ĐÃ NGỦ RIÊNG RỒI TÔI TÁI HÔN MÀ ANH QUỲ LÀM GÌ? Thương Liệt Duệ & Ôn Nhiễm - Chương 178: Vừa ly hôn đã tìm được tình yêu mới sao?

Cập nhật lúc: 2026-04-12 16:20:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

"Sao bây giờ mới về? Đi hẹn hò với nào ?"

Một giọng trầm thấp, đầy vẻ chất vấn vang lên bên cạnh. Nhờ ánh đèn hành lang đột ngột bật sáng, Ôn Nhiễm đàn ông đang đó chính là Phó Cảnh Thành.

"Anh... làm gì ở đây?" – Ôn Nhiễm kinh ngạc. Cô từng cho địa chỉ nhà mới, làm tìm đến tận cửa thế ?

"Trả lời câu hỏi của !" – Phó Cảnh Thành lạnh lùng ép sát, giọng điệu sắc bén.

Ôn Nhiễm thoáng chốt bối rối. Liệu tình cờ thấy cô bước xuống từ xe của Thượng Liệt Duệ ? vẻ mặt , vẻ chỉ đang phỏng đoán. Cô lấy bình tĩnh, nhắc nhở: "Đừng quên chúng ly hôn ."

Phó Cảnh Thành vươn tay bóp chặt cằm cô, lực tay khiến cô nhăn mặt vì đau: "Mới ly hôn bao lâu mà em tìm mới ?"

Ôn Nhiễm mỉa mai: "Thế còn ? Chúng ly hôn thì khác đó thôi. Anh lấy tư cách gì mà tra hỏi ? Tôi tìm ai, đó là quyền tự do của !"

"Hắn là ai?" – Đôi mắt Phó Cảnh Thành đỏ rực vì giận dữ. Anh nhận sự ghen tuông đang bùng cháy trong lòng .

"Ai bảo mới? Tôi chỉ làm về muộn thôi!" – Ôn Nhiễm quyết tâm phủ nhận. Thực tế, cô và Thượng Liệt Duệ chỉ là mối quan hệ giao dịch, tình yêu, nên cô " yêu mới" cũng chẳng sai.

Phó Cảnh Thành khựng , câu trả lời khiến sự khó chịu trong lòng vơi đôi chút. Thấy cô định mở cửa nhà, nhanh tay chặn cửa: "Tôi vài câu ngay!"

"Bất tiện!" – Ôn Nhiễm lạnh lùng thốt hai chữ, nhưng Phó Cảnh Thành vẫn kiên quyết đẩy cửa bước bằng . Sự lạnh nhạt của cô khiến cảm thấy hụt hẫng lạ thường. Vị trí của trong lòng cô từ khi nào trở nên rẻ rúng như thế?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem/chuong-178-vua-ly-hon-da-tim-duoc-tinh-yeu-moi-sao.html.]

"Nói nhanh ." – Cô mất kiên nhẫn.

Phó Cảnh Thành siết chặt nắm tay, thẳng mắt cô: "Lần em chiếc khăn tay đó là của một bạn họ Trình. Tôi điều tra tất cả bạn học cũ của em, hề ai họ Trình cả."

Tim Ôn Nhiễm đập loạn một nhịp. Hóa đây là lý do ám quẻ cô đến tận đêm khuya. Anh thực sự nghiêm túc với chiếc khăn tay đó đến ?

"Chuyện lâu , nhớ nhầm họ thì gì lạ?" – Cô bịa một cái cớ.

"Em trả cho chủ nhân, em liên lạc với đó chứ? Đưa thông tin cho !" – Phó Cảnh Thành chịu bỏ cuộc.

Ôn Nhiễm hối hận vì đó lỡ lời "vật về chủ cũ". Ý cô là vật về tay chính cô, nhưng hiểu lầm cô đưa cho khác. "Tôi... vẫn đang giữ nó đây, khi nào nhớ chính xác là ai thì mới trả!"

"Vậy đưa nó cho giữ giúp em!" – Phó Cảnh Thành chìa tay .

"Để mang về cho Ôn Kỳ ? Mơ ! Chiếc khăn đó của chị , sẽ bao giờ đưa cho !" – Ôn Nhiễm đẩy mạnh ngoài và đóng sầm cửa .

Tiếng đập cửa của Phó Cảnh Thành vang lên, kèm theo lời khẳng định chân thành đến lạ lùng: "Nghe , sẽ đưa cho bất cứ ai cho đến khi tìm chủ nhân thực sự. Tôi chỉ tìm cô bé năm đó cứu mạng ..."

Ôn Nhiễm cánh cửa, sững sờ. Cô ngờ vẫn luôn tìm kiếm suốt ngần năm. Thật trớ trêu làm ! Người tìm kiếm bấy lâu chính là vợ mà ruồng bỏ và coi thường suốt cuộc hôn nhân qua.

"Tìm thấy thì ? Nhiều năm trôi qua , thứ đổi!" – Cô hét qua cánh cửa – "Anh nên từ bỏ , đừng nghĩ đến những chuyện thể nữa!"

, cho dù cô là cứu thì ? Họ ly hôn, thứ đổ vỡ, cách nào hàn gắn nữa.

Loading...