"Ưm..."
Ôn Nhiễm một nữa cuốn nụ hôn nồng cháy đầy tính chiếm hữu của Thượng Liệt Duệ. Không khí trong phòng ăn trở nên ám và đặc quánh. Sau một hồi lâu, mới luyến tiếc buông cô .
Anh nắm lấy bàn tay thon thả của cô, ép cô áp sát lồng n.g.ự.c rắn chắc đang phập phồng của , trầm giọng hỏi: "Hay là, em tìm một đàn ông trai, vạm vỡ giống như để làm chồng ?"
Mí mắt Ôn Nhiễm giật liên hồi. Anh đang ngụ ý cái gì đây? Chẳng lẽ đang tự tiến cử vị trí đó ? Cô đỏ mặt, theo phản xạ rụt tay nhưng siết quá chặt.
Ôn Nhiễm hít một sâu, vội vàng nhắc nhở: "Thượng Liệt Duệ, đừng như . Trước đây chúng thỏa thuận , mối quan hệ chỉ nên dừng ở mức bạn tình thôi."
Gương mặt điển trai của Thượng Liệt Duệ lập tức phủ một tầng sương lạnh. Anh nheo mắt cô, giọng thấp xuống đầy nguy hiểm: "Em thực sự chỉ coi là bạn tình thôi ?"
Ôn Nhiễm gật đầu chút do dự: "Phải." Cô chỉ một mối quan hệ ràng buộc, dấn quá sâu thế giới của đàn ông .
Thượng Liệt Duệ cảm nhận một nỗi thất bại từng . Một thoáng tổn thương xẹt qua đáy mắt, còn tâm trạng để ăn tiếp, dứt khoát dậy rời khỏi nhà hàng. Bóng lưng cao lớn của toát vẻ cô độc khiến Ôn Nhiễm ngẩn ngơ mất một lúc.
...
Ôn Nhiễm kết thúc bữa sáng một . Thượng Liệt Duệ vẫn chu đáo cử tài xế đưa cô về, đồng thời giao tận tay loại t.h.u.ố.c mà cô hằng mong . Cả ngày hôm đó tại công ty, cô gặp thêm nào nữa.
Ngay khi tan ca bước khỏi thang máy, Ôn Nhiễm sững sờ khi thấy Phó Cảnh Thành đang đợi ở sảnh. Từ khi thế trai trở thành thừa kế duy nhất của gia tộc họ Phó, khí chất của càng thêm phần quý phái và uy nghiêm. Sự xuất hiện của khiến các đồng nghiệp nữ xung quanh khỏi ghen tị, xì xào bàn tán.
Ôn Nhiễm thầm rên rỉ trong lòng. Họ ly hôn , còn đến đây làm gì?
"Tôi đến để đưa em về nhà cũ. Sáng sớm mai chúng dự tang lễ của cả." Phó Cảnh Thành giải thích.
Ôn Nhiễm nhíu mày. Cô đồng ý dự tang lễ với tư cách "vợ" để giữ thể diện cho gia đình, nhưng cô ngủ đó. "Anh cứ về , sáng mai sẽ tự đến."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/da-ngu-rieng-roi-toi-tai-hon-ma-anh-quy-lam-gi-njku/chuong-203-chong-cu-da-thay-doi-anh-ta-thuc-su-dang-bao-ve-co-sao.html.]
Ánh mắt Phó Cảnh Thành chợt lạnh lẽo: "Nếu về một , sẽ nghi ngờ cuộc hôn nhân của chúng vấn đề. Tôi mới tiếp quản vị trí thừa kế, tuyệt đối phép để xảy bất kỳ sai sót nào!"
Sau một hồi giằng co, Ôn Nhiễm đành thỏa hiệp: "Được , sẽ về cùng , nhưng chúng ngủ riêng hai phòng." Phó Cảnh Thành im lặng một lát, cuối cùng cũng gật đầu đồng ý.
...
Trở về căn nhà cũ của họ Phó, khí ảm đạm bao trùm lên ngóc ngách vì cái c.h.ế.t của Phó Tĩnh Tú.
Trong bữa tối, họ chỉ gặp chồng Chu Lệ Quyên. Hai vị trưởng bối là Phó Chính Nguyên và Cát Lan Quân vì quá đau buồn nên xuất hiện. Ngay cả khi thấy Ôn Nhiễm, Chu Lệ Quyên vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, coi cô như khí, chỉ mải mê gắp thức ăn và chăm sóc cho con trai .
Ôn Nhiễm vốn quen với sự ghẻ lạnh nên chỉ lẳng lặng ăn cho xong bữa. Thế nhưng, Chu Lệ Quyên đột nhiên đổi mục tiêu, trút giận lên cô: "Ôn Nhiễm, dạo cô bận rộn đến thế ? Cả nhà đang lo tang lễ cho cả, mà tuyệt nhiên thấy bóng dáng cô giúp một tay."
Chu Lệ Quyên rõ ràng tìm để làm khó dễ Ôn Nhiễm. Bà nghĩ con trai giờ là thừa kế, Ôn Nhiễm còn xứng đáng với nữa. Bà rằng thực chất hai đường ai nấy .
Ôn Nhiễm định ngẩng đầu phản bác thì Phó Cảnh Thành bất ngờ lên tiếng : "Mẹ, là con bảo Nhiễm Nhiễm đừng đến. Nếu trách thì cứ trách con đây ."
Cả Ôn Nhiễm và Chu Lệ Quyên đều sững sờ. Phó Cảnh Thành đang bảo vệ cô ? Đây là chuyện từng tiền lệ! Trước đây, dù mắng mỏ gây khó dễ cho cô thế nào, cũng chỉ ngoài cuộc như kẻ xa lạ.
"Cảnh Thành! Mẹ là của con, con vì một ngoài mà chuyện với như thế?" Chu Lệ Quyên tin nổi tai .
Sắc mặt Phó Cảnh Thành trở nên nghiêm nghị, nhấn mạnh từng chữ: "Mẹ, phụ nữ mà gọi là ' ngoài' chính là vợ của con!"
Lời tuyên bố như một quả b.o.m dội xuống phòng ăn. Trái tim Ôn Nhiễm thoáng d.a.o động. Giá như ngày cũng bảo vệ cô như thế , lẽ họ đến kết cục hôm nay. Tiếc rằng, cuộc đời chữ "giá như".
Chu Lệ Quyên tức giận đến run , ánh mắt Ôn Nhiễm đầy thù hằn như thể cô dùng bùa mê t.h.u.ố.c lú gì lên con trai bà. lúc khí đang căng thẳng thì điện thoại Phó Cảnh Thành reo. Anh màn hình sang Ôn Nhiễm khẽ: "Em cứ thong thả ăn , ngoài điện thoại một lát."
Cử chỉ quan tâm dịu dàng một nữa khiến cô kịp thích ứng. Cô ngơ ngác gật đầu.
lúc cô đang mải suy nghĩ thì một hầu mang món súp tráng miệng tới. Chu Lệ Quyên liếc mắt hiệu, hầu lập tức "trượt chân", và như một sự trùng hợp kỳ lạ, bát súp nóng hổi đổ thẳng lên chiếc váy của Ôn Nhiễm...