Bố đưa cho tờ khăn giấy: "Mèo con nhè, lau mũi nào. Mọi chuyện sẽ thôi, đừng sợ."
Tôi nhận lấy giấy, nghẹn ngào thốt nên lời, giọng mang theo tiếng : "Vâng, sẽ thôi ạ."
Thực trong lòng chúng đều hiểu rõ, trụ qua nổi mùa đông năm nay, chẳng qua là an ủi lẫn mà thôi.
Bố ở với lâu, Quân Nhất An cũng mơ màng tỉnh giấc. Bốn trong đêm dài thăm thẳm. Ngày hôm , bảo bố nhận Tô Thanh làm con nuôi, cũng vặn tới nơi.
Năm chúng cùng ăn bữa sáng. Sau đó Quân Nhất An hộ tống Tô Thanh đến Tập đoàn Thẩm thị. Bóng lưng hai thật xứng đôi, trai tài gái sắc. Những nam chính nữ chính với hào quang mạnh mẽ, định sẵn sẽ ở nơi cao nhất Đế đô cho đời ngưỡng mộ. Họ cùng tay vì Thẩm thị, chẳng còn gì lo lắng.
Tôi tự giễu : "Sao là nữ phụ đoản mệnh nhỉ?". Thôi bỏ , 21 năm sống trong nhung lụa, áo quần quý phái, yêu mến. Có lẽ cuộc đời đủ thuận buồm xuôi gió, bằng cả đời của bao bình thường khác .
Qua màn hình giám sát, thấy Quân Nhất An và Tô Thanh chỉ dùng vài lời nhẹ nhàng mà sắc bén khiến Thẩm Vân Đình nên lời. Cuối cùng ngoài dự đoán, Tô Thanh trở thành Chủ tịch tiếp theo của Thẩm thị.
những vấn đề cô đối mặt mới chỉ bắt đầu. Thẩm thị hiện đang Thẩm Vân Đình cấu kết với các doanh nghiệp khác cùng chèn ép, các ngành nghề liên quan đều gặp trục trặc. Chủ tịch mới nhận chức cần làm một hai ba việc để chứng tỏ năng lực, chuyện cô chỉ giải quyết, mà còn giải quyết thật .
Tô Thanh xin nghỉ học một tháng ở Đại học Hoa Bắc, chuyển cả nơi làm việc đến phòng bệnh. Cô ăn ngủ xem hợp đồng, đối mặt với máy tính, thỉnh thoảng ngoài gọi vài cuộc điện thoại, giọng khẽ, hành động đều nhẹ nhàng hết mức.
Đêm nọ, ngước mắt Tô Thanh, phát hiện đôi mắt mệt mỏi vô hồn của cô gái đột nhiên sáng rực lên.
Giọng giấu nổi sự yếu ớt: "Nghỉ ngơi chút em, cứ gắng gượng thế cách ."
Tô Thanh lắc đầu: "Em làm chị vui hơn một chút."
Tôi sững , cầm gương lên soi : làn da tiều tụy, đôi mắt vô thần, môi trắng bệch. Tôi nhếch môi, nặn một nụ còn khó coi hơn cả : "Hóa những ngày qua, chị hề vui vẻ ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cuu-roi-nu-chinh-ta-la-bach-nguyet-quang-doan-menh/chuong-7.html.]
"Ngủ em, đừng quá vội vàng chứng minh bản . Chị tin em làm , chỉ là vấn đề thời gian thôi."
Cuối cùng sự khuyên nhủ của , Tô Thanh mệt mỏi nhắm mắt .
Trong bóng tối, đôi mắt cay xè, khó mà chợp mắt. Tôi xuống giường đắp chăn cho cô , nhưng đôi chân bủn rủn, bất lực vô cùng. Tôi thật vô dụng, Thẩm thị rơi cảnh cần Tô Thanh tiếp quản, bố cần Tô Thanh chăm sóc, đến cả việc đắp chăn cho cô mà cũng làm nổi.
Cảm giác thất bại tràn ngập cơ thể. Tôi thở hắt một , giường mãi đến nửa đêm mới ngủ . Sự nỗ lực của Tô Thanh đền đáp, vấn đề của Thẩm thị đều giải quyết thỏa. Ngay cả những lão già cổ hủ trong hội đồng quản trị cũng cô bằng con mắt khác.
Tôi bắt đầu ngủ lịm , một ngày tới 15 tiếng chìm trong giấc ngủ. Người , bạn bè đến thăm, gần như còn sức để chuyện.
Ngày tỉnh , ngoài cửa sổ sát đất tuyết bay đầy trời, bạc trắng cả gian. Tiếng pháo nổ báo hiệu năm mới đến gần.
Những vòng tròn đỏ tờ lịch ngày một nhiều thêm, chỉ còn mười ngày nữa là đến Tết, cũng chẳng thở của sẽ ngừng lúc nào. Cơn đau từ bên trong cơ thể trỗi dậy, ho dứt, vội vàng lấy khăn giấy bịt miệng, khi mở tay , giấy loang lổ vết máu.
Tô Thanh ôm bó hồng đỏ bước , thấy cảnh tượng thì lặng tại chỗ. Những giọt nước mắt cô kìm nén bấy lâu nay bỗng chốc vỡ òa. Tô Thanh nắm chặt lấy tay , bất lực thốt lên: "Chị ơi, như chị đáng c.h.ế.t."
Tôi mỉm dịu dàng: "Không , đời của chị thế là đáng giá ."
Mặc dù giờ đây Tô Thanh khối tài sản hàng tỷ tệ, thể một gánh vác việc và xử lý thứ đấy, nhưng mặt , cô vẫn lộ vẻ yếu đuối và cô độc như cô bé bán hoa thuở mới gặp, khiến khỏi xót xa. Tôi xoa đầu cô : "Được , chị nghỉ ngơi một lát."
Tô Thanh lập tức dậy, liên tục gật đầu, dặn ngày mai nhớ xem đêm hội từ thiện mới rời . Tôi lấy từ đầu giường một cây bút và ba tấm thiệp chúc mừng mà nhờ bố mang đến. Tôi nắn nót từng chữ, khi xong chìm giấc ngủ mê mệt.
Hoa Tây Tử
Ngày hôm , khi tỉnh dậy thì trời gần hoàng hôn. Tôi bật tivi, chuyển đến kênh truyền hình trực tiếp đêm hội từ thiện.
Tô Thanh diện chiếc váy đỏ rực như lửa, màu môi đỏ thắm, mái tóc xoăn nhẹ, sân khấu dõng dạc : "Tôi quyên góp 60 triệu tệ cho vùng núi nghèo khó, chỉ hy vọng lòng của một dành cho thể truyền mãi mãi. Cũng hy vọng thể tích phúc cho , để luôn vui vẻ."