Đại gia về quê, tôi ấm ức - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-04-25 13:58:50
Lượt xem: 5
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
"Đi câu cá." Tôi nhón lấy một con to, đưa đến mặt : "Muốn ăn thịt ."
Đồng t.ử Diệp Thừa co .
Tôi : "Chắc chắn dám bắt ."
Diệp Thừa hừ lạnh: "Có gì mà dám."
Tôi lắc lắc con giun tay: "Thật đấy, chắc chắn dám ."
Cậu chằm chằm con giun một lúc, cuối cùng cũng đưa tay , chạm cái thứ nhớp nháp trơn tuột đó, ngón tay cứng đờ, sắc mặt còn tái mét hơn lúc nãy.
Tôi dậy, phủi đất đầu gối: "Đi thôi, câu cá."
Tôi về nhà lấy cần câu, là loại tự làm, dùng cành tre buộc sợi dây, đầu dây cột cái lưỡi câu.
Diệp Thừa lầm lũi theo phía , cho đến tận bờ sông.
Tôi tìm chỗ xuống, móc giun , vung cần . Còn thì cạnh đó xem.
Một lát , phao chìm xuống, giật mạnh một cái, một con cá trắm cỏ to hơn bàn tay văng lên bờ.
Tôi gỡ cá, ném xô, móc giun tiếp tục thả cần, chẳng mấy chốc câu thêm con nữa.
Diệp Thừa gỡ lưỡi thả cá một cách thuần thục liền hỏi: "Cậu học ?"
"Cậu bớt coi thường khác ."
"Học lớp mấy ?"
"Không học mấy thứ thời thượng đó!"
Diệp Thừa: "... Rốt cuộc là học ?"
Cuối cùng ánh mắt cũng rời khỏi mặt nước, một cách tinh quái: "Không học ."
"Tại ?"
"Tôi học thì việc nhà ai làm?"
Diệp Thừa im lặng.
Tôi hai con cá trong xô, : "Cậu đến nhà chương trình , nấu canh cá cho."
"Thôi , cả đám chỗ , hai con cá thì nhét kẽ răng còn chẳng đủ."
Tôi lững thững thu lưỡi câu và cần câu, trong mắt giấu nổi vẻ thất vọng.
"Bị camera dí sát mặt gì mà ho cơ chứ?"
"Tôi chỉ tò mò thôi."
Diệp Thừa hờ hững : "Được , xem tình hình thế nào ."
Khoảng thời gian tiếp theo, chương trình vẫn ghi hình như bình thường.
Đây là kiểu phát, đến giờ chiếu hai tập . đạo diễn cảm thấy chủ đề của tập hai giảm sút rõ rệt.
Ông hài lòng nên khi tan làm, ông gọi Diệp Thừa chuyện: "Tiểu Thừa , thương lượng với chuyện . Cậu xem, tập một mắng dữ quá nhưng tập hai quen với cái tính của nên sự quan tâm bàn luận cũng giảm xuống."
"Vậy thì ?"
"Thế nên tạo một cú lội ngược dòng." Đạo diễn nhả một ngụm khói: "Ai cũng tính tình , giờ làm việc một chút, khán giả xem sẽ kiểu, “, thằng bé thật tâm địa ”, thế chẳng là tăng view ?"
Diệp Thừa nhạt: "Chẳng giao kèo là nguyên bản ?"
Đạo diễn hề hề: "Chút gia vị nghệ thuật phù hợp cũng là điều thể thiếu mà."
Diệp Thừa nên lời nhưng vẫn gọi khi ngang qua:
"Ngày mai nhà rảnh ?"
"Để làm gì?"
"Qua nhà phim hai hôm, xóa mù chữ."
"Xóa mù gì cơ?"
"Xóa mù cho cái đứa thất học như chứ còn gì nữa."
Tôi ngẩn một chút: "Đạo diễn đồng ý ?"
Diệp Thừa sang phía đạo diễn, giọng nặng nề: "Chẳng lẽ ông đồng ý?"
"Đồng ý, đồng ý hết, là tổ tông của ."
Sáng sớm hôm , họ vác máy móc đến nhà .
Diệp Thừa lấy từ trong túi một cây bút và một tờ giấy, trải phẳng chiếc bàn vuông ở phòng khách: "Cậu tên ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/dai-gia-ve-que-toi-am-uc/chuong-2.html.]
Tôi cầm bút lên “Hà Tiểu Văn”.
Ba chữ vẹo vọ, các nét chữ dính hết .
Diệp Thừa cúi đầu một cái: "Tạm xem ."
Sau đó cầm bút, tên một nữa bên cạnh, chỉn chu từng nét: "Viết theo ."
Tôi ngoan ngoãn, theo hết đến khác. Viết xong cái tên, bắt đầu tên tất cả những thứ thấy trong căn phòng .
Chẳng bao lâu , chợt nhớ nấu cơm, Diệp Thừa liền đầu đạo diễn.
Đạo diễn xua tay: "Quay, hết, nấu cơm cũng ."
Tôi bếp, nhóm lửa đun nước, bắc nồi lớn lên.
Đông quá, nấu mì mới .
Tôi bê chiếc ghế đẩu thấp đến, trèo lên đó để với tới miệng nồi khuấy vài vòng.
Diệp Thừa theo , ở cửa một lúc.
Sau đó bước tới xổm bếp, thêm một thanh củi lò.
Cậu đến đây cũng mấy ngày nên động tác còn quá vụng về nữa.
Đạo diễn ngoài khích lệ: "Được đấy Tiểu Thừa, bắt đầu guồng nhỉ, đây chẳng là màn lật kèo ?"
Diệp Thừa hề cảm thấy vui vẻ vì khen, lạnh mặt dùng kẹp lửa chọc chọc lò, chút bực dọc mắng: "Tôi làm mấy việc để lấy lòng khán giả."
Giọng nhỏ nhưng thấy hết.
Tôi ghế khuấy mì, bảo : "Tôi sẽ múc bát to nhất cho ."
"Không cần, mì trắng, chẳng thích ăn."
"Thêm ít tro bếp là nó trắng nữa ."
"..."
Mì chín, múc một bát lớn bê phòng trong.
Mẹ lúc nào cũng ở trong phòng, hiếm khi ngoài.
Đạo diễn theo phía , tiện miệng hỏi một câu: "Bố cô ?"
"Ông chơi , cũng thể là c.h.ế.t ở ngoài đó , quan trọng."
Đẩy cửa , đang mép giường, cúi đầu.
"Mẹ, ăn cơm ."
Bà nhận lấy bát, một cái định ăn.
Bất thình lình thấy cái ống kính đen ngòm lưng , ngay lập tức, chiếc bát đập cái rầm lên cái bàn bên cạnh.
Bà phắt dậy, túm lấy tóc giáng từng cái tát liên tiếp , ôm đầu xổm xuống, nhắm chặt mắt .
Diệp Thừa xông , kéo bà : "Sao bà đ.á.n.h hả!"
Mẹ kéo , đó lẩm bẩm mấy lời vô nghĩa trông vẻ phát bệnh.
Đạo diễn vội vã ngăn : "Không , , chắc là máy dọa bà , chúng ngoài, ngoài ngay thôi."
Mọi lùi ngoài, cửa đóng .
Diệp Thừa ở sân, căng mặt, bảo đạo diễn tắt máy một lát, tồi đầu : "Cậu đang sống ở cái môi trường quái quỷ gì thế ?"
Tôi xổm chân tường, tóc tai còn đang rối bời, lên tiếng.
"Vào trại trẻ mồ côi còn hơn ở đây."
Tôi hỏi: "Đó là chỗ nào? Làm để đến đó?"
Diệp Thừa ngập ngừng, thở dài một : "Thôi, thì cái gì."
Cậu sang đạo diễn : "Đoạn , cắt ."
Đạo diễn: "Đoạn nào cơ?"
"Đoạn Hà Tiểu Văn đ.á.n.h đấy."
Đạo diễn suy nghĩ một lát: "Không cần cắt, mới ."
Diệp Thừa cau mày: "Phát để c.h.ử.i c.h.ế.t ?"
"Mọi đều vùng núi quá coi trọng bệnh tâm thần, nhiều ngẩn ngơ đều nhốt trong nhà chờ c.h.ế.t. Giờ cư dân mạng cũng lý trí lắm, thấy trạng thái của cô là hiểu ngay thôi, còn tổ chức nhóm tình nguyện đến giúp đỡ."