Tần Tư Yến và Quý Trạch Thần cái tên Vân
Thức Xuyên, nhưng mặt mũi ông
, nên nhất thời rõ phận của đàn
ông .
"Vân Tô." Vân Thức Xuyên sải bước đến mặt
Vân Tô: "Ta đang gọi con, để ý
khác ?"
Vân Tô gì.
Tần Tư Yến đ.á.n.h giá đàn ông, dựa độ tuổi
và khí chất của ông , đại khái đoán phận
của đối phương, cất giọng lạnh lùng: "Tránh ."
Vân Thức Xuyên phớt lờ , ánh mắt chằm chằm
Vân Tô chớp.
Đi cùng Vân Thức Xuyên ngoài là một đàn
ông trung niên, mặc vest giày da, trông vẻ
phận tầm thường, nghi hoặc hỏi: "Vân tiên
sinh, vị là..."
"Con gái , Vân Tô." Vân Thức Xuyên đáp.
"Ồ?" Người đàn ông bật : "Hóa là lệnh ái, thật
xinh , giống ngài như đúc."
"Đừng đ.á.n.h rắm ở đây!" Quý Trạch Thần cũng
đoán phận của đàn ông , khẩy:
"Ông là cái thá gì, ông cũng xứng chắc!"
Người đàn ông trung niên lúc mới chú ý tới Quý
Trạch Thần, sửng sốt, ủa? Đây chẳng là Quý
nhị thiếu lừng danh !
Vân Tô Vân Thức Xuyên, vẻ mặt lạnh lùng:
"Tôi và ông bất kỳ mối quan hệ nào, bớt
hươu vượn ."
Vân Thức Xuyên chằm chằm cô, gần như cố
chấp: "Con là con gái ."
Vân Tô: "Tôi !"
Người đàn ông bên cạnh vẻ mặt ngơ ngác, tình huống
gì đây?
Vân Thức Xuyên đột nhiên mỉm , giải thích với
ông : "Con bé đang nháo tính tình thôi, đừng để ý."
Người đàn ông trừ: "Không , ."
"Câm miệng!" Quý Trạch Thần lạnh lùng : "Đừng
mấy lời nhảm nhí nữa. Vân Tô là nhà
họ Quý, ông tránh xa em một chút!"
Nghe , nụ của đàn ông tắt ngấm.
Lượng thông tin lớn...
Ánh mắt lạnh lẽo của Vân Thức Xuyên quét về phía
Quý Trạch Thần: "Ai nuôi thì là của đó. Nhà
họ Quý các vẫn giữ đứa con gái
nuôi ?"
Quý Trạch Thần ông nghẹn một câu, sắc mặt
càng thêm âm trầm.
Tần Tư Yến lạnh lùng : "Một kẻ trộm cắp, nuôi
thì , vẫn cứ là kẻ trộm."
Ánh mắt Vân Thức Xuyên chuyển sang : "Cậu
chính là Tần Tư Yến."
" thế."
Đáy mắt Vân Thức Xuyên lạnh lẽo, nhưng
gì thêm, về phía Vân Tô và Nam Việt bên
cạnh cô: "Mấy ngày nữa gặp , ngủ ngon."
Nói xong, ông sang đàn ông bên cạnh:
"Chúng thôi."
Người đàn ông từ cú sốc đến cú sốc khác mới
hồn , khan một tiếng: "... Vâng, Vân tiên
sinh mời lối ."
Hai về hướng ngược .
Đáy mắt Quý Trạch Thần ánh lên tia sát ý, lập tức lấy
điện thoại gọi: "Đưa đến câu lạc bộ Lan
Đình."
Vân Tô lập tức ngăn cản : "Đừng."
"Sao , em thấy tên khốn đó gì
? Ông ý gì?" Quý Trạch Thần chằm
chằm cô: "Vân Tô, em thật cho , tên khốn
đến Bắc Kinh rốt cuộc là mục đích gì?"
"Bất kể ông mục đích gì, cũng sẽ thể
thực hiện ." Vân Tô .
"Ông nhắm em ? Vẫn ôm mộng
tưởng viển vông em tiếp tục làm con gái ông
?"
"Không , nghĩ nhiều ."
"Vậy ông câu 'ai nuôi thì là của đó' ý
gì?"
Vân Tô: "Ông bệnh!"
Quý Trạch Thần: "..."
Tần Tư Yến lên tiếng: "Về ."
Im lặng một lát, Quý Trạch Thần điện thoại:
"Không cần đến nữa." Sau đó cúp máy.
Ra khỏi câu lạc bộ.
Quý Trạch Thần dừng bước: "Hai về ?"
Vân Tô nhất thời trả lời, kế hoạch ban đầu là về
căn hộ, nhưng hiện tại...
"Đến căn hộ của Vân Tô." Tần Tư Yến .
"Căn hộ?" Quý Trạch Thần lộ vẻ nghi hoặc: "Sao tự
dưng đến căn hộ? Có an ?"
Vân Tô: "Yên tâm, an ."
"Được, thì về ." Quý Trạch Thần đột nhiên
gặng hỏi thêm về mục đích của Vân Thức
Xuyên nữa, uể oải : "Tôi về Công quán Phong
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-vcge/chuong-441-ai-nuoi-thi-la-cua-nguoi-do.html.]
Lâm đây."
Nam Việt: "Hai chúng tiện đường, chung nhé."
Quý Trạch Thần: "Được, đưa về."
Nam Việt mỉm : "Vậy thì cảm ơn Quý nhị thiếu."
Vân Tô dặn dò thêm nữa: "Đừng manh động."
"Được." Quý Trạch Thần đồng ý.
Bốn chia làm hai ngả, mỗi xuất phát.
Trong xe yên tĩnh, Vân Tô dựa lưng ghế, bề
ngoài như đang nhắm mắt dưỡng thần, nhưng thực
chất đang suy nghĩ về việc ngày mai gặp Vân Thức
Xuyên.
Cô đợi nữa, quyết định ngày mai sẽ tìm ông
, và cứu cả Dạ Hành .
Ở chiếc xe bên , Quý Trạch Thần cảnh đêm
ngoài cửa sổ, đột nhiên lên tiếng: "Vân Thức Xuyên
đến vì Vân Tô ?"
"Không ." Không Quý Trạch Thần và Vân
Thức Xuyên động thủ, Nam Việt thật:
"Ông chắc là mục đích khác."
"Vậy ông đến tìm hai ."
"Tìm , nhưng cũng chỉ là giả tình giả ý thôi."
Rất lâu , Quý Trạch Thần nhẹ giọng : "Nam
Việt, cảm ơn từng bầu bạn bên cạnh Vân Tô."
"Tôi luôn coi Vân Tô như em gái, cảm ơn là thừa
."
...
Xe của Tần Tư Yến tiến khu chung cư, Vũ Văn
Lạc hỏi: "Phu nhân, cô ở tòa nhà nào ạ?"
Vân Tô nhắm mắt trả lời: "Tòa 9."
"Vâng ạ."
Vũ Văn Lạc theo bản đồ tiếp tục lái xe trong,
vài phút thì dừng tòa nhà 9, đó
xuống xe mở cửa .
"Nhị gia, phu nhân, đến ạ."
Hai xuống xe, Tần Tư Yến dặn dò: "Cậu về
, sáng mai hẵng qua."
"Vâng." Vũ Văn Lạc gật đầu, hỏi: "Vậy thuộc hạ
mấy giờ thì qua ạ?"
Tần Tư Yến: "Đợi tin nhắn của ."
Vũ Văn Lạc rời .
Tần Tư Yến và Vân Tô lên lầu.
Bước căn hộ, Tần Tư Yến đưa mắt quanh,
quang cảnh bên ngoài cửa sổ: "Môi trường
ở đây cũng tồi."
Vân Tô tới cửa sổ sát đất: "Chủ yếu là vì gần
công ty, khỏi khu chung cư bộ mười
phút là thể đến Thời Tinh Công Nghệ."
Tần Tư Yến bước tới, xa, quả thực gần, từ
đây thể thấy rõ ràng tòa nhà Thời Tinh Công
Nghệ.
"Vậy nếu chuyển công ty thì chẳng sẽ bất tiện
."
"Chắc là sẽ chuyển ."
"Kiên định ?"
Vân Tô đầu , cuối cùng cũng hỏi sự
nghi hoặc trong lòng: "Tần Tư Yến, rốt cuộc lấy
cái ảo giác rằng em ý với Thời Cảnh ?"
"Lúc đối mặt với thì lạnh nhạt như , thế
mà khi trả lời tin nhắn của thì cực kỳ vui
vẻ."
"Có ?" Vân Tô nhớ từng biểu cảm
đó.
"Đương nhiên." Tần Tư Yến chằm chằm cô:
"Tôi nhớ rõ."
"Chắc chắn là hiểu lầm , em hề." Vân
--- Truyện nhà Anh Đào ----
Tô khẳng định.
"Vậy coi như em , nhưng thì ."
Vân Tô: "... Khả năng tưởng tượng của cũng
phong phú thật đấy."
Tính cách của Thời Cảnh vốn dĩ là như , đối xử
với ai cũng ôn hòa lịch sự.
Tần Tư Yến thêm gì, cũng
nhắc đến những đàn ông khác nữa, bèn chuyển
chủ đề: "Thời gian còn sớm nữa, nghỉ ngơi
thôi."
Vân Tô mấp máy môi, thôi.
Chú ý tới động tác của cô, Tần Tư Yến hỏi: "Muốn
gì?"
"Không gì."
"Có thấy lạ vì hỏi chuyện về Vân
Thức Xuyên đúng ."
Vân Tô mím môi , vẻ mặt chứng minh
tất cả. Cô quả thực đang thắc mắc tại Tần Tư Yến
hỏi cô chuyện .
Tần Tư Yến đột nhiên bế bổng cô lên theo kiểu bế
công chúa, bước về phía cầu thang, :
"Vì hỏi em cũng sẽ ."
Vân Tô: "..."
Anh càng ngày càng hiểu cô .
Trên tầng ba phòng ngủ, Tần Tư Yến ở
phòng khách hỏi: "Phòng nào?"
Vân Tô hất cằm: "Phòng trong cùng."
Vào phòng ngủ, Tần Tư Yến vẫn thả cô xuống,
mà thẳng phòng tắm.
Vân Tô , sững sờ.