Thời Cảnh lên tiếng can ngăn: "Nhị thiếu gia, bớt
uống chút , uống nhiều hại sức khỏe lắm."
Quý Trạch Thần lườm Thời Cảnh: "Đã bảo đừng
gọi là Nhị thiếu gia mà, quen thế
cứ gọi thẳng tên ."
Người bên cạnh hùa theo: " đấy Thời Cảnh,
em với cả, đừng khách sáo."
Thời Cảnh mỉm : "Được."
Đột nhiên, tiếng chuông điện thoại vang lên. Quý
Trạch Thần cau mày khó chịu: "Điện thoại của ai
thế?"
Người bên cạnh nhắc nhở: "Hình như của đấy."
Im lặng vài giây, Quý Trạch Thần móc điện thoại từ
trong túi , liếc tên gọi mới bắt máy:
"Chuyện gì?"
"Nhị thiếu gia, manh mối về tiểu thư ."
Nghe , Quý Trạch Thần tỉnh hẳn rượu, thẳng
dậy: "Chắc chắn ? Có thông tin cụ thể
?"
"Xin Nhị thiếu gia, thông tin chính xác.
chúng điều tra kẻ bắt cóc tiểu thư
năm xưa là một sát thủ, và mang tiểu thư
theo bên . Chỉ cần tìm tên sát thủ đó là sẽ tìm
tiểu thư."
"Đến đợi ở Công quán Phong Lâm, về ngay."
"Rõ."
Quý Trạch Thần cũng một biệt thự ở Công quán
Phong Lâm, ngay cạnh nhà Tần Tư Yến. Hai
lúc lượt mua biệt thự 1 và 2,
dạo gần đây cũng thường xuyên ở đó.
Cúp điện thoại, Quý Trạch Thần vội vàng lên:
"Xin , việc bận ."
Nói xong, sang Thời Cảnh: "Thời Cảnh, xin
nhé, hôm nào mời riêng một bữa."
Thời Cảnh cũng lên: "Nếu Nhị thiếu gia coi
là bạn thì đừng khách sáo như ."
Quý Trạch Thần bật , vỗ vai Thời Cảnh: "Được."
"Để tiễn ."
"Ok, khách sáo với nữa."
Thời Cảnh sang những khác: "Mọi
cứ tiếp tục nhé, sẽ ngay. Hôm nay bao
tất."
"Thế ." Quý Trạch Thần ngăn : "Tôi mời
đến, tất nhiên thanh toán,
giành với ."
Thời Cảnh: "Đây là câu lạc bộ của nhà ,
quyền quyết định."
Quý Trạch Thần: "..."
Sống đời ngần năm, đây là đầu tiên
giành trả tiền với bằng giọng điệu bá đạo
như .
Đang nóng lòng tin tức về em gái, Quý
Trạch Thần đôi co thêm: "Vậy để hẵng
."
Hai rời khỏi phòng bao, tiến về phía thang
máy.
...
Uống cạn ly rượu, Vân Tô liếc điện thoại, sắp
đến 11 giờ .
Để ý thấy hành động của Vân Tô, Lục Yên mỉm
thầm hiểu, lên tiếng đề nghị: "Thôi, cũng muộn ,
giải tán nhé, hôm nào rảnh tụ tập tiếp."
A Linh điện thoại: "Trôi qua nhanh thật, 11
giờ ."
Tiêu Chu: " thế, thời gian vui vẻ luôn trôi qua
nhanh chóng mà."
A Linh ranh mãnh: "Anh đang ám chỉ gì thế?"
Tiêu Chu gõ nhẹ trán cô bé: "Trẻ con dạo
trong đầu nghĩ mấy cái thứ gì ."
A Linh gạt tay : "Ai là trẻ con!"
Vân Tô nhắn tin cho Tần Tư Yến: [Anh đến ?]
Tần Tư Yến trả lời ngay lập tức: [Tôi đến , đang
đợi lầu.]
Vân Tô thầm nghĩ đến sớm thật: [Tôi xuống ngay
đây.]
Cả nhóm lên chuẩn về. Giang Thần Phong
bỗng hỏi Tiêu Chu: "Cậu quyết định mua căn nhà bên
cạnh ?"
Nghe , Vân Tô tò mò: "Cậu định mua nhà ?"
Tiêu Chu: "Vâng, mấy căn biệt thự suối nước nóng ở
đó khá . Vừa căn bên cạnh đang rao bán nên
em tính mua luôn."
Vân Tô: "Có đủ tiền ?"
Tiêu Chu nhếch mép : "Dạo công ty ăn nên
làm , với mấy khoản đầu tư đây của em
cũng bắt đầu sinh lời ."
Vân Tô gật gù: "Vậy thì ."
"Chứ cứ ở nhờ nhà Giang Thần Phong mãi cũng bất
tiện, nhỡ em dẫn bạn gái về thì khó
xử."
Giang Thần Phong thản nhiên: "Chỉ cần
thấy khó xử thì khó xử sẽ là kẻ khác."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-vcge/chuong-214-doi-theo-bong-hinh-co.html.]
Hứa Thâm xen : "Biệt thự suối nước nóng
là Thủy Tạ Dật Thự cạnh Công
quán Phong Lâm ?"
Giang Thần Phong: " , là nó đấy."
Hứa Thâm: "Hóa cũng ở đó."
Tiêu Chu ngạc nhiên: "Anh cũng ở đó ?"
Hứa Thâm: "Vâng, ở biệt thự 12."
Giang Thần Phong : "Thật trùng hợp, ở 16,
Tiêu Chu sắp mua căn 15, là chúng chuẩn
thành hàng xóm của ."
Vừa trò chuyện rôm rả, chẳng mấy chốc cả
nhóm xuống đến sảnh tầng một.
"Mọi định về thế nào?" Vân Tô hỏi.
Lục Yên đáp: "Tài xế của tớ sắp đến ,
cần lo cho tớ , mau ngoài gặp Tần Tư Yến của
."
A Linh tiếp lời: "Em sẽ về khu biệt thự suối nước
nóng cùng Tiêu Chu và Giang Thần Phong,
chị cứ yên tâm."
Vân Tô: "Xe của sắp đến ?"
Giang Thần Phong: "Sắp đến , chị cứ ,
cần bận tâm ."
Vân Tô: "... Vậy nhé, đường
cẩn thận."
A Linh: "Em ạ."
Vân Tô sải bước ngoài. Vừa đến cổng, xe của Tần
Tư Yến đỗ sẵn chờ cô. Không để kịp xuống xe
mở cửa, cô chủ động mở cửa ghế phụ và .
Tần Tư Yến giúp cô thắt dây an .
Vân Tô loay hoay cài chốt hỏi: "Anh đến lâu
?"
"Cũng mới thôi."
"Sao hôm nay tự lái xe ?"
Tần Tư Yến sang cô, giọng điệu đầy ẩn ý:
"Muốn tự lái."
Vân Tô gặng hỏi thêm, ánh mắt hướng về phía
.
Tần Tư Yến khởi động xe, từ từ rời .
Từ đằng xa, Thời Cảnh lẳng lặng dõi theo chiếc xe
đang khuất dần. Anh thấy Vân Tô lên xe, nhưng
kịp rõ mặt đàn ông cầm lái, thầm
đoán đó là bạn trai cô.
Chiếc xe mất hút màn đêm, Thời Cảnh vẫn
--- Truyện nhà Anh Đào ----
lặng lẽ tại chỗ, ánh mắt ngày càng thâm trầm. Những
lời Quý Trạch Thần từng bỗng vang vọng trong
tâm trí .
Anh và Vân Tô hợp .
...
Tình cảm là thứ khó mà chuyện hợp
hợp.
Về đến trang viên.
Xe dừng, Vân Tô lập tức tháo dây an , đẩy
cửa bước xuống xe, động tác dứt khoát, nhanh gọn.
Nhìn chuỗi hành động trơn tru của cô, Tần Tư Yến im
lặng một thoáng mới xuống xe.
Vân Tô định bước biệt thự thì Tần Tư Yến
đột nhiên nắm tay cô : "Sau cử động chậm
một chút ?"
"Cái gì cơ?" Vân Tô hiểu ý .
"Lúc lên xe và xuống xe ."
Vân Tô lúc mới vỡ lẽ: "Không ,
yếu ớt đến thế."
Tần Tư Yến: "..."
Vân Tô bỗng kề sát gần : "Vào thôi, buồn
ngủ ."
Tần Tư Yến: "Thế , trông em còn tỉnh táo lắm
mà."
Vân Tô: "Chỉ là vẻ bề ngoài thôi."
Im lặng vài giây, Tần Tư Yến : "Vậy đừng
chơi khuya như nữa."
Nói xong, nắm tay cô biệt thự.
Trở về phòng, Vân Tô tắm lên giường ngủ. Cô
uống nhiều, nhưng men cũng làm cô thấy
ngà ngà say.
Lúc Tần Tư Yến bước thì thấy cô ngủ say,
nhưng chẳng chút buồn ngủ nào. Anh dừng
bước một lát, ban công.
Mở tủ rượu, rót cho một ly, ngắm bầu
trời đêm đầy và nhâm nhi từng ngụm rượu.
Tần Tư Yến Vân Tô tụ tập với những
bạn nào, nhưng khoảnh khắc lái xe rời khỏi
câu lạc bộ Lan Đình, qua gương chiếu hậu,
thấy Thời Cảnh.
Thời Cảnh đó, ánh mắt đăm đắm dõi theo hình
bóng Vân Tô, dõi theo chiếc xe của cho đến khi
nó khuất dạng.
Vân Tô ngủ hẳn, trạng thái nửa tỉnh nửa mê.
Cảm nhận Tần Tư Yến bước , cô từ
từ mở mắt, đảo mắt quanh phòng hướng về phía
ban công, nhận hình dáng quen thuộc của
đàn ông.
"Tần Tư Yến..."