ĐÃ NGỦ RIÊNG RỒI, TÔI TÁI HÔN MÀ ANH QUỲ LÀM GÌ? - Thương Liệt Duệ + Ôn Nhiễm + Phó Cảnh Thành - Chương 164: Trong lều ven biển, kích thích

Cập nhật lúc: 2026-04-12 14:58:25
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

Ổ Truyện và đội ngũ Tác giả/Editor xin chân thành cảm ơn!

Cát ở đây mịn mềm. Giẫm lên cảm giác dễ chịu.

"Đưa đây!" Thương Liệt Duệ đột nhiên chìa một tay về phía cô.

Ôn Nhiễm nghi hoặc: "Làm gì?"

Thương Liệt Duệ: "Tôi xách giày giúp em."

Ôn Nhiễm đang do dự nên phiền , thì Thương Liệt Duệ chủ động cầm lấy đôi giày của cô. Bản cũng cởi giày , xách

tay. Cứ thế, hai một một bước , để một chuỗi dấu chân dài bãi cát.

Gió biển mơn man thổi qua mái tóc tuyệt của Ôn Nhiễm. Mái tóc dài tung bay trong gió. Thương Liệt Duệ bên cạnh suýt chút nữa thì đến ngẩn ngơ.

Ôn Nhiễm vốn đang phóng tầm mắt biển lớn. Chợt cô cảm nhận một ánh mang tính xâm lược cực mạnh đang đổ dồn . Cô theo bản năng

đầu sang. Liền bắt gặp Thương Liệt Duệ đang chằm chằm bằng ánh mắt nóng rực.

"Anh kiểu đó làm gì?" Ôn Nhiễm cảnh giác hỏi. Ánh mắt của , hận thể nuốt sống cô bụng.

Thương Liệt Duệ đột nhiên vươn tay bế bổng cô lên. "Đi làm chút chuyện thú vị."

Ôn Nhiễm giãy giụa: "Đừng, bảo là chỉ ngoài dạo thôi mà." Cô ngốc, tất nhiên hiểu "chuyện thú vị" mà là ám chỉ điều gì. Người đàn ông đêm qua làm đủ, hôm nay còn nữa ? Tinh lực rốt cuộc dồi dào đến mức nào . Bây

giờ lẽ đang là giờ làm việc. Một vị sếp lớn nổi

tiếng cuồng công việc như đến công ty. Thay đó dạo bãi biển cùng cô. Chuyện quá mức kỳ dị . Bọn họ chỉ thỏa thuận làm bạn tình thôi mà. Ôn Nhiễm từng nghĩ sẽ làm ảnh hưởng đến công việc của cả hai.

Thương Liệt Duệ thèm bận tâm đến cô, chỉ bế cô tiếp tục về phía . Anh lúc thực sự

cô. Hình ảnh cô đón gió biển bãi cát thực sự quá đỗi mê . Khắp lúc như đang bốc hỏa. Vốn định tìm một tảng đá khuất tầm đặt cô lên đó. Ai ngờ phóng mắt quanh, thấy bãi biển công cộng xa xa

dựng những chiếc lều che nắng. Có tiểu thương đang cho thuê tính phí theo giờ ở ngay cạnh đó.

Thương Liệt Duệ liền thuê một chiếc lều, bế Ôn Nhiễm bước trong đè cô xuống tấm đệm trải bên .

Ôn Nhiễm chống hai tay xuống đất, bản năng dậy bỏ chạy. bả vai Thương Liệt Duệ ấn chặt xuống. "Em nghĩ em thể chạy thoát ?"

Ôn Nhiễm mang vẻ mặt đầy rối rắm. Không nhịn mà lên tiếng kháng nghị: "Anh thể đừng làm mấy chuyện ở nơi công cộng ?"

Thương Liệt Duệ dùng đôi mắt sâu thẳm cô: "Em thích ?"

Ôn Nhiễm vô cùng kiên định đáp: ", thích."

Thương Liệt Duệ đăm đăm cô một lúc, đó buông cô . "Vậy để ."

Ôn Nhiễm chút kinh ngạc. Không ngờ dễ dàng buông tha cho cô như . "Anh..." Cô cứ ngỡ

cho dù cam tâm tình nguyện, cũng sẽ dùng sức mạnh ép buộc cô tiếp tục.

Thương Liệt Duệ thấu tâm tư của cô, nghiêm túc giải thích: "Tôi hứa với em là sẽ tôn trọng ý của em, đương nhiên làm ."

Trong lòng Ôn Nhiễm xẹt qua một dòng suối ấm áp. Không ngờ ngay cả trong thời khắc như thế , Thương Liệt Duệ vẫn quên giữ đúng lời hứa mà họ giao hẹn. Chỉ cần cô , cô quyền từ chối, và phép ép buộc.

"Cảm ơn !" Cô nở một nụ với . Nụ khiến bụng của Thương Liệt Duệ căng thẳng.

Nhịp tim một nữa tăng tốc.

"Em mà còn với như nữa, sẽ rút lời lúc nãy đấy." Thương Liệt Duệ cất giọng khàn khàn. Chẳng lẽ cô nụ của câu đến mức nào ?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-thuong-liet-due-on-nhiem-pho-canh-thanh-mnlv/chuong-164-trong-leu-ven-bien-kich-thich.html.]

Ôn Nhiễm lập tức thu nụ . Cụp mắt xuống, khẽ : "Vậy chúng ngoài thôi..." Dù gian trong lều cũng hạn hẹp. Trai đơn gái chiếc ở quá gần . Anh thể đổi chủ ý bất cứ lúc nào. Vẫn là chuồn lẹ mới an nhất.

lúc , một tiếng rên rỉ như như từ chiếc lều bên cạnh vọng sang. Bước chân của Ôn Nhiễm khựng , cả cứng đờ. Suýt chút nữa cô tưởng nhầm. ngay đó, tiếng rên rỉ lớn dần lên, xen lẫn với tiếng thở dốc nặng

nề của đàn ông. Hết nhịp đến nhịp khác. Âm thanh đầy khiêu gợi đó khiến khỏi thở gấp, da đầu tê dại...

Ôn Nhiễm và Thương Liệt Duệ đều phản ứng. Đặc biệt là Thương Liệt Duệ. Ánh mắt Ôn Nhiễm trở nên nóng rực hơn bao giờ hết. Tràn ngập tính xâm lược.

"Xem những làm chuyện trong lều chỉ mỗi chúng ." Hai má Ôn Nhiễm

nóng bừng. Chân mày khóe mắt đầy vẻ e lệ. Cô còn

thắc mắc tại bên bờ biển dịch vụ cho thuê lều. Hóa còn công dụng nữa. Vốn dĩ họ

định rời . những âm thanh từ chiếc lều bên cạnh thực sự quá kích thích tâm trí. Ôn Nhiễm nhịn nuốt nước bọt. Đôi chân bỗng chốc như đeo chì, bước nổi nửa bước.

Dục vọng nơi đáy mắt Thương Liệt Duệ ngày càng

THẬP LÝ ĐÀO HOA

nồng đậm. Toàn hình cao lớn áp sát cô từ phía . "Bây giờ... ?" Hơi thở nóng hổi của phả xuống, khiến cô ngứa ngáy tê dại. Làm những ngón chân cô cũng vô thức cuộn tròn .

Ôn Nhiễm cảm nhận bờ m.ô.n.g đang ... Khuôn mặt nháy mắt đỏ bừng như gấc.

Dường như nhiệt độ trong lều đang tăng vọt. Cô đưa lưỡi l.i.ế.m đôi môi khô khốc: "Đừng như ..."

Lời dứt, chiếc lều bên cạnh phát một tiếng thở dốc thật dài, âm cuối còn mang theo sự run rẩy.

C.h.ế.t tiệt! Ánh mắt Thương Liệt Duệ tối sầm . Tầm mà còn nhịn nữa thì là đàn ông. Yết hầu gợi cảm của trượt lên xuống. Anh ôm chặt lấy vòng eo cô, ép cô sát chặt .

"Tôi thực sự em, chiều một , một thôi ?" Trong đôi mắt đen sâu thẳm

của phản chiếu rõ nét hình bóng kiều diễm của cô. Đôi môi mỏng gần như chạm đôi môi đỏ mọng của cô.

Ôn Nhiễm , chớp chớp đôi mắt ngập nước. "Được, là đấy nhé, chỉ một thôi!"

Lời dứt, Thương Liệt Duệ cúi đầu, đoạt lấy đôi môi mềm mại của cô. Hơi thở nam tính quen thuộc ập đến bủa vây lấy cô. Ôn Nhiễm tự nhủ rằng

hai bọn họ hiện tại đạt thành hiệp nghị làm bạn tình. Thế nên cô cũng cự tuyệt nụ hôn của .

Đôi môi đỏ mọng chiếc lưỡi ấm nóng của cạy mở. Thương Liệt Duệ tiến thẳng trong. Ngang tàng chiếm đoạt giác quan của cô. Nụ hôn kéo dài lâu. Lâu đến mức Ôn Nhiễm sắp thở nổi, Thương Liệt Duệ mới lưu luyến buông cô . Bàn tay đang siết chặt eo cô liền luồn trong áo.

Nhiệt độ xung quanh dần dần tăng lên. Không vì đây là đầu tiên làm trong lều .

Mà cảm giác kích thích và căng thẳng cứ đan xen . Cơ thể Ôn Nhiễm mềm nhũn đến mức khó tin.

Thương Liệt Duệ càng lúc càng dịu dàng, nhưng cũng càng thêm bá đạo. Cảm giác quen thuộc xa lạ nuốt chửng lấy cô. Ôn Nhiễm chỉ

cảm thấy bản như đang đắm chìm trong một giấc mộng tuyệt . Hư ảo và chân thực.

Suốt hai tiếng đồng hồ, Ôn Nhiễm như đ.á.n.h mất chính . Từ sự hổ, kìm nén lúc ban đầu, cho

đến cuối cùng cũng trở nên nồng nhiệt, phóng túng hệt như hai ở chiếc lều bên cạnh. Cô ngờ trải nghiệm và cảm giác trong lều thể mãnh liệt đến . Thực sự quá đỗi ngượng ngùng.

"Thương Liệt Duệ, lời giữ lời!" Cô dùng chất giọng khàn đặc nhịn mà lên án.

Thương Liệt Duệ vén những lọn tóc ướt đẫm mồ hôi của cô , tì trán trán cô: "Tôi lời giữ lời chỗ nào cơ?"

Ôn Nhiễm chu môi đỏ mọng: "Anh bảo chỉ một thôi, thế là mấy !"

Người đàn ông ở phương diện đó dường như chẳng bao giờ tiết chế là gì. Ôn Nhiễm bắt đầu chút hối hận vì nhận lời làm bạn tình của . Cả cô nhũn như bún, chẳng còn chút sức lực nào. Mí mắt thì nặng trĩu. Sau đó cô ngủ lúc nào cũng ...

Loading...