"Ôn Nhiễm, cô định đ.á.n.h ?" Thẩm Áo Lan trừng mắt, giọng run lên vì giận dữ.
Ôn Nhiễm lạnh lùng nhếch môi: "Tôi chỉ sợ bẩn tay thôi!"
Thẩm Áo Lan tức đến mức suýt ngất. Ôn Kỳ thấy liền nhanh chóng tiến lên, giả vờ che chở cho : "Ôn Nhiễm, cô dám hỗn xược với như ?"
"Đây là nhà họ Ôn! Không nơi để các thích làm gì thì làm!" Ôn Nhiễm lạnh lùng nhắc nhở. Nói xong, cô sang đưa thẻ ngân hàng cho quản lý Trang: "Chiếc váy lấy."
Quản lý Trang khúm núm gật đầu: "Vâng, thưa bà chủ!"
Ôn Nhiễm hất nhẹ mái tóc dài, ánh mắt sắc sảo quét qua hai con đang ngây dại: "Cửa hàng của chúng từ nay về tiếp đón hai vị nữa. Mời cho!"
"Cô... Ôn Nhiễm, cô dám!" Tiếng hét của Ôn Kỳ lạc vì phẫn nộ. quản lý Trang nhanh chóng gọi bảo vệ hộ tống họ ngoài cửa hàng một cách thương tiếc.
Sau khi rời khỏi trung tâm thương mại, Ôn Nhiễm vẫn hết bàng hoàng. Ai là chống lưng cho cô? Li Li bên cạnh cũng nhịn tò mò: "Nhiễm Nhiễm, thành sếp của TF từ bao giờ thế?"
Ôn Nhiễm lắc đầu: "Ngay cả tớ cũng ."
Trong đầu cô chợt hiện lên một cái tên duy nhất khả năng xoay chuyển cục diện . Thượng Liệt Duệ.
...
Về đến nhà, Ôn Nhiễm chủ động gọi điện cho .
"Có chuyện gì ?" Giọng Thượng Liệt Duệ trầm ấm vang lên. Anh đang trong một cuộc họp trực tuyến quan trọng nhưng vẫn hiệu tạm dừng để máy của cô.
"Anh... bận ?" Ôn Nhiễm rụt rè.
"Nói , ."
"Thương hiệu TF đó, là mua ?"
"Phải." Thượng Liệt Duệ thừa nhận chút do dự. "Cả trung tâm thương mại em cũng là tài sản của ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-njku/chuong-220-anh-muon-dua-moi-quan-he-cua-chung-ta-len-mot-tam-cao-moi.html.]
Ôn Nhiễm sững sờ. Cô giàu, nhưng ngờ quyền lực của bao phủ rộng đến thế. "Vậy là... hết những chuyện xảy ở đó ?"
"Hãy nhớ, luôn bảo vệ em." Lời của Thượng Liệt Duệ khiến tim Ôn Nhiễm đập loạn nhịp. Từ nhỏ đến lớn, từng ai sẽ chống lưng cho cô, kể cả cha ruột chồng cũ Phó Cảnh Thành. Một đàn ông vốn chỉ là "bạn tình" sẵn sàng chi bộn tiền để mua cả một thương hiệu chỉ để cô bắt nạt.
"Cảm ơn , nhưng chuyện xong , nên thu hồi thương hiệu đó ." Ôn Nhiễm lên tiếng. Món quà quá lớn, cô sợ gánh nổi.
"Đồ tặng, chuyện lấy ."
" nó quý giá quá, thể nhận..."
Thượng Liệt Duệ nheo mắt, giọng đầy ẩn ý: "Nếu em thực sự cảm thấy mắc nợ, tại thử đưa mối quan hệ của chúng lên một tầm cao mới?"
Ôn Nhiễm nín thở: "Hả?"
Nâng tầm mối quan hệ? Ý là tiến thêm một bước nữa, vượt khỏi ranh giới thỏa thuận ban đầu ?
"Em cứ suy nghĩ kỹ ." Thượng Liệt Duệ mỉm cúp máy, để một Ôn Nhiễm đang hình với trái tim đập liên hồi. Các cấp trong cuộc họp video thấy nụ "si tình" hiếm hoi của sếp mà khỏi hoảng hốt, tự hỏi liệu mặt trời mọc đằng Tây .
...
Bên ngoài trung tâm thương mại, một chiếc Bentley sang trọng dừng mặt con Ôn Kỳ. Cửa kính hạ xuống, lộ gương mặt lãnh đạm của Phó Cảnh Thành.
Ôn Kỳ run rẩy. Cô mới trốn khỏi biệt thự của , và cô vẫn cho chủ nhân thực sự của chiếc khăn tay năm đó là ai. Ngược , Thẩm Áo Lan mừng rỡ vì tưởng Phó Cảnh Thành vẫn còn tình ý với con gái .
"Cảnh Thành, con đến đón Kỳ Kỳ ?" Thẩm Áo Lan đon đả, đẩy Ôn Kỳ xe: "Hai đứa , hẹn làm ."
Ôn Kỳ thầm kêu khổ nhưng đành lên xe. Ngay khi xe lăn bánh khỏi tầm mắt bà Thẩm, Phó Cảnh Thành liền ép cô góc ghế, ánh mắt dữ tợn.
"Cô dám bỏ trốn!" Anh siết chặt cằm cô: "Nói! Chủ nhân chiếc khăn tay đó là ai?"
"Tôi !" Ôn Kỳ nghiến răng chịu đau. "Trừ khi ly hôn Ôn Nhiễm và cưới , bằng đừng hòng moi một lời nào."
Bất ngờ, Phó Cảnh Thành buông tay. Anh ném một xấp tài liệu về phía cô. Đó là tờ đơn ly hôn chữ ký.
Ban đầu và Ôn Nhiễm định giữ kín chuyện , nhưng để tìm