Đã là quá khứ - Chương 1

Cập nhật lúc: 2026-01-12 11:51:31
Lượt xem: 580

Vào ngày yêu cũ thủ trưởng lời chia tay, phát hiện mang thai.

Bảy tháng , kết hôn rình rang, thì ở trong căn nhà thuê cạnh bệnh viện quân y, đ.á.n.h đổi cả mạng sống để sinh một cặp long phụng.

Sau đó, tin tức từ quân khu báo về, Lục Chính Đình gặp nạn khi thi hành nhiệm vụ, mất khả năng làm cha mãi mãi.

Vì sợ tranh giành con cái, mang theo hai con bôn ba lẩn tránh ròng rã bốn năm.

Mãi đến thọ yến của Lục lão phu nhân, điều sang hỗ trợ vì tay nghề thêu thùa từ hồi ở đoàn văn công.

Hai em Duệ Duệ và Nguyệt Nguyệt lúc nghỉ ở sảnh phụ chạy ngoài chơi, đ.â.m sầm mặt lão phu nhân.

Mọi trong sảnh tiệc bỗng dưng lặng ngắt như tờ.

Hai gương mặt non nớt đó, thực sự là bản hảo của Lục Chính Đình thuở bé!

Lục Chính Đình xông tới, quân hàm vai sáng lóa ánh đèn, giọng lạc hẳn :

“Đứa trẻ nhà ai đây?”

Duệ Duệ che chắn cho em gái, dáng nhỏ nhắn nghiêm như một chiến sĩ nhí, Nguyệt Nguyệt sợ tới mức bật :

“Mẹ ơi... Chúng con tìm ...”

“Mẹ con tên là Lâm Tĩnh.”

——

Sau khi đón hai đứa trẻ từ nhà trẻ về, yên tâm để chúng ở nhà một nên đành đưa chúng tới phòng nghỉ tạm mà nhà họ Lục sắp xếp.

Tôi chuẩn sẵn cho chúng sách tranh, nước uống và cả bánh quy nữa.

Duệ Duệ xưa nay vốn ngoan, bé nghiêm chỉnh như một lính nhỏ:

“Mẹ cứ yên tâm, con sẽ bảo vệ em gái.”

Nguyệt Nguyệt cũng thỏ thẻ:

“Bao giờ mới ạ?”

“Nhanh thôi con.”

Tôi hôn lên trán hai đứa trẻ:

“Xem hết cuốn sách về với hai con ngay.”

“Nhớ kỹ nhé, tuyệt đối chạy lung tung, đây là nhà thủ trưởng, nơi bình thường .”

Hai đứa trẻ gật đầu lia lịa, đưa ngón tay út .

“Móc ngoéo ạ!”

Tôi móc ngoéo đóng dấu với chúng xong mới an tâm khu vực tiệc để giúp việc.

Có mấy chị đồng nghiệp khác cũng ở đó, họ tụ tập ngay cửa hành lang dẫn lên sảnh , soi gương chỉnh đốn trang phục.

“Chậc, Lục thủ trưởng đúng là đáng tiếc thật, mới hai mươi tư tuổi là Thiếu tướng, tiền đồ rộng mở, ...”

“Tôi , Sở đại tiểu thư đó mãi mới nhận , sống ở ngoài quen thói hoang dã, cứ nhất định xông khu quân sự cấm để gặp Lục thủ trưởng, kết quả là lật xe. Bản c.h.ế.t thì thôi còn liên lụy khác, giờ thì , hại thủ trưởng nông nỗi ...”

“Theo thấy thì nhà họ Sở cũng thật là, nhận cái loại thiên kim gì . Giờ thì , hại độc đinh của nhà họ Lục thành thế !”

......

lúc , một giọng nữ kìm nén cơn giận vang lên từ phía :

“Các ai là tai họa hả!”

Sở Uyển Tình trừng mắt dữ tợn đám Lưu Hồng Mai.

Họ sợ tới mức mặt mũi trắng bệch, vội vàng nghiêm dám hó hé nửa lời.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/da-la-qua-khu/chuong-1.html.]

Ánh mắt Sở Uyển Tình đảo qua một lượt, chợt trông thấy cách đó xa.

kinh ngạc thốt lên:

“Lâm Tĩnh?”

Tôi thầm thở dài trong lòng.

Định bụng lẻn chỗ khác mà vẫn nhận .

Đành cứng đầu bước tới:

“Đồng chí Sở.”

Sở Uyển Tình tiến gần vài bước, từ xuống trong bộ đồ bảo hộ của đoàn văn công.

nở nụ đắc ý:

“Hóa đúng là cô thật ?”

“Giờ cô làm việc vặt ở đoàn văn công đấy ? Hay chỉ là chân chạy việc bên ngoài thôi? Chắc vất vả lắm nhỉ?”

Nói đoạn, Sở Uyển Tình định kéo sảnh chính, giọng điệu thiết như thể thực lòng cho :

“Đi, đưa cô sảnh nội viện giúp việc, cho nó đỡ cực.”

“Biết chừng còn gặp bố nữa đấy!”

Sở Uyển Tình mới kéo hai bước thì sực nhớ tới mấy Lưu Hồng Mai cạnh đó.

Sắc mặt cô lập tức đổi.

“Các cần làm nữa.”

“Bây giờ thu dọn đồ đạc, cút về đơn vị mà bản kiểm điểm !”

Mấy đó dám oán hận Sở Uyển Tình, chỉ sang lườm nguýt cháy mặt.

Quả nhiên, ngoài dự đoán.

Vừa đến sảnh chính, Sở Uyển Tình liền giả vờ như mới sực nhớ :

“Chị Lâm Tĩnh, xem cái trí nhớ của , trong sảnh tạm thời thiếu , chỉ còn bên hậu cần là ít bát đĩa cần rửa thôi.”

“Chị xem chị thể...”

Tôi thừa Sở Uyển Tình cố ý làm khó .

thú thật, chút khó khăn chẳng thấm tháp gì so với những năm tháng một nuôi hai đứa nhỏ vượt qua bao sóng gió.

“Được, ngay đây.”

Tôi thản nhiên nhận lời, cầm lấy dụng cụ dọn dẹp.

Trong lúc đang thu dọn ở góc phòng, chủ nhân bữa tiệc là Lục lão phu nhân chậm rãi xuất hiện. Bà mặc bộ quân phục kiểu cũ, quân hàm tuy bạc màu nhưng uy nghiêm vẫn hề giảm sút.

Chưa đợi vây quanh chào hỏi.

Đã thấy tiếng Lục lão phu nhân quát mắng chút nể nang:

“Thọ với chả yến cái nỗi gì!”

“Anh tự xem, cưới cái loại vợ gì mà để nhà họ Lục chịu cảnh tuyệt tự!”

Tôi ngẩng đầu sang.

Bốn năm gặp, vai Lục Chính Đình thêm một ngôi nữa, dáng vẫn hiên ngang như tùng, quân phục phẳng phiu.

Chỉ là giữa đôi chân mày hằn thêm nét lạnh lùng, phong trần bao luyện chiến trường.

Xem trọng thương đó thực sự ảnh hưởng đến nhiều.

Loading...