!” Trì Hựu dang rộng vòng tay: “Gió... lớn thật.”
Cảnh vật tàu lượn siêu tốc lắc lư, khi tàu lộn ngược , Trì Hựu thấy ở phía xa là bảng quảng cáo của .
“Cậu Phi.” Anh nghiêng đầu, mái tóc rối bời, tờ giấy kẹp giữa đầu ngón tay dường như sắp gió thổi bay bất cứ lúc nào, “Cậu lấy manh mối tìm thấy lúc nãy ?”
Dư Thừa Phi: “Cái gì...”
“Có ?” Trì Hựu .
Dư Thừa Phi lưỡng lự: “Anh định... đưa cho ?”
Trì Hựu nhếch môi: “Nếu thể lấy .”
“Này...” Dư Thừa Phi thấy định buông tay, theo bản năng chộp lấy tay , nắm chặt lấy đầu ngón tay .
Trì Hựu xoay tay nắm lấy tay , tờ giấy đó kẹp giữa lòng bàn tay họ, chỉ cần ai đó buông tay, nó sẽ gió thổi bay mất.
“Kích thích thật đấy!” Trì Hựu giơ cao tay hét lên.
Dư Thừa Phi sững sờ một chút, cảm thấy Trì Hựu giống như đang diễn, thật sự chơi vui vẻ.
Nụ kiểu hiếm khi xuất hiện khuôn mặt .
Lần cuối cùng... , là khi họ cùng dắt ch.ó dạo.
Dư Thừa Phi: “...”
Tay Trì Hựu khẽ cử động, để làm tờ giấy bay mất, Dư Thừa Phi càng nắm chặt hơn một chút, cảm giác nhịp tim và cơ thể mất thăng bằng vẫn đang tiếp diễn. Ngón tay của Trì Hựu đan kẽ tay , tàu lượn đến một đoạn xuống dốc, những suy nghĩ hỗn loạn trong đầu đột nhiên đứt quãng.
Vui đến thế ? Cậu nghĩ.
“Vui chứ.” Bước xuống khỏi tàu lượn, Trì Hựu vung cánh tay chỉ về phía tàu lượn, đầu ngón tay gõ nhẹ hai cái trung, “Cái cũng——”
Cũng là cái gì tiếp.
Sóng điện não của Dư Thừa Phi chẳng hiểu bắt nhịp với , tự động bổ sung nửa câu .
—— Cũng là đầu tiên.
Thử thách thành, nhưng nhân viên với họ, manh mối họ cần ngay hành trình họ tàu lượn siêu tốc.
Hai xuống khỏi tàu lượn, mái tóc chải chuốt cẩn thận thổi cho rối như tổ quạ, Trì Hựu thấy tóc của Dư Thừa Phi thì bắt đầu , mái tóc xoăn nhỏ đó trông như nổ tung .
“Cười cái gì.” Dư Thừa Phi , “Anh cũng chẳng khá khẩm hơn bao nhiêu.”
“Ừm.” Trì Hựu tùy ý vuốt tóc vài cái, khom sát gần Dư Thừa Phi, động tác của Dư Thừa Phi khựng .
Trì Hựu lấy tấm thẻ vẫn còn vương chút ấm từ lòng bàn tay họ, nhét cổ áo ở chỗ xương quai xanh của Dư Thừa Phi: “Coi như là thù lao tàu lượn cùng .”
(Nếu các bạn mua full bộ để thì liên hệ gmail: [email protected])