"Vậy thì nếu con làm họ hoảng sợ!" Ôn Nhiễm đột ngột ngắt lời .
Thành Vạn Di cô với vẻ tin nổi: "Cô gì ?"
Ôn Nhiễm ngẩng đầu lên và lặp rõ ràng: "Con là con cố tình làm họ kinh động đấy! Dù con cũng còn liên quan gì đến họ nữa!"
Lần khi rời khỏi Ôn gia, cô cãi kịch liệt với cha và dì. Cô ngây thơ đến mức nghĩ rằng họ sẽ tha thứ cho . Người duy nhất cô còn đặt chút hy vọng mong manh chính là ruột – Thành Vạn Di. sự thật tàn nhẫn chứng minh cô sai lầm nhanh đến thế nào.
Thành Vạn Di tức giận hỏi: "Ôn Nhiễm, ý cô là ? Cô thực sự đoạn tuyệt với Ôn gia ?"
"Dì luôn đuổi con , còn bố thì bao giờ quan tâm đến đứa con gái thừa thãi ..." Ôn Nhiễm nheo mắt : "Mẹ ơi, còn thì ? Mẹ thực sự quan tâm ?"
Đôi mắt Thành Vạn Di lóe lên sự bối rối, bà một cách giả tạo: "Dĩ nhiên là con rời khỏi Ôn gia ."
Ôn Nhiễm nhận lời dối và cảm thấy một nỗi buồn dâng trào: "Đừng lo, việc con rời là tự nguyện, sẽ liên lụy đến ." Cô chừng nào em trai Ôn Triệu Lương còn ở đó, sẽ bao giờ bỏ Ôn gia để theo cô. May mắn , giờ cô trưởng thành và còn khao khát thứ tình yêu thương rẻ rúng đó nữa.
Biểu cảm của Thành Vạn Di đổi liên tục: "Mẹ ý đó... Mẹ chỉ lo lắng cho con thôi..."
Ôn Nhiễm đáp trả đanh thép: "Nếu thực sự quan tâm con, bắt con rút đơn kiện! Hãy tự hỏi lòng , những năm qua Ôn Kỳ gây bao nhiêu tổn hại cho con?"
Ánh mắt Thành Vạn Di thoáng hiện vẻ ghê tởm: "Vậy cô cố tình trả thù chị gái ?"
Ôn Nhiễm cảm thấy kiệt sức và bất lực. Tại trong mắt , việc Ôn Kỳ làm hại cô là lẽ đương nhiên, còn sự phản kháng của cô coi là "trả thù"?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi/chuong-64-ai-moi-la-con-gai-ruot.html.]
"Lần , chính Ôn Kỳ và bà nội chỉ đạo quản lý Hoàng bỏ t.h.u.ố.c mê đồ uống của con. Mẹ nghĩ đến hậu quả nếu họ thành công ?" cô hỏi với giọng oán trách.
Thành Vạn Di thản nhiên đáp: " họ thành công ? Sao tuyệt tình với chị gái như ? Kỳ Kỳ vốn , chắc chắn là do dì cô xúi giục thôi. Nó còn trẻ, nếu ghi hồ sơ tội phạm thì đời nó coi như tiêu tùng..." Bà với vẻ chân thành, thậm chí là van xin.
Ôn Nhiễm thể hiểu nổi logic của . Nếu cô hại thành công, liệu lúc đó bà cho cô ? Cô , cay đắng hỏi: "Mẹ ơi, giữa con và Ôn Kỳ, ai mới là con gái ruột của ?"
Một tia hoảng sợ thoáng qua trong mắt Thành Vạn Di. Vì tội , bà càng gắt gỏng hơn: "Cô vớ vẩn gì thế? Nếu Kỳ Kỳ là con thì dì cô cưng chiều nó thế ? Tôi chỉ làm phật lòng cha và dì cô vì chuyện nhỏ nhặt , tránh ảnh hưởng đến vị trí thừa kế của Ôn Triệu Lương thôi."
"Chuyện nhỏ nhặt?" Tim Ôn Nhiễm như đ.â.m một nhát. Hóa việc cô hãm hại chỉ là chuyện nhỏ so với tương lai của em trai. Cô nhận sự nhẫn nhịn bấy lâu của chẳng liên quan gì đến cô cả, đó chỉ là cách bà lấy lòng khác.
"Mẹ ơi, con mệt ! Con thể để ai làm tổn thương thêm nữa!" Ôn Nhiễm nở nụ chế giễu rời , phớt lờ tiếng la hét giận dữ của phía .
...
Đêm buông xuống.
Ôn Nhiễm lang thang phố cả ngày bước một quán bar. Cô cần rượu để làm dịu tâm trí đang rối bời. Cô uống cạn nửa chai rượu mạnh, cảm giác nóng cháy từ cổ họng lan xuống dày và tim. Cô say, vì say lẽ sẽ bớt đau hơn.
Giữa cơn say, một đàn ông lạ mặt tiến đến bắt chuyện và định vòng tay qua vai cô. Ôn Nhiễm ghê tởm đẩy ngã xuống đất. Tên đàn ông cảm thấy nhục nhã, liền bật dậy lao tới định tát cô một cái thật mạnh.
Trong cơn say, Ôn Nhiễm kịp phản ứng nguy hiểm. ngay khi bàn tay sắp chạm mặt cô, cổ tay tóm chặt. Giây tiếp theo, tên đàn ông quăng xa, va bàn ghế vỡ nát.
Ôn Nhiễm ngơ ngác bàn tay to lớn đang chìa mặt . Cô chậm rãi ngước theo và thấy một khuôn mặt quen thuộc nhưng lạnh lùng.
Hóa là sếp lớn – Thương Liệt Duệ! Dưới ánh đèn ngược sáng, trông cao lớn và đầy quyền lực, khí chất tỏa khiến khác dám thẳng.