Trái tim Ôn Nhiễm thắt một nhịp đau đớn. Cô dùng hết sức bình sinh để kiềm chế những cảm xúc đang cuộn trào trong lồng ngực.
"Thì ?" Cô đáp bằng giọng điệu thờ ơ nhất thể, giả vờ như hề bận tâm.
thực tế, vết thương trong lòng cô dường như xát thêm muối. Gần đây, Thượng Liệt Duệ luôn xuất hiện với dáng vẻ chân thành, đưa đón cô tan làm, thậm chí còn đề cập đến chuyện kết hôn. Cô suýt nữa tin, suýt nữa đ.á.n.h giá quá cao. Hóa , cũng chỉ là kẻ bắt cá hai tay, một chân bên cô, chân bước cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối với Khương Ngọc Xuyên.
Phó Cảnh Thành thấy vẻ mặt đó của cô, trong mắt hiện lên tia lạnh lùng xen lẫn chế giễu: "Tôi hạng con ngoài giá thú như cô luôn leo cao để chứng tỏ bản , để bù đắp cho sự tự ti và tận hưởng cảm giác đời ngưỡng mộ."
Ôn Nhiễm sững sờ. Anh đang cô, đang tự soi gương chính ? Từ bao giờ cô trở thành kẻ hám danh lợi chỉ vì phận của ? Chính mới là kẻ luôn mặc cảm, luôn bấu víu những gia tộc giàu để đ.á.n.h bóng tên tuổi.
"Anh..."
Ôn Nhiễm kịp phản bác, cắt ngang: "Thực , nếu cô đạt mục đích đó, cũng thể giúp! Cô nhất thiết tìm đến Thượng Liệt Duệ."
"Cái gì?"
Phó Cảnh Thành ho nhẹ, thẳng lưng đầy tự đắc: "Nên nhớ, giờ là thừa kế của nhà họ Phó, còn là đứa con rơi dám lộ diện công chúng nữa. Vì thế... đang cho cô một cơ hội, hãy gần !"
Ôn Nhiễm bằng ánh mắt thể tin nổi: "Cho một cơ hội?"
"Dù Băng Khiết, nhưng cô dù cũng là vợ cũ, là phụ nữ từng thuộc về . Nếu cô điều, thể dành cho cô một vị trí bên cạnh ." Anh với vẻ ban ơn, ngụ ý cô nên chủ động lấy lòng để đổi lấy một chỗ .
Ôn Nhiễm cau mày khinh bỉ. Ánh mắt nào của thấy cô đang van xin cơ hội ? Cô chỉ tránh xa càng sớm càng .
"Tránh đường!" Cô lạnh lùng quát.
Phó Cảnh Thành tối sầm mặt: "Cô ý gì?"
"Ý là, chút hứng thú nào với cả!" Nói xong, cô đẩy định rời .
"Mười triệu!" Giọng vang lên đanh thép từ phía . Ôn Nhiễm khựng , mặt đầy vẻ khó hiểu.
"Mỗi tháng sẽ cho cô mười triệu, và cô sẽ là tình nhân của ," nhấn mạnh từng chữ.
Ôn Nhiễm suýt nữa thì bật vì sự nực . Lúc còn là vợ chồng, tránh cô như tránh tà, mười triệu khi cũng chẳng thèm liếc cô lấy một cái vì bận chạy theo Ôn Kỳ. Giờ ly hôn , bỏ tiền b.a.o n.u.ô.i cô?
"Không bao giờ." Cô hừ lạnh.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-njku/chuong-302-chong-cu-muon-co-lam-tinh-nhan.html.]
Anh bước tới nắm c.h.ặ.t t.a.y cô: "Nên suy nghĩ kỹ ! Thượng Liệt Duệ liệu sẵn lòng vứt cho cô tiền đó ?"
Trong mắt Phó Cảnh Thành, mối quan hệ của cô đều chỉ xoay quanh tiền bạc. Anh tin rằng chỉ cần đưa cái giá cao hơn, cô sẽ quỳ gối phục tùng.
"Đừng dùng tiền để nh.ụ.c m.ạ !"
"Mười triệu là quá ít ? Vậy hai mươi triệu thì đủ chứ?" Anh liếc cô đầy khinh bỉ.
Ôn Nhiễm cạn lời. Anh mặc định cô chỉ cần tiền? Được thôi! Cô ngước , nhếch môi: "Đưa hai trăm triệu mỗi tháng. Nếu trả nổi, sẽ l..m t.ì.n.h nhân của , để làm gì thì làm."
Sắc mặt Phó Cảnh Thành biến đổi từ xanh sang trắng: "Cô cái gì?"
"Hai trăm triệu! Không trả nổi thì đừng làm phiền nữa!" Cô đưa con trời để biến cho khuất mắt.
"Hai trăm triệu? Cô nghĩ hạng con ngoài giá thú qua một đời chồng như cô đáng giá thế ?" Anh chế giễu. Với , Ôn Nhiễm xứng với cái giá đó.
"Không đáng giá thì biến , đừng lải nhải nữa!" Ôn Nhiễm lạnh lùng bỏ . Lần , Phó Cảnh Thành ngăn cô , nhưng ánh mắt theo bóng lưng cô hiện lên vẻ hiểm độc.
...
Trở bàn ăn, Ôn Nhiễm mất hết cảm giác thèm ăn.
"Nhiễm Nhiễm, tớ gọi món đây!" Li Li đưa thực đơn cho cô, đắc thắng thêm: "Ả bạn gái nhỏ của chồng cũ tớ đuổi . Đừng nhắc đến cô , ngay cả Phó Cảnh Thành đến đây tớ cũng đuổi tất!"
Ôn Nhiễm mệt mỏi kể chuyện xảy ở nhà vệ sinh. Li Li suýt nữa nhảy dựng lên vì giận: "Cái gì? Hắn dám bảo l..m t.ì.n.h nhân á? Thằng khốn đó điên ?"
Giữa lúc tâm trạng đang tồi tệ nhất, điện thoại của cô rung lên. Là tin nhắn từ Thượng Liệt Duệ:
[Sau khi xong việc xã giao, mời em ăn khuya nhé?]
Nghĩ đến cảnh đang vui vẻ bên vị hôn thê Khương Ngọc Xuyên, Ôn Nhiễm cảm thấy ghê tởm. Cô làm kẻ thứ ba, càng vướng trò chơi của những giàu .
[Không cần, đói.] cô lạnh lùng đáp .
Ngay lập tức, Thượng Liệt Duệ gửi tiếp một tin nhắn khiến cô tái mặt:
[Vậy lát nữa đến thẳng nhà bạn của em để tìm em nhé?]