Phó Cảnh Thành dường như tin chắc rằng Ôn Nhiễm đang bày trò. Anh chế giễu: "Chỉ mới sự thật ở ."
Ôn Nhiễm nhận sự cố chấp của đàn ông ngấm máu. Cô cảm thấy mệt mỏi và lười giải thích thêm: "Nếu nghĩ như thì cứ cho là thế ."
Cô tốn thêm một lời nào để tranh cãi với nữa. Không gian trong căn hộ cũ bỗng chốc trở nên căng thẳng tột độ. Phó Cảnh Thành vẫn kiên trì một cách bất thường: "Rốt cuộc bao giờ cô mới chịu trả chiếc khăn tay cho ?"
Sự kiên nhẫn của Ôn Nhiễm chạm đáy. Anh tin lời cô nhưng liên tục gây áp lực để đòi một món đồ vốn thuộc về yêu. Cô lạnh lùng đáp trả: "Tôi trả chiếc khăn tay đó cho chủ nhân hợp pháp của nó !"
"Chủ nhân hợp pháp?" – Phó Cảnh Thành khựng , ánh mắt dán chặt đôi mắt trong veo của cô. Sự kiên định trong cái của Ôn Nhiễm khiến bắt đầu d.a.o động: "Tại cô cứ khăng khăng rằng nó thuộc về Ôn Kỳ?"
"Vì rõ chiếc khăn tay đó thực sự thuộc về ai." – Ôn Nhiễm thẳng , một chút né tránh.
Sự im lặng ngột ngạt bao trùm. Phó Cảnh Thành đột ngột nắm lấy cổ tay cô, giọng đe dọa: "Tốt nhất là cô đừng dối ! Cô hậu quả mà."
Ôn Nhiễm nhíu mày vì đau, nhưng giọng vẫn bình thản: "Nói dối ích gì cho lúc ? Tôi ly hôn, tái hôn, cũng chẳng quan tâm cưới Ôn Kỳ . Tôi rảnh rỗi đến mức tốn công tốn sức dựng chuyện ?"
Phó Cảnh Thành cô hồi lâu, lông mày nhíu chặt: "Nói cho , chiếc khăn tay đó là của ai?"
Ôn Nhiễm định thốt chữ "Tôi", nhưng ngay lập tức cô đổi ý. Nếu là của , với tính cách tự phụ của Phó Cảnh Thành, chắc chắn sẽ nghĩ cô đang tìm cớ để níu kéo cuộc hôn nhân . Cô nhanh chóng xoay chuyển: "Của một bạn học cũ."
"Bạn học nào?" – Anh dồn hỏi.
"Tôi tận mắt chứng kiến Ôn Kỳ giật chiếc khăn tay đó từ tay một bạn cùng lớp." – Ôn Nhiễm bịa một câu chuyện để che giấu sự thật.
Phó Cảnh Thành sững sờ. Nếu chiếc khăn tay đó vốn là đồ vật Ôn Kỳ cướp của khác, thì niềm tin bấy lâu nay của sẽ đổ vỡ. Tuy nhiên, bản tính đa nghi khiến vẫn cho rằng đây thể là đòn ly gián của Ôn Nhiễm.
Thấy vẻ hoài nghi mặt , Ôn Nhiễm tin , nhưng cô cũng chẳng mong đợi điều đó. Cô yêu cầu buông tay. Khi Phó Cảnh Thành nới lỏng vòng vây, vẫn bỏ cuộc: "Người bạn đó tên là gì?"
Ôn Nhiễm lắc đầu, giả vờ như đang cố nhớ : "Lâu quá , nhớ rõ lắm... hình như họ Trình..."
"Trình gì?" – Phó Cảnh Thành hỏi dồn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem/chuong-167-co-thay-mot-nguoi-phu-nu-khac-buoc-vao-nha-anh-ta.html.]
"Tôi thực sự nhớ, nhưng nhớ là..."
"Cô thích mặc váy màu vàng!"
Vừa dứt lời, sắc mặt của Phó Cảnh Thành lập tức đổi. Anh chộp lấy vai Ôn Nhiễm, ánh mắt bỗng chốc rực cháy sự kích động: "Em chắc chắn chứ? Cô thực sự thích mặc váy màu vàng ?"
Ôn Nhiễm gật đầu cảm xúc. Cô chỉ bừa một chi tiết để tăng tính thuyết phục, ngờ chạm đúng "điểm yếu" nào đó của . Phó Cảnh Thành nắm chặt vai cô đến mức nổi gân xanh, giọng run run: "Em... vẫn còn liên lạc với cô bạn đó chứ?"
Nhìn vẻ mong chờ trong mắt , Ôn Nhiễm chỉ lạnh lùng đáp: "Không."
Sắc mặt Phó Cảnh Thành tối sầm , đôi vai buông thõng xuống đầy thất vọng. Anh rời với vẻ mặt ủ rũ, thậm chí còn quên bẵng việc đòi chiếc khăn tay. Vừa khỏi cửa, lập tức nhấc máy gọi cho trợ lý: "Tìm ngay cho một nữ sinh họ Trình, bạn cùng lớp cũ của Ôn Nhiễm!"
Đầu dây bên , Phàn Chính báo cáo thêm: "Nhị thiếu gia, tình trạng của đại thiếu gia nguy kịch, lẽ qua khỏi... Thăng trầm của gia tộc họ Phó sắp tới sẽ trong tay ngài."
Ánh mắt Phó Cảnh Thành lóe lên một tia sáng kỳ lạ. Chỉ cần trai qua đời, vị trí kế vị sẽ thuộc về . Khi đó, sẽ đủ quyền lực để tìm kiếm bất cứ ai .
...
Về phía Ôn Nhiễm, khi dọn dẹp xong nhà mới, cô nhận tin nhắn vỏn vẹn hai chữ của Thượng Liệt Duệ: [Lại đây.]
Cô khẽ rùng . Đêm qua còn đủ ? Anh định vắt kiệt sức lực của cô ? Cô định nhắn tin từ chối thì tin nhắn thứ hai ập đến: [Em lấy t.h.u.ố.c nữa ?]
Ôn Nhiễm khựng . Loại t.h.u.ố.c điều trị chứng cuồng loạn là thứ cô thể thiếu, và Thượng Liệt Duệ dùng nó để buộc cô đến. Cô nhanh chóng quần áo và lái xe đến biệt thự của .
Thế nhưng, đến cổng biệt thự, cô còn kịp xuống xe thì thấy một bóng dáng quen thuộc cửa. Đó là Phó Đan Thanh. Qua cửa sổ xe, Ôn Nhiễm sững sờ khi thấy Phó Đan Thanh thành thục nhập mật khẩu đẩy cửa bước nhà Thượng Liệt Duệ như thể đó là nhà .
Cánh cửa đóng sập , để Ôn Nhiễm thẫn thờ trong xe. Một cảm giác chua chát, đắng ngắt dâng trào trong lòng. Cô mới ngủ với hôm qua, mà hôm nay phụ nữ khác thể tự do biệt thự của ?
"Anh gì đây? Gọi đến để chứng kiến cảnh ?" – Ôn Nhiễm tự giễu chính . Cô nhớ thỏa thuận giữa họ: chỉ là bạn tình ràng buộc. Cô lấy tư cách gì để ghen, để chất vấn?
Nuốt ngược cơn giận và sự tủi trong, Ôn Nhiễm khởi động xe đầu lái . Cô lang thang những con đường đêm vắng lặng suốt một giờ đồng hồ, đầu óc rối bời về . lúc đó, điện thoại sáng lên, là tin nhắn WeChat từ Thượng Liệt Duệ:
[Sao em vẫn đến?]