Thấy cô gái im lặng, Vân Tô hỏi: "Không tin
?" Không đợi cô gái trả lời, cô tiếp: "Cho dù
cô tin bản lĩnh đó, thì cũng nên tin Tần
tổng chứ? Chuyện hôm nay cô đều thấy cả mà?"
Quan Nịnh nhỏ giọng: " thể làm
phiền ngài và Tần tổng ."
"Tôi giải quyết chuyện chỉ vì cô. Sư
phụ là chính trực, luôn đề cao sự công
bằng, ông sẽ bao giờ chấp nhận những
chuyện khuất tất như xảy trong cuộc thi của
."
" Mặc lão mối giao hảo với nhà họ Quý, e
là ngài cũng khó xử..."
"Ra môn nào môn nấy." Vân Tô kiên quyết: "Đây
là vấn đề nguyên tắc."
Sau một hồi suy nghĩ, Quan Nịnh chậm rãi lấy hộp
bút mực dùng sáng nay từ trong túi , đặt lên
bàn.
" lấy gì để báo đáp ngài đây?"
Vân Tô cầm cây bút vẽ lên, tháo nắp bút , nhạt
nhẽo : "Cứ tiếp tục thi , giữ vững vị trí một
của cô là ."
" xin rút lui với Mặc lão ..."
Đôi mắt trong veo của Vân Tô thẳng cô:
"Bây giờ vẫn kịp đấy."
Cô bạn huých huých tay Quan Nịnh: "Quan
Nịnh, thi ."
Cô Quan Nịnh đam mê quốc họa và vô
cùng mong đợi cuộc thi , chỉ vì đại sư
Phiêu Linh. Hơn nữa, cô tin rằng đại sư Phiêu
Linh mặt, vấn đề đều sẽ giải quyết. Dù
thì đại sư Phiêu Linh còn Tần tổng
quyền lực ngập trời, một nhân vật còn tầm cỡ hơn cả
Quý Trạch Đình.
Quan Nịnh siết chặt nắm tay, dường như hạ quyết
tâm. Cô đột ngột lên, cúi rạp Vân
Tô: "Cảm ơn ngài, sẽ làm ngài thất vọng."
Khóe môi Vân Tô khẽ cong lên: "Đi mau ."
Quan Nịnh: "Để gọi cho ngài ly cà phê nhé, ngài
uống gì?"
Vân Tô dậy: "Không cần , còn việc
làm. Cô mang lọ mực về giao cho Mặc lão nhé."
"Vâng." Quan Nịnh cất lọ mực , ngập ngừng một
lát: "Vậy... còn cơ hội gặp ngài ạ?"
Vân Tô: "Chắc là đấy."
Quan Nịnh mỉm , khẽ : "Đại sư Phiêu Linh,
tạm biệt ngài."
Rời khỏi quán cà phê, Vân Tô lái xe đến biệt thự suối
nước nóng.
Nam Việt đang cặm cụi nghiên cứu một mớ thảo
dược trong phòng thí nghiệm mới dựng. Cảm nhận
, đầu : "Ủa? Sao em
đến đây?"
Vân Tô tới, đưa cây bút vẽ cho : "Anh kiểm tra
giúp xem dính thứ gì ."
Nam Việt cầm lấy cây bút, tháo nắp , đưa lên mũi
ngửi nhẹ hỏi: "Em lấy thứ ở ? Bị trúng
độc ?"
"Không ." Vân Tô hỏi : "Anh nó là gì
?"
"Không chất kịch độc gì , chỉ gây ảo giác
tạm thời, gây hại cho sức khỏe."
"Vậy nếu cây bút chấm mực, thì trong mực
cũng chất đúng ?"
Nam Việt: "Đương nhiên ."
"Chỗ loại tương tự ?"
Nam Việt về phía tủ kính, lấy một lọ dung
dịch màu tím nhỏ: "Cái đây, thành phần tương
tự."
Vân Tô cầm lấy xem xét bỏ balo.
Nam Việt hỏi thêm, tiện miệng : "À ,
vài ngày nữa về căn cứ một chuyến, sắp hết
dược liệu ."
Vân Tô: " mang lên đây là , việc gì
tự lấy?"
"Đâu chỉ lấy d.ư.ợ.c liệu, định mở một căn cứ y
dược mới ở Bắc Kinh, chuyển hết thứ lên đây.
Mọi đều ở Bắc Kinh cả , ở đó một
cũng chán."
Vân Tô nhướng mày: "Hồi bảo lên
lên?"
Nam Việt khoanh tay ngực, đủng đỉnh : "Tại
hồi đó em dời trụ sở lên Bắc Kinh ."
Vân Tô gật gù: "Nói cũng ."
" cái khu công nghiệp em giới thiệu đợt
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-vcge/chuong-203-thong-bao-cho-nha-ho-quy.html.]
mua mất , cất công tìm
chỗ mới."
"Không cần tìm , mua đấy."
Nam Việt sững , ngạc nhiên hỏi: "Em mua từ
khi nào thế?"
Vân Tô: "Nửa năm ."
Nam Việt bật : "Hay lắm, thế là khỏi mất
công tìm địa điểm nữa."
Sực nhớ chuyện gì, Vân Tô hỏi: "Đám đó
còn tìm ?"
"Không thấy bóng dáng nữa. Bị em xử thế cơ
mà, chúng dám ho he nữa. mà..." Nam
Việt bỏ lửng câu .
" mà ?"
"Chắc chắn bọn chúng dễ dàng bỏ cuộc ,
một ngày trời nào đó thò mặt ."
Vân Tô giật cây bút vẽ từ tay : "Tự lo cho cái
, đừng để xảy chuyện gì nữa đấy."
Nam Việt khẽ: "Biết ."
Vân Tô lưng, khu vực nghỉ ngơi bên ngoài
xuống, lấy điện thoại nhắn tin cho A Linh.
[A Linh, em kiểm tra lịch sử mua hàng của Quý
Tuyết Nhan dạo gần đây xem mua t.h.u.ố.c gây ảo
giác nhé.]
A Linh: [Rõ ạ.]
Nam Việt xuống đối diện cô, bàn là một
bộ ấm chén t.ử sa. Anh lấy , bắt đầu pha.
Một lát , A Linh nhắn : [Chị U, mua thuốc
gây ảo giác ạ, cô còn cố tình xóa đơn hàng , em
khôi phục .]
Kèm theo đó là một bức ảnh.
[Đây là ảnh chụp màn hình lịch sử giao dịch ạ.]
Vân Tô màn hình, nhắn : [Tốt.]
Xem giờ, cô lập tức gọi cho đại sư Mặc Thư.
"Sư phụ, con điều tra rõ , đúng là Quý Tuyết
Nhan giở trò với bút mực của Quan Nịnh. Đó là
một loại t.h.u.ố.c gây ảo giác cô mua mạng."
Đại sư Mặc Thư : "Quan Nịnh mới
thi , con bé kể hết cho . Cái cô Quý
Tuyết Nhan đúng là thể dung túng
nữa."
--- Truyện nhà Anh Đào ----
"Sư phụ định xử lý thế nào ạ?"
"Hủy bỏ tư cách dự thi của cô , thông báo sự thật
cho nhà họ Quý. Còn việc nhà họ Quý xử lý thế nào
thì tùy bọn họ."
"Nếu nhà họ Quý đòi bằng chứng, sư phụ cứ đưa lọ
mực đó cho họ, con bảo Quan Nịnh mang về .
Lịch sử mua hàng của Quý Tuyết Nhan con sẽ gửi
cho sư phụ ngay đây."
"Được, thi xong sẽ báo cho nhà họ Quý ngay."
Nam Việt rót một chén đặt mặt Vân Tô.
Cúp điện thoại, Vân Tô nâng chén lên nhấp một
ngụm: "Anh định hôm nào về?"
"Chắc là tuần , đợi ký xong mấy hợp đồng gần
đây, Thần Phong sẽ về cùng ."
Vân Tô : "Hai bàn bạc xong hết
?"
Nam Việt gật đầu: "Ừ."
"Sao sớm với ?"
"Cậu định xong xuôi công việc mấy hôm nay
mới báo cho em. Trùng hợp hôm nay em đến nên
luôn." Nam Việt dừng một chút, bỗng hỏi: "À, cái
cô Quý Tuyết Nhan mà em nhắc tới,
của nhà họ Quý thiết với nhà họ Tần
?"
Vân Tô nhấp thêm ngụm : " , chính là nhà
họ Quý đó."
"Người nhà họ Quý dạo đang tìm ,
là Quý lão gia lâm bệnh nặng."
Động tác của Vân Tô khựng : "Quý lão gia lâm
bệnh nặng ? Từ bao giờ thế?"
Nam Việt: "Nhà họ Quý đăng tin tìm danh y ba ngày
. Anh bận tâm lắm, vả A Linh bảo em
ân oán với nhà họ Quý nên dặn đừng dính
líu."
Vân Tô mân mê chén . Cô ghét Quý Tuyết Nhan,
nhưng ông cụ Quý và Quý Trạch Thần thì khá ,
còn đối xử tệ với cô.
"Bệnh gì mà cất công tìm ." Lần gặp,
cô thấy ông cụ Quý vẫn khỏe mạnh mà.
Nam Việt lắc đầu: "Anh rõ, là phát
bệnh đột ngột."
Vân Tô mím môi, bất ngờ : "Có tiền ngu
kiếm?"
Nam Việt cầm chén , ngả : "Ý em là...
đến khám cho ông ?"