Tốt lắm, chỉ khi nghiêng về phe phản diện, nữ chính mới đất diễn. Nếu theo cốt truyện cũ, Trần Niệm giờ giả vờ đáng thương, dùng lời lẽ đầy ẩn ý, nữ chính phản pháo đến nghẹn họng.
"Tiếc là con ăn." Trần Niệm sa sầm mặt, sang đang trong góc. Mọi xung quanh đều ăn mặc sang trọng, còn vì vội lấy bánh kem mà kịp đồ, đầy mùi dầu mỡ, hợp với biệt thự xa hoa . Dì Dung cắt bánh phô mai ngàn lớp cho tất cả , trừ . Trần Niệm bước hai bước, kéo tay , nâng chiếc bánh kem bơ sữa bình thường lên: "Em thích ăn cái , với giờ cũng muộn , em về nhà ăn sinh nhật. Mấy chuyện khác để mai ."
Thẩm phu nhân thấy chúng định rời thì quýnh lên: "Con bé ngốc , đây mới là nhà con mà! Với hôm nay sinh nhật con chứ." Trần Niệm buồn trả lời, kéo luôn. Còn Thẩm Chi Tuyết cũng dậy, vô tình làm đổ bánh kem. Tất cả đều đổ ụp lên dì Dung. Ký chủ vẫn thích bênh vực kẻ yếu như xưa, tạm coi là xung đột nhé. Tôi cũng rõ nữ phụ chuẩn giở chiêu gì nữa, vì Trần Niệm kéo rời khỏi đó, phần thấy nữa.
Về đến nhà, Trần Niệm vẫn còn vui. Tôi thắp nến bảo cô ước một điều thì mới khá hơn chút. "Chị ơi, em làm đây?" Cô bé ủ rũ hỏi.
"Nghe tin bất ngờ như , ai mà giữ bình tĩnh chứ. Tôi hiểu. Dù em quyết định thế nào, chị cũng sẽ ủng hộ."
Trần Niệm ngọn nến chằm chằm: "Mười năm , cũng chính ngày , chị đưa em rời khỏi thôn Thượng Thủy. Từ hôm đó, em thề rằng chị là duy nhất của em đời ." Cô trông hoang mang. Tôi xoa đầu cô: "Nghĩ thì đừng nghĩ nữa. Thuyền đến đầu cầu tự nhiên sẽ thẳng."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cuu-mang-nu-chinh-va-phan-dien-deu-tranh-nhau-bam-vay-toi/chuong-8.html.]
Dòng ký ức đưa ngược về mười năm , tại ngôi làng Thượng Thủy. Ngôi làng nhỏ thật sự quá nghèo, nghèo đến mức con gái xứng đáng ăn cơm, chỉ thể gặm mấy quả dại chua đến mẻ răng, uống nước lã để chống đói. Một cô bé lảng vảng quanh nhà mấy ngày liền. Gương mặt đen nhẻm gầy gò, đôi mắt đảo qua đảo như trộm đồ.
Khi đó, mới xuyên cuốn sách hơn một tháng, thỉnh thoảng mấy đứa trẻ nghịch ngợm tới canh me. chọn cách làm ngơ. Tôi quạt nan, lim dim ngủ. Từ kẽ hở thấy cô bé lén lút bước , nhanh như chớp trộm một gói kẹo vỏ quýt. Cô bé bỏ chạy trong hoảng loạn, ngã nhào một cú, loạng choạng chạy mất hút.
Rõ ràng cô lẽ là tiểu thư cao quý sống trong nhung lụa, đại tiểu thư của tập đoàn Thẩm thị. cho dù bố ruột tìm về, cô vẫn sẽ chán ghét vì liên tục gây chuyện. Cô là xanh, là hồ ly giả vờ vô tội, là đóa bạch liên hoa. Nếu trong nguyên tác cô còn giữ chút lý trí và cảm xúc thì trong bản đạo văn , khuyết điểm của cô đều phóng đại đến cực độ.
Tôi ghét đạo văn, cũng ghét sự độc ác của cô khi trưởng thành. Lần đầu cô đến ăn trộm, bắt quả tang ngay tại chỗ. Cha cô bẻ gãy một ngón tay cô ngay mặt . Cô bé đau đớn đến xé lòng, nhưng vẫn cố gắng ôm chặt nửa miếng bánh đậu xanh. Cha cô thấy dửng dưng giẫm nát chân. Trước khi rời , thấy cô ngẩn mảnh vụn văng khắp mặt đất run rẩy cúi đầu nuốt cả bụi đất bụng. Một cảm xúc gì đó nghẹn ứ trong lòng khiến thở nổi. Làm gì chuyện ai sinh độc ác. Tác giả càng cô tham lam ngu ngốc thì những ngày ở làng nghèo càng đau khổ, càng chịu nổi. Bởi chỉ nỗi khổ cùng cực mới sinh sự ác cùng cực.
Những dòng chữ giấy vốn chỉ là vài câu đơn giản, khi biến thành cuộc sống thật thì tất cả hợp lẽ nhân quả. Tôi chợt nhận : dùng mười bảy năm thống khổ và bi thương của một cô gái làm bệ đỡ cho một cô gái khác tỏa sáng rực rỡ, lý lẽ đó thật ghê tởm đến mức khiến rùng . Vì , khi cô bé đến trộm, mắt nhắm mắt mở cho qua. Dù cũng nhiều, chỉ vài món đồ mấy nghìn thôi mà. Tôi cứ nghĩ mối quan hệ giữa và cô chỉ đến thế.
Một tối nọ, khi đang chuẩn đóng cửa ngủ, bỗng thấy một bóng đen lấp ló xa. Tên trộm rõ ràng mục tiêu, lao thẳng về phía hộp đựng tiền. Tôi trốn phòng trong, tay siết chặt chiếc búa sắt, mồ hôi lạnh túa vì căng thẳng. Tôi chỉ là một phụ nữ yếu đuối, thôi thì thà mất tiền còn hơn nguy hiểm. Tên trộm lấy tiền, rời nhanh. Tôi định thở phào thì một tiếng hét lớn làm giật b.ắ.n , ngay đó là tiếng la thất thanh của cô bé. Tôi vội vàng chạy .