Lâm T.ử Tự cứng họng: "Anh rõ ràng là thế, nhưng
chắc Nguyễn Tinh hiểu . Anh xem Lục
Dã kìa, tỏ tình thẳng thừng luôn."
"Thế kết quả ?"
"Thì... từ chối , nhưng thì khác,
Nguyễn Tinh đồng ý thì ."
Nhớ thái độ lảng tránh của Nguyễn Tinh mấy hôm
nay, Quý Trạch Thần hừ lạnh: "Đến ăn chung một
bữa cô còn , nghĩ cô sẽ nhận
lời ?"
Lâm T.ử Tự: "..."
Quý Trạch Thần nhấp một ngụm rượu: "Chuyện của
cần bận tâm, lo mà khuyên can bạn
, nếu đừng trách nể nang."
Lâm T.ử Tự thở dài: "Em hiểu ."
Ở một diễn biến khác.
Lục Dã đang hăng hái chỉ dạy võ thuật cho Nguyễn
Tinh thì một bạn bất ngờ kéo .
Vừa lôi Lục Dã , bạn với Nguyễn
Tinh: "Xin Nguyễn Tinh nhé, chuyện gấp
cần bàn với Lục Dã, đành mượn một lát. Bữa
khác sẽ mời cô ăn cơm để chuộc ."
Nguyễn Tinh: "Không , các cứ lo việc ."
Lục Dã nhăn nhó: "Cậu ấm đầu ? Kéo làm
gì?"
"Có chuyện gấp thật mà, theo ." Người bạn nhất
quyết buông tay Lục Dã.
Lục Dã đành bất lực Nguyễn Tinh: "Thế
nhé, lát nữa gặp ."
Nguyễn Tinh: "Ừ, ."
Sau khi hai rời .
Nguyễn Tinh ở phòng tập một , quyết định
tập luyện thêm một buổi chiều.
tâm trí cô chẳng thể tập trung những cú
đấm. Lời tỏ tình bất ngờ của Lục Dã khiến cô bối rối,
đối mặt với trong tương
lai.
Có thể coi như từng chuyện gì xảy và tiếp
tục làm bạn?
Dường như điều đó là thể, bởi cô Lục
Dã tình cảm với .
Việc giữ cách lẽ cũng là một sự tổn
thương đối với Lục Dã. Họ vẫn là những bạn
, sự chân thành của đáng đối xử như
.
Tâm trí rối bời, cô đột ngột dừng động tác.
Lúc , một bạn nhắn tin đến: [Nguyễn Tinh,
đang ở ? Chiều nay qua công ty
?]
Suy nghĩ một lúc, Nguyễn Tinh đáp : [Có.]
Dù cô cũng chẳng còn tâm trạng để tập luyện
nữa.
Người bạn: [Vậy bọn đợi nhé.]
Nguyễn Tinh: [Được.]
Khi Lục Dã kéo về biệt thự, Quý Trạch Thần rời
từ lâu.
Nhìn Lâm T.ử Tự mặt, Lục Dã chất vấn: "Rốt
cuộc chuyện gì gấp mà gọi về ngay lập
tức?"
"Cậu thật sự thích Nguyễn Tinh ?" Lâm T.ử Tự
thẳng vấn đề.
"Thật lòng." Lục Dã nghiêm túc : "Tôi thích cô
từ lâu . Nếu cô xảy tai nạn, lẽ
thổ lộ tình cảm từ một năm ."
"Thế cô thích ?"
Lục Dã im lặng.
"Nếu cô thích , thì nên buông tay
, ép buộc cũng chẳng kết quả ." Lâm
T.ử Tự khuyên nhủ.
Lục Dã: "... Tôi ép buộc, sẽ chờ đến khi cô
tự nguyện đón nhận tình cảm của ."
" lỡ như chờ mãi mà thì ?"
"Không thử ?"
"Thử nghiệm chỉ tốn thời gian thôi. Trên đời thiếu gì
con gái , cứ đ.â.m đầu một
yêu ?"
Lục Dã chăm chú Lâm T.ử Tự: "Tại cứ
khuyên bỏ cuộc?"
Lâm T.ử Tự: "Bởi vì Nguyễn Tinh tình cảm
với ."
Lục Dã: "Hiện tại tâm trạng cô định, nên
sẵn sàng đón nhận tình cảm mới thôi."
Lâm T.ử Tự: "Đó chỉ là lời từ chối khéo léo thôi."
Lục Dã lặng , dù thừa nhận, nhưng
lý do " sẵn sàng đón nhận tình cảm mới"
quả thực giống như một lời từ chối tế nhị khi
cảm tình với đối phương.
mà...
Thái độ của Lâm T.ử Tự càng vẻ bất thường hơn,
việc sức khuyên bảo chắc chắn lý do
khác.
Đôi mắt Lục Dã tối , dò xét đối phương: "Cậu
cứ khuyên bỏ cuộc, vì Quý nhị thiếu cũng
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-vcge/chuong-607-tro-ve-trang-vien-nha-ho-quy.html.]
để ý Nguyễn Tinh ?"
Lâm T.ử Tự cố tỏ tự nhiên: "Không hẳn là ,
chỉ buồn bã vì một mối tình vô
vọng."
"Vậy cũng khuyên họ như thế ?"
Lâm T.ử Tự: "Tất nhiên ."
Lục Dã: "Hừ, tin , rõ ràng đang
về phe ."
Lâm T.ử Tự vỗ vai Lục Dã: "Người em ,
đang cho đấy."
"Khỏi cần, chỉ theo quyết định của Nguyễn
Tinh." Dù gia thế nhà họ Lục thể sánh bằng
nhà họ Quý, nhưng Lục Dã bao giờ e ngại điều
đó.
Sau một buổi chiều ở trụ sở chính của Lan Du,
Nguyễn Tinh trở về nhà lúc chạng vạng tối.
Vừa đến chung cư, cô ngạc nhiên khi thấy chiếc
xe quen thuộc của Quý Trạch Thần đỗ bên đường.
Ngay lúc đó, cửa xe mở , Quý Trạch Thần bước
xuống, sải những bước dài tiến về phía cô: "Chẳng
dặn em về thẳng trang viên ."
--- Truyện nhà Anh Đào ----
"Em ở nhà một vẫn mà." Nguyễn Tinh đáp.
"Anh em , nhưng trong thời gian em
nên ở một , theo về."
"Thật sự cần , em thể tự xoay xở ."
Quý Trạch Thần cô đăm đắm, bất chợt cất giọng
trách móc: "Sao em lớn mà lời
thế."
Nguyễn Tinh: "..."
"Lên xe , về cùng , đang đợi em
đấy." Quý Trạch Thần nhẹ nhàng.
Cuối cùng, Nguyễn Tinh vẫn bước lên xe của Quý
Trạch Thần, hai cùng trở trang viên.
Thấy cô về, Lâm Lam Chi vui mừng mặt, nắm chặt
lấy tay cô: "Nguyễn Tinh, ở đây thêm một thời
gian nữa nhé, đừng cứ lủi thủi một ."
Trước sự chân tình của Quý phu nhân, Nguyễn Tinh
thể từ chối, khẽ gật đầu: "Vâng ạ."
" ." Lâm Lam Chi kéo cô : "Vào ăn cơm
thôi."
Dõi theo hình bóng nhỏ nhắn của cô gái, nghĩ đến
việc cô từ chối Lục Dã, tâm trạng Quý Trạch Thần
khá thoải mái. Ít thì cô cũng dành tình cảm
cho đàn ông khác.
Quý Trạch Đình về, bữa tối chỉ vợ chồng nhà
họ Quý, Quý Trạch Thần và Nguyễn Tinh.
Không khí trong gia đình họ Quý luôn ấm cúng,
Nguyễn Tinh cảm thấy tự nhiên, nhưng trong lòng
vẫn len lỏi một sự trống rỗng. Cô hiểu những khoảnh
khắc êm đềm chỉ là tạm thời, sớm muộn gì cô
cũng trở về cuộc sống cô độc thường nhật.
Quý Bác Viễn con trai thứ hai, bất ngờ lên
tiếng: "Gần đây con chăm về nhà nhỉ."
Tất nhiên là Quý Trạch Thần về nhà vì Nguyễn Tinh
, trả lời một cách hờ hững: "Ba, đây con
cũng thường xuyên về mà."
Quý Bác Viễn hừ một tiếng: "Một tháng ló mặt
vài mà gọi là thường xuyên ?"
Quý Trạch Thần đáp: "Vậy từ nay con sẽ về
thường xuyên hơn."
Nguyễn Tinh cúi đầu dùng bữa, im lặng lời
nào.
Lâm Lam Chi : "Nguyễn Tinh, con ăn nhiều ,
dạo con gầy nhiều quá."
"Vâng ạ." Nguyễn Tinh mỉm : "Cháu cảm ơn
bác."
Quý Trạch Thần sang cô, vóc dáng mảnh mai
của cô quả thực gầy gò, như thể chỉ một cơn gió
cũng thể cuốn bay. Anh liền : "Sau
ăn gì cứ bảo quản gia, quản gia sẽ dặn nhà bếp nấu
cho em."
Nguyễn Tinh gật đầu: "Vâng ạ."
Bữa tối kết thúc, Nguyễn Tinh trở về phòng khách
tầng ba, cũng là căn phòng cô từng ở đây.
Quý Trạch Thần về khu nhà riêng mà ở tòa
nhà chính, cũng nghỉ ngơi tầng ba.
Lâm Lam Chi đoán tâm tư của con trai nhưng
hề ngăn cản. Nếu Nguyễn Tinh thể làm dâu
nhà họ Quý, bà sẽ yên tâm.
Làm dâu nhà bà, chắc chắn sẽ hơn là làm vợ
khác.
Nguyễn Tinh ở trong phòng, ngắm những thứ
quen thuộc xung quanh, trong lòng dâng lên một cảm
xúc khó tả.
lúc đó, tiếng gõ cửa. Cô vội vàng lên
hỏi: "Ai ạ?"
"Là ." Giọng Quý Trạch Thần vang lên.
Nguyễn Tinh bước mở cửa, đối mặt với khuôn mặt
điển trai của đàn ông: "Nhị thiếu chuyện gì
ạ?"
"Em... cần thêm gì ? Anh bảo quản gia mang
lên." Quý Trạch Thần ân cần hỏi.
Nguyễn Tinh: "Cháu cần gì ạ, trong phòng
đủ đồ dùng cần thiết ."