Tuy nhiên, Phó Cảnh Thành chỉ lạnh lùng hiệu cho vệ sĩ ngăn đám đông và đưa Ôn Kỳ chỗ khác. Những xung quanh đều chứng kiến cảnh tượng hỗn loạn , bao gồm cả Ôn Nhiễm.
Phó Cảnh Thành cũng để ý thấy cô. Đôi mắt đen sâu thẳm của dừng cô, cánh môi mấp máy như điều gì đó. giữa thanh thiên bạch nhật, quá nhiều mặt, chỉ thể nuốt những lời định trong.
Ôn Nhiễm nhận ánh mắt phức tạp đó, nhưng cô chẳng mảy may quan tâm. Cô cùng Lệ Lệ một nhà hàng ngay bên cạnh để ăn tối. Trong lúc chờ gọi món, cô nhà vệ sinh. Thật bất ngờ khi lối của nhà vệ sinh thông với trung tâm mua sắm bên cạnh.
Vừa định bước trong, Ôn Nhiễm khựng khi thấy tiếng hai phụ nữ đang chuyện phiếm:
"Băng Kiệt, thật may mắn khi lọt mắt xanh của Phó thiếu đấy."
"May mắn gì chứ? Có trả tiền để tớ đóng vai chủ nhân của chiếc khăn tay thôi."
"Hóa Phó thiếu tình cảm với chủ nhân của chiếc khăn tay đó thật ?"
"Tớ nghĩ ! Nếu phát hiện tớ là kẻ giả mạo thì ? Chẳng sẽ tệ ?"
"Thôi kệ , cứ tới tới đó. Dù thì đó cũng trả cho chúng nhiều tiền ."
" ai là vụ ?"
"Tớ cũng . Người đó chỉ cử đến thỏa thuận với tớ thôi."
...
Ôn Nhiễm c.h.ế.t lặng cánh cửa. Hóa phụ nữ tên Thẩm Băng Kiệt chỉ là một diễn viên thuê để tiếp cận Phó Cảnh Thành. Anh lừa tin rằng cô chính là chủ nhân của chiếc khăn tay năm xưa.
Có kẻ đang cố tình lừa dối Phó Cảnh Thành. Người đó là ai? Liệu cô mới chính là chủ nhân thực sự của chiếc khăn, nên mới bày màn kịch để ngăn hai với ? Càng nghĩ, Ôn Nhiễm càng thấy rùng .
Tuy nhiên, điều khiến cô kinh ngạc nhất là Phó Cảnh Thành thực sự coi trọng chủ nhân chiếc khăn tay đó đến , thậm chí sẵn sàng công khai tình cảm với một lạ mặt chỉ vì tín vật đó. Cô vốn tưởng sẽ chỉ kết hôn với một tiểu thư môn đăng hộ đối, luôn đặt gia thế lên hàng đầu. Hóa cũng lúc "ngoại lệ".
nếu chiếc khăn đó là của cô, liệu còn "ngoại lệ" nữa ? Ôn Nhiễm lắc đầu, xua tan ý nghĩ đó. Dù họ cũng chia tay, lẽ cứ để tin cô là chủ nhân chiếc khăn cũng , tránh cho họ dây dưa dứt.
Ôn Nhiễm nhanh chóng rời khỏi nhà vệ sinh. Vì giày cao gót sàn đá cẩm thạch trơn trượt, cô bước khá chậm rãi. Đột nhiên, một bóng cao lớn oai vệ xuất hiện, kịp phản ứng, cô kéo một góc khuất.
"Phó Cảnh Thành, làm cái gì thế? Buông !" Ôn Nhiễm vùng vẫy theo bản năng.
Phó Cảnh Thành buông tay nhưng dồn cô sát góc tường: "Sao em ở đây?"
Ôn Nhiễm đảo mắt: "Tôi là quyền tự do của , cần báo cáo với ." Cô cố đẩy nhưng lồng n.g.ự.c vững như bàn thạch.
"Người phụ nữ em thấy, mối quan hệ của với cô ..." Phó Cảnh Thành cô, cố gắng giải thích.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-njku/chuong-272-anh-ay-cong-khai-tinh-yeu-moi.html.]
Ôn Nhiễm lạnh lùng ngắt lời: "Chuyện đó liên quan gì đến cả." Cô , và thực tế là cô cũng chẳng còn tư cách gì để .
Khuôn mặt điển trai của Phó Cảnh Thành tối sầm : "Em thực sự quan tâm đang ở bên ai ?" Thái độ thờ ơ của cô khiến tim thắt .
"Anh quan tâm kiểu gì? Tôi lấy quyền gì mà quan tâm?" Ôn Nhiễm trừng mắt . "Chính là đề nghị chấm dứt, giờ còn giả vờ làm gì?"
Phó Cảnh Thành cứng họng, im lặng hồi lâu. Vừa định tiếp thì một giọng nũng nịu vang lên: "Phó thiếu!"
Là Thẩm Băng Kiệt. Cô đồ xong và đang tiến về phía họ. Phó Cảnh Thành lập tức buông Ôn Nhiễm , bước về phía cô , ánh mắt chuyển từ u ám sang dịu dàng giả tạo: "Em lau khô ?"
"Dạ ." Thẩm Băng Kiệt gật đầu, đầy trìu mến.
Ôn Nhiễm bên cạnh thầm cảm thán: Cô diễn giỏi thật. Rõ ràng là làm thuê nhưng tỏ như thể sùng bái lắm. Phó Cảnh Thành cúi đầu thì thầm gì đó tai cô , khiến Thẩm Băng Kiệt đỏ mặt đ.á.n.h nhẹ vai .
Rồi cô liếc thấy Ôn Nhiễm, khẽ hỏi: "Phó thiếu, là ai ?"
"Cô là..." Phó Cảnh Thành định giới thiệu.
Ôn Nhiễm nhanh miệng : "Tôi là quen cũ của ."
Thẩm Băng Kiệt cô từ đầu đến chân, mỉm xã giao: "Chào cô, là Thẩm Băng Kiệt." Cô chìa tay .
Ôn Nhiễm cũng lịch sự bắt tay: "Chào cô, là Ôn Nhiễm."
"Phó thiếu, cô Ôn thật sự xinh ." Thẩm Băng Kiệt khen ngợi.
Ôn Nhiễm gượng. Cô cứ ngỡ cô sẽ thù địch, ngờ diễn vai "hiền thục" đạt đến . Cô sang Phó Cảnh Thành: "Gu của ngày càng lên đấy, chọn cũng ngày càng trẻ trung hơn."
Phó Cảnh Thành nheo mắt. Anh cho rằng cô đang ghen nên những giận mà còn thấy vui vẻ lạ thường. Anh cúi đầu vỗ nhẹ mặt Thẩm Băng Kiệt: "Em , lát nữa qua tìm."
"Vâng, em ." Thẩm Băng Kiệt ngoan ngoãn rời , quên gật đầu chào Ôn Nhiễm đầy lịch thiệp.
Sau khi cô khuất, khí giữa hai trở nên gượng gạo. Ôn Nhiễm định rời thì Phó Cảnh Thành gọi giật : "Ôn Nhiễm, chuyện ..."
Cô dừng bước nhưng đầu: "Có gì thì luôn ."
Phó Cảnh Thành do dự một lúc hạ quyết tâm: "Anh suy nghĩ . Giờ chúng chia tay, cần giấu giếm nữa!"
Ôn Nhiễm với vẻ mặt phức tạp. Anh định phá vỡ thỏa thuận bảo mật ? Muốn công khai sự tồn tại của cô đây?
"Được thôi, nếu thì phản đối!" Cô đáp, trong lòng ngổn ngang những suy nghĩ tên.