Vân Tô thu hồi ánh mắt, nhấp một ngụm rượu nhỏ: "Khi nào về Hải Thành, sẽ cùng."
Nam Việt cô, nhẹ nhàng đáp: "Được, chúng cùng về."
Tiểu Chu vốn chút ít về phận của Vân Tô, xua tay: "Sếp về sớm thì cứ về, ở trông coi công ty một cũng chẳng ."
"Không cần vội," Vân Tô . Cô dự định khi thiện ứng dụng khách sạn tương lai cho tập đoàn GE mới chính thức rời .
Phía hậu trường quán bar, A Linh cuối cùng cũng tìm thấy Kỳ Mặc: "Kỳ Mặc, cho xin điện thoại của ?"
"Số điện thoại?" Kỳ Mặc ngẩn .
" ," A Linh mỉm giải thích. "Anh trai quen lãnh đạo bên công ty giải trí Thịnh Thế. Anh sẽ giới thiệu với họ. Với tài năng của , đừng nên lãng phí ở chỗ ."
Kỳ Mặc sâu đôi mắt trong veo của cô gái mặt, một cảm xúc khó tả dâng lên: "Tại cô giúp đến ?"
"Vì hát !" A Linh dứt khoát, bồi thêm một câu vài giây im lặng: "Đừng lo, ý đồ gì , cũng loại thừa nước đục thả câu để bắt trả ơn ."
Kỳ Mặc ngượng ngùng: "Tôi... ý đó."
"Cơ hội đến hai Kỳ Mặc. Hãy nắm lấy nó để chứng minh bản ."
Ánh mắt trai khẽ rung động, sự do dự dần biến thành quyết tâm: "Tôi hiểu , cảm ơn cô, A Linh."
Sau khi trao đổi điện thoại, A Linh nhanh chóng gửi thông tin cho Giang Trần Phong. Nhìn bóng lưng cô rời , Kỳ Mặc lặng hồi lâu. Một bạn cạnh huých tay : "Mơ mộng gì đấy? Rõ ràng là cô thích nên mới giúp đấy, chủ động lên?"
Kỳ Mặc tự giễu: "Cô chỉ là bụng thôi. Với tình cảnh hiện tại của , lấy tư cách gì để theo đuổi ?"
11 giờ đêm, nhóm bạn rời quán bar. Vân Tô gọi vệ sĩ từ phủ Phong Lâm đến đón, còn Giang Trần Phong đưa A Linh về trường khi cả ba đàn ông cùng biệt thự suối nước nóng.
Trở về phòng ngủ, gian rộng lớn nhưng trống trải, lòng Vân Tô chợt dấy lên một cảm giác bất an lạ thường. Vừa ngả lưng xuống giường, điện thoại cô rung lên. Tin nhắn từ Tần Tư Ngôn.
【Em về ?】
【Rồi, đang giường.】
【Định ngủ ?】
【Chưa buồn ngủ lắm.】
Ngay đó, cuộc gọi video từ gọi tới. Gương mặt điển trai của Tần Tư Ngôn hiện lên màn hình: "Ở một thấy quen ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-oqri/chuong-244-luon-cam-thay-thieu-vang-trong-vong-tay.html.]
"Không ," Vân Tô đáp lấy lệ.
"Vậy ? Tôi cứ tưởng em sẽ thấy thiếu vắng chứ."
"Anh mới là quen thì ," Vân Tô cố ý trêu .
Tần Tư Ngôn thản nhiên thừa nhận: " , quen lắm. Luôn cảm thấy trong vòng tay như thiếu mất thứ gì đó."
Vân Tô: "..."
"Muộn , ngủ sớm . Chúc ngủ ngon." Anh xong liền tắt máy. Cô ngạc nhiên vì cuộc gọi diễn quá ngắn, nhưng cũng hiểu ngày mai một lịch trình vô cùng bận rộn.
Định đặt máy xuống thì một thông báo từ Liên minh W hiện lên.
Thành viên: [Sếp, cứu em với! Giúp em tìm một chuyên phục chế tranh cổ tên là Tô Bạch.]
Vân Tô nhướng mày: [Tìm Tô Bạch làm gì?]
[Có khách hàng đặt đơn tìm , trả giá cao.]
Vân Tô lạnh lùng gõ: [Không tìm thấy.]
[?] [Sếp ơi, em làm gì sai ? Sao sếp giúp em? Anh còn thương em nữa ?]
Vân Tô bực bội: [Tìm đơn khác . Sau đừng nhận bất kỳ đơn nào liên quan đến cái tên Tô Bạch nữa.]
[Tại ạ? Dạo nhiều tìm lắm.]
Vân Tô: [Vì đến cũng tìm thấy bản .] (Cô xóa dòng , gõ ): [Vì cũng tìm thấy.]
Cùng lúc đó, tại một bệnh viện ở nước M.
Một phụ nữ trẻ, gương mặt tái nhợt nhưng ánh mắt ngập tràn hạnh phúc, đang cẩn thận đón lấy đứa bé từ tay y tá: "Đây là con ?"
"Chúc mừng cô, một hoàng t.ử nhỏ đáng yêu," y tá mỉm .
Người phụ nữ đứa bé nhăn nheo trong tay, bỗng thắc mắc: "Sao nó... thế ?"
Y tá: "..."
"Cô chắc là đưa nhầm ? Tôi và bố nó đều trai, xinh gái mà, nó chẳng thừa hưởng tí gen nào ?" Cô đứa con trai bé bỏng, trong lòng thầm nghĩ về đàn ông rời xa.
Dù chọn cách buông tay, nhưng đứa trẻ chính là minh chứng duy nhất cho tình yêu cuồng nhiệt của họ ở quá khứ.