Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/10yvpdg0Kf
Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!
Trở xe, Ôn Nhiễm lập tức cảm nhận áp lực nặng nề. Thượng Liệt Duệ rõ ràng đang tức giận, dù cô hiểu giận vì điều gì. Vì cô từ chối nhận núi đồ hiệu ? Cô lòng tự trọng của , cô là phụ nữ nuôi dưỡng, tại nhận những thứ xa xỉ đó mà lý do?
Bầu khí trong xe lạnh đến đóng băng cho đến khi chiếc Rolls-Royce dừng tại chung cư Hairun International. Ngay khi Ôn Nhiễm định mở cửa xuống xe, Thượng Liệt Duệ bất ngờ nắm lấy cổ tay cô.
"Khi nào em mới ly hôn?" – Đôi mắt sâu thẳm, chằm chằm như xoáy tâm trí cô.
Ôn Nhiễm ngẩn : "Hả?".
"Nếu em ly hôn và theo , hứa sẽ bao giờ mua quần áo cho bất kỳ phụ nữ nào khác ngoài em!" – Anh với giọng nghiêm túc từng .
Ôn Nhiễm cảm thấy một sự bối rối khó tả. Anh chứng kiến cảnh chồng cô phản bội công khai tối nay, và giờ đưa một lời hứa hẹn. cô hề ảo tưởng. Thượng Liệt Duệ là thừa kế của một gia tộc hàng đầu, còn cô chỉ là một đứa con ngoài giá thú đang giữa vũng bùn hôn nhân. Cô chuyển từ "lồng" sang "lồng" khác.
"Cảm ơn , nhưng em vẫn thích tự mua quần áo bằng tiền của hơn!" – Ôn Nhiễm gạt tay , kiên quyết bước xuống xe. Sự an nhất của phụ nữ chính là ở ví tiền của chính .
Thượng Liệt Duệ theo bóng dáng cô, bực bội nảy sinh một sự kính trọng lạ thường. Người phụ nữ quả thực dễ mua chuộc bằng vật chất. thầm vui mừng vì rằng, việc cô dọn ở riêng đồng nghĩa với việc ly hôn chỉ còn là vấn đề thời gian.
...
Vừa đến nhà, điện thoại của Ôn Nhiễm vang lên. Là Phó Cảnh Thành.
"Có chuyện gì?" – Giọng cô lạnh nhạt đến mức khiến đầu dây bên sững sờ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem/chuong-115-anh-ay-hoi-co-khi-nao-dinh-ly-hon.html.]
"Cô hủy hết thẻ tín dụng của ?" – Phó Cảnh Thành gầm lên trong điện thoại. Anh vẫn còn cay cú vì Ôn Kỳ sỉ nhục là "đồ keo kiệt" ngay tại cửa hàng.
"Phải!" – Ôn Nhiễm thản nhiên thừa nhận.
"Cô lấy quyền gì mà khóa thẻ của ?"
Ôn Nhiễm khẩy: "Chỉ vì giấy tờ vẫn là vợ , nghĩ quyền đó ?".
Phó Cảnh Thành im lặng một giây mỉa mai: "Vợ? Đừng quên em hứa ly hôn. Hay là hôm đó em cố tình đến Cục Dân chính để níu kéo ? Em đang dùng chiêu trò ghen tuông để thu hút sự chú ý của ?".
Ôn Nhiễm suýt nữa thì đảo mắt đến tận trời xanh. Sự tự tin của lấy từ ? "Anh nghĩ quá nhiều . Tôi mong ngày mai cùng đến Cục Dân chính để kết thúc cái trò hề !".
Sự kiên quyết của Ôn Nhiễm khiến Phó Cảnh Thành hụt hẫng một cách lạ lùng. Anh luôn coi thường cô, chỉ cưới Ôn Kỳ, nhưng khi thấy Ôn Nhiễm thực sự buông tay, cảm thấy thất vọng. Để che giấu cảm xúc, quát: "Vậy tại tối nay cô khóa thẻ của ?".
"Tôi chỉ nhắc nhở , dù và em gái tư tình thì cũng đừng làm trắng trợn như thế khi ly hôn. Anh sợ chụp ảnh giải thích với hai gia tộc ?" – Ôn Nhiễm lạnh lùng .
Phó Cảnh Thành nghẹn lời. Anh phép để lộ mối quan hệ với Ôn Kỳ khi nắm quyền thừa kế. Anh nghi ngờ hỏi: "Cô thuê thám t.ử theo dõi ?".
"Tôi rảnh để phí tiền hai . nếu khác thì nhất đừng làm!"
"Hừ, cô vẫn là đang ghen với Kỳ Kỳ đúng ?" – Phó Cảnh Thành tự đắc kết luận – "Tôi và cô như cô nghĩ . Đừng cố gắng xen chuyện của nữa!".
Ôn Nhiễm cạn lời. Ánh mắt nào của thấy cô đang ghen? Cô chỉ thoát khỏi càng nhanh càng . "Ngày mai, 4 giờ chiều, hãy đợi ở nhà cũ để lấy giấy tờ, chúng sẽ !" – Phó Cảnh Thành lệnh một cách thiếu kiên nhẫn cúp máy, vẫn còn hậm hực vì cô cho "leo cây" ở Cục Dân chính.