“Mẹ kiếp, ngoan ngoãn chút cho tao!”
Gã đàn ông giáng một cái tát mặt Tiểu Lộc, để
tránh việc cô ngất, dùng lực
quá mạnh.
Tiểu Lộc vô cùng bi phẫn, hận thể cùng gã đàn
ông đồng quy vu tận, nhưng cô làm ,
cô khả năng đ.á.n.h trả.
Vào lúc cô tưởng rằng sẽ c.h.ế.t như thế, cửa
kho hàng đột nhiên đá văng .
Tiếng động cực lớn khiến gã đàn ông dừng động tác,
về phía cửa.
“Đậu má!” Gã đàn ông bên cạnh dâm
đãng: “Hôm nay đúng là ngày , thêm một
mỹ nhân nữa đến.”
Tiểu Lộc bàng hoàng bóng xuất hiện:
“Chị Thượng Quan...”
Thượng Quan Tình đá văng cửa, sải bước ,
chằm chằm gã đàn ông đang đè Tiểu Lộc
đất, lạnh lùng : “Buông cô .”
Gã đàn ông : “Được thôi, cô đây .”
“Tôi chẳng đang tới đây .” Thượng Quan
Tình tới, bất ngờ tung một cú đá mạn sườn gã,
trực tiếp đá bay gã xa vài mét.
Tiểu Lộc lập tức bò dậy, nấp lưng Thượng Quan
Tình, cô với ánh mắt đầy cảm kích.
Gã đàn ông ôm eo, bẹp đất thể cử
động.
Tên còn cầm d.a.o găm xông tới: “Con khốn, chán
sống !”
Ngay khi gã tiến gần, Thượng Quan Tình nhanh
chóng bóp chặt cổ tay gã, hung hăng bẻ ngược ,
làm gãy xương tay gã, đồng thời đoạt lấy con dao
găm.
Gã đàn ông gào t.h.ả.m thiết vì đau đớn.
Ánh mắt Thượng Quan Tình lạnh lẽo, cắm con dao
găm hốc vai gã, lạnh lùng : “Cả đời
ghét nhất là loại súc vật như các .”
Gã đàn ông còn sức kháng cự, khuỵu gối quỳ
xuống đất: “Tôi sai , sai , là Đường Ân Ân
bảo chúng làm .”
Thượng Quan Tình rút d.a.o , đá văng gã, đó
tới bên cạnh tên . Hắn sợ tới mức mặt mày trắng
bệch, tay chân luống cuống bò giật lùi về phía .
Thượng Quan Tình tiến tới vài bước, giẫm lên lưng
, đó cúi xuống, chằm chằm bàn tay
của : “Bàn tay thối tha chuyên đ.á.n.h phụ
nữ , giữ xem cũng chẳng ích gì.”
Dứt lời, một tia bạc lóe lên, con d.a.o găm trực tiếp
đâm xuyên qua lòng bàn tay gã, tiếng la hét như lợn
chọc tiết ngay lập tức vang vọng khắp kho hàng.
Thượng Quan Tình dậy, Tiểu Lộc vẫn còn
đang run rẩy: “Không chứ?”
Gò má Tiểu Lộc sưng đỏ nghiêm trọng, cô vẫn lắc
đầu: “Không ạ.”
“Đi thôi.” Thượng Quan Tình tới bên cạnh cô:
“Tôi đưa cô về.”
Tiểu Lộc cô, hốc mắt ướt đẫm: “Cảm ơn chị.”
“Ra ngoài .”
Hai bước khỏi kho hàng, trở xe.
Cơ thể run rẩy của Tiểu Lộc cuối cùng cũng bình tĩnh
, cô đầu Thượng Quan Tình,
gì làm gì để báo đáp cô.
Thượng Quan Tình lái xe bất chợt hỏi: “Tiểu
Lộc, chị ở quê mà cô , tên là Vân
Tô ?”
Tiểu Lộc giật : “Sao chị ? Chị quen chị Vân
Tô ạ?”
là thật .
Thượng Quan Tình nhịn : “Tất nhiên
là quen, chỉ quen mà còn cực kỳ thiết,
xem đây đúng là duyên phận định.”
Nghĩ đến điều gì đó, cô lập tức tiếp: “ ,
rút lời đây, cô là chẳng
làm , mà là cực kỳ , vô cùng .”
Tiểu Lộc: “...”
“Sau cô gặp cô , tuyệt đối đừng nhắc đến
những lời từng nhé.”
“Em hiểu, sẽ ạ.” Cảm thấy Thượng Quan
Tình dường như cũng chút sợ Vân Tô, Tiểu Lộc
thắc mắc: “Chị Thượng Quan, chị và chị Vân Tô là
bạn bè ạ? Hai quen thế nào?”
“Cũng hẳn là bạn bè, cô là phu nhân của
sếp , cũng coi như là sếp của .”
“Phu nhân!” Tiểu Lộc kinh ngạc: “Chị Vân Tô kết
hôn ạ!”
“ , kết hôn từ năm ngoái .”
“Chuyện thật là... quá đỗi ngạc nhiên.”
“Lúc đầu cô liên lạc với cô , chỉ là
cô thất vọng thôi ? Cô từng nghĩ
đến việc nhờ cô giúp đỡ để giải quyết khó khăn
của ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-vcge/chuong-788-co-so-nhung-khong-nguy-hiem.html.]
Tiểu Lộc lắc đầu: “Chị giúp em ,
chị Vân Tô thực đáng thương, bố chị mất khi
chị mới mười mấy tuổi, chị những
xót xa vì chị mất bố, mà còn thường xuyên
ngược đãi chị , thậm chí còn bỏ rơi chị để lấy
khác.”
“Chị luôn sống một , đó một đến
Bắc Kinh học đại học, cuộc sống chắc chắn hề
dễ dàng, em thể gây thêm rắc rối cho chị
nữa, nên mới cố ý xa lánh chị , thèm để ý
đến chị , với tính cách đó của chị , chị cũng sẽ
thèm để ý đến em nữa.”
“Nếu cô cố ý xa lánh cô , thèm để ý đến cô
, với tính cách của cô thì đúng là sẽ thèm
để ý đến cô nữa thật.” Về tính tình của Vân Tô,
Thượng Quan Tình cũng phần nào hiểu .
“Sếp của chị đối xử với chị ? Hiện tại
chị sống ạ?” Tiểu Lộc hỏi.
“Tất nhiên là , sếp đúng là một kẻ cuồng
vợ.”
Tiểu Lộc mỉm : “Vậy thì quá , chị Vân Tô
nhất định sẽ hạnh phúc.”
“Thực cô hiểu cô .”
Thượng Quan Tình : “Có lẽ cô nên xin cô ,
làm dịu mối quan hệ của hai .”
Im lặng một lát, Tiểu Lộc lắc đầu: “Thôi cứ để
.”
“Tại ?”
“Em xứng.” Tiểu Lộc khẽ: “Lúc chị sa
cơ lỡ vận em thèm để ý đến chị nữa, bây
giờ thấy chị làm hòa, như thật là quá
thất đức.”
Thượng Quan Tình: “... Cũng thể như ,
lúc đó cô cũng là bất đắc dĩ mà.”
Tiểu Lộc im lặng , cô còn mặt mũi
nào để tìm Vân Tô làm hòa, ít nhất là với bộ dạng
hiện tại, cô chút liêm sỉ nào cả.
“ , việc cô bắt cóc đến cái kho hàng rách
nát là do cô điều tra đấy, nếu
thể tìm thấy cô nhanh như .”
Nước mắt rơi xuống, Tiểu Lộc khẽ : “Em sẽ
xin chị Vân Tô, nhưng bây giờ.”
“Cô đợi đến khi nào? Cho đến khi bản
khá hơn ?”
“Vâng.” Tiểu Lộc gật đầu: “Em dự định sẽ
trường học tiếp, thành việc học của .”
“Cô quyết định là .” Thượng Quan Tình
thêm gì nữa, khi đưa cô về, cô lập tức
trở trang viên.
Vân Tô đợi ở phòng khách, thấy cô liền hỏi:
“Thế nào ?”
“Cũng may là sợ nhưng nguy hiểm, đến
khá kịp thời.” Thượng Quan Tình trả lời.
“Cô nhắc đến với em ?”
“Ờ... nhắc, nhưng mà... cô tạm thời
còn mặt mũi nào để gặp , cô quyết định
trường học , đợi khi nào hơn sẽ đến xin
.”
Vân Tô mím môi , nhớ vài liên lạc
cuối cùng với Tiểu Lộc, cô luôn trả lời tin
nhắn, rõ ràng là để ý đến cô, cô cứ ngỡ
cô bé đổi, cũng xa lánh cô như những
khác.
Vì đó cô liên lạc với cô nữa, nhưng
ngờ cô là bất đắc dĩ.
“Đường Ân Ân đang làm gì?” Vân Tô đột nhiên
hỏi.
Thượng Quan Tình : “Ả chắc đang vùng vẫy
trong tuyệt vọng, chờ xem ai cứu ả thêm một
nữa .”
“Cô tung tin ngoài , kẻ nào dám giúp Đường Ân
Ân chính là đối đầu với nhà họ Quý.”
“Không nhà họ Tần ?” Thượng Quan Tình
nhỏ.
Vân Tô cô vài giây: “Tùy cô.”
“Rõ.” Thượng Quan Tình hì hì: “Tôi tung tin
ngay đây, nhất định để phụ nữ đó tự sinh
tự diệt.”
Vân Tô trở về phòng ngủ lầu.
Tần Tư Yến đang ghế sô pha bên cạnh hồ
bơi ngoài ban công, bầu trời đêm xa xăm, nhâm
nhi một ngụm rượu đầy khoan thai.
Vân Tô tới: “Sao uống rượu một thế .”
Tần Tư Yến rót thêm một ly rượu, đưa cho cô:
“Cùng uống .”
Vân Tô đón lấy, nhấp một ngụm nhỏ, đó
xuống bên cạnh , bất chợt : “Tần Tư Yến, tối
nay em say.”
--- Truyện nhà Anh Đào ----
“Tại ?”
Đôi mắt xinh của Vân Tô chằm chằm gã đàn
ông: “Không tại cả, chỉ là thôi.”