ĐÃ NGỦ RIÊNG RỒI TÔI TÁI HÔN MÀ ANH QUỲ LÀM GÌ? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm - Chương 95: Anh ôm cô ngủ, mối quan hệ vốn đã không còn trong sạch

Cập nhật lúc: 2026-04-12 16:16:57
Lượt xem: 3

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Thương Liệt Duệ băng ghế đá, phụ nữ đang say ngủ với đôi hàng mi còn vương lệ. Anh khẽ thở dài, đột ngột cúi xuống, nhẹ nhàng bế bổng cô lên theo kiểu công chúa.

Anh lái xe trong chiếc Rolls-Royce theo phía c.h.ế.t lặng. Vị sếp vốn nổi tiếng lạnh lùng, xa cách với phụ nữ của , nay thể kiên nhẫn bế một bộ suốt quãng đường dài chỉ vì sợ tiếng đóng cửa xe làm cô thức giấc. Thương Liệt Duệ cứ thế ôm chặt Ôn Nhiễm trong lòng, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối khi cô vô thức rúc sâu n.g.ự.c .

Về đến biệt thự, đặt cô lên chiếc giường lớn, tỉ mỉ dùng khăn ấm lau mặt và cởi giày cho cô. Anh rời nghiêng bên cạnh, lặng lẽ ngắm gương mặt thanh tú cho đến tận nửa đêm.

...

Nửa đêm.

Ôn Nhiễm rơi cơn ác mộng. Cô thấy và Ôn Kỳ đang nhạo khi đẩy cô tay Lương Thiên Long.

"Không ... đừng mà..." – Ôn Nhiễm hét lên một tiếng bật dậy, mồ hôi lạnh vã đầy trán.

Trong bóng tối, cô quờ quạng định bật đèn ngủ nhưng chạm một vùng da thịt nóng rực. Cô giật định hét lên thì một giọng nam trầm ấm vang lên ngay sát bên tai: "Là đây!".

Chưa kịp định thần, cô Thương Liệt Duệ kéo ngược vòng tay rắn chắc. Sự ấm áp từ lồng n.g.ự.c khiến nỗi sợ hãi trong cô dịu phần nào, nhưng ngay đó, lý trí trở .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem/chuong-95-anh-om-co-ngu-moi-quan-he-von-da-khong-con-trong-sach.html.]

"Thương Liệt Duệ, giường ?" – Ôn Nhiễm đỏ mặt, cố gắng vùng vẫy.

"Đây là phòng của , giường của , em bảo ngủ ở ?" – Anh nhướng mày đầy vẻ bá đạo.

Ôn Nhiễm nghẹn lời: "Vậy... !".

Thương Liệt Duệ nhanh tay siết chặt eo cô, quấn chân quanh đôi chân mảnh mai của cô, khiến cô khống chế: "Muộn , em còn định ? Chẳng chúng sớm 'ngủ' với ? Bây giờ mới thấy ngại thì là quá muộn ?".

"Ai ngủ với ?" – Ôn Nhiễm bực bội phản kháng – "Lần đó... tính!".

Thương Liệt Duệ bật thấp, thở nóng hổi phả cổ cô: "Chúng làm hết những chuyện nên làm . Ngủ chung một giường thì gì sai? Yên tâm, động em, chỉ ôm thôi".

Tư thế lúc cực kỳ khêu gợi. Ôn Nhiễm từng mật với đàn ông như thế , ngay cả với Phó Cảnh Thành. Mỗi cô cựa quậy để thoát , cơ thể cô vô tình cọ xát những khối cơ bắp rắn rỏi của .

"Ôn Nhiễm, đừng động đậy nữa!" – Giọng Thương Liệt Duệ bỗng trở nên khàn đặc, mang theo sự cảnh cáo đầy nguy hiểm – "Nếu em còn tiếp tục, đảm bảo là sẽ chỉ 'ngủ' thôi ".

Để chứng minh, ấn mạnh cô sát , khiến cô cảm nhận rõ ràng sự biến hóa và ham đang bùng cháy trong cơ thể . Ôn Nhiễm lập tức cứng đờ , chuông cảnh báo trong đầu reo vang liên hồi. Cô sợ hãi đến mức dám thở mạnh, chỉ ngoan ngoãn im như một chú thỏ nhỏ.

Thương Liệt Duệ hài lòng, khẽ hôn lên môi cô một cái nhẹ nhàng vỗ về lưng cô như đang dỗ dành một đứa trẻ: "Ngoan, ngủ ".

Loading...