"À, nhớ phái theo dõi sát cô Nguyễn Tinh nhé." Quý Trạch Thần bổ sung.
"Rõ ạ." Tên thuộc hạ đáp lời, ngập ngừng một chút hỏi tiếp: "Có nên cử vệ sĩ theo sát cô luôn thưa thiếu gia?"
"Không cần." Quý Trạch Thần gạt : "Làm chỉ khiến xì xào bàn tán, Nguyễn Tinh tính tình vốn nhạy cảm, cô sẽ thoải mái ."
Một cô sinh viên bình thường tự dưng vệ sĩ kè kè bên cạnh, kiểu gì cũng sinh lời tiếng .
Nguyễn Tinh sẽ chịu đựng nổi, cũng sẽ chấp nhận.
Lúc , một tên thuộc hạ khác bước báo cáo: "Nhị thiếu, nhà họ Chu gửi lời nhắn đến ngài."
Quý Trạch Thần ngả lười biếng sô pha: "Lời nhắn gì?"
"Bố của Chu Vũ Hiên xin diện kiến ngài."
Quý Trạch Thần khẩy, ánh mắt lạnh lẽo: "Sao? Bây giờ ai cũng quyền gặp ?"
Nghe giọng điệu của , tên thuộc hạ giật thót tim: "Thuộc hạ hiểu ạ."
"Sau mấy chuyện vặt vãnh đừng báo cáo với nữa!"
"Vâng."
Suốt cả đêm, nhà họ Chu như đống lửa. Nghe tin Quý Trạch Thần từ chối gặp mặt, bố Chu
Vũ Hiên tức giận tát con trai mấy cái trời giáng.
Chu Vũ Hiên ôm má, dám hé nửa lời, trút hết oán hận lên đầu Nguyễn Tinh.
Tại trang viên nhà họ Tần.
Vân Tô bước khỏi phòng tắm, thấy Tần Tư Yến vẫn đang sô pha, đôi mắt phượng sâu thẳm đăm đăm bầu trời đêm, dường như đang chìm trong những suy nghĩ m.ô.n.g lung.
Cô tiến gần, xuống bên cạnh , khẽ hỏi: "Anh đang nghĩ gì ?"
Tần Tư Yến sang cô: "Đêm đó, ai là định hại em?"
"Đêm nào cơ?"
"Cái đêm đầu tiên chúng gặp ."
Ký ức ùa về, Vân Tô nhớ khoảnh khắc chạm trán đầu tiên đầy ngượng ngùng nhưng cũng kém phần kịch tính.
Nhìn thấy nét bối rối thoáng qua khuôn mặt cô, Tần Tư Yến hỏi: "Sao gì, đang hồi tưởng đêm đó ?"
Vân Tô: "... Em kể cho mà."
"Em chỉ là một bạn cùng lớp, chứ rõ là ai."
"Nói cũng . Người đó ở Bắc Kinh, và hiện tại chắc cũng còn ở đây nữa." Ngừng một lát, Vân Tô tò mò hỏi: "Sao tự dưng nhắc chuyện ?"
"Anh lo."
"Lo gì cơ?"
"Lo kẻ rắp tâm hại em." Tần Tư Yến sâu mắt cô: "May mà đêm đó phòng em xông là phòng của ."
Vân Tô hắng giọng: "Lúc đó nghĩ . Em nhớ rõ ràng bảo em cút ngoài."
Tần Tư Yến thoáng khựng , nhưng nhanh chóng lấy vẻ thản nhiên: "Phản ứng đó của là bình thường thôi. Dù thì em cũng là phụ nữ đầu tiên dám xông phòng , còn nhào thẳng nữa."
"..."
Vành tai Vân Tô ửng đỏ.
Tần Tư Yến bất ngờ ghé sát cô, giọng trầm ấm quyến rũ: "Sau đó em còn trách do quá trai nên em
kiềm chế ."
Vân Tô khẽ mím môi: "Lúc đó em chỉ tiện miệng thôi. Dạo , kiềm chế hình như là em."
Tần Tư Yến chăm chú ngắm khuôn mặt nhỏ nhắn, thanh tú của cô. , bây giờ thực sự cuốn là .
Và mất lý trí.
"Em đúng." Anh nhẹ nhàng : "Bây giờ em hút hồn, say đắm đến mức thể tự chủ."
Vân Tô: "..."
Chưa kịp phản ứng, đôi môi phủ lấy môi cô, mang theo ấm nồng nàn.
Vân Tô bất ngờ vòng tay đẩy : "Tối nay ."
Tần Tư Yến ngạc nhiên, nhưng nhanh chóng hiểu . Anh nhớ rõ hôm nay là "ngày đèn đỏ" của cô.
"Anh cứ đây tĩnh tâm , em ngủ ." Nói Vân Tô định lên.
Tần Tư Yến nắm tay cô : "Ở trò chuyện với một lát."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại otruyen.vn - https://www.otruyen.vn/cuoi-chop-nhoang-tan-gia-toi-thanh-doan-sung-trong-hao-mon-fgix/chuong-404-da-say-dam-mat-het-ly-tri.html.]
Vân Tô nghi ngờ: "Anh... chắc ?"
Chắc là cô đây sẽ "tĩnh tâm" ?
"Chắc chắn." Tần Tư Yến đáp với vẻ dửng dưng: "Chẳng nào cũng ?"
Vân Tô đành .
Hai cứ im lặng bên , ai câu nào, nhưng trong lòng ngập tràn hình bóng đối phương.
Hai ngày , buổi chiều.
Vân Tô bước quán cà phê Snoe.
A Linh đang cạnh cửa sổ, vẫy tay gọi: "Chị ở đây."
Vân Tô tiến đến, xuống đối diện: "Sao tự dưng gọi chị đến đây?"
"Chị U." A Linh hạ giọng: "Có chị cô chủ quán xinh là tình cũ của Tiêu Chu từ lâu ?"
"Sớm hơn em một chút." Vân Tô đáp.
"Thế hai họ với ?" A Linh hào hứng hỏi, ánh mắt ánh lên sự tò mò.
Vân Tô liếc lên tầng : "Chị , em hỏi họ ."
"Hai tối hôm , chị chủ quán đến nhà Tiêu Chu đấy. Em tận mắt thấy mà. Em cá là họ sẽ với ."
Vân Tô đồng ý: "Chị tin trực giác của em."
A Linh tươi rói: "Trực giác của em lúc nào cũng chuẩn. mà..." Cô bé quanh quán: "Hai hôm nay chị đến quán, em định buôn chuyện với chị một lúc."
"Chuyện gì?"
"Em tò mò lắm, hiểu ngày xưa chị đá Tiêu Chu. Có vì cái thói tự cao tự đại,
khó ưa của ."
Vân Tô: "... Đừng để Tiêu Chu , thì tẩn em đấy."
A Linh hì hì: "Đương nhiên là em sẽ thẳng mặt ."
Người phục vụ mang hai tách cà phê đến.
A Linh nhấp một ngụm, Vân Tô, chậm rãi hỏi: "Chị U , bác Vân..."
Cô định gọi là bác Vân, nhưng chợt nhớ đàn ông đó bố ruột của Vân Tô, mà là một sát
thủ của tổ chức. Người làm đổi phận của Vân Tô. Cô nên gọi ông như nữa.
Nên cô sửa : "Tại ông làm thế? Sao ông đưa chị rời khỏi nhà họ Quý?"
"Chị đang điều tra, hiện tại vẫn rõ." Vân Tô giữ thái độ bình tĩnh, dường như vượt qua cú sốc về Vân Thức Xuyên.
"Cho em tham gia cùng nhé. Hôm nọ chị là nhà họ Quý, em hỏi Tiêu Chu và Nam Việt, hết chuyện . Em sát cánh cùng chị."
"Chuyện em đừng nhúng tay ." Vân Tô nghiêm giọng: "Tập đoàn Y là một tổ chức sát thủ chuyên nghiệp, chuyện đùa ."
"Em sợ." A Linh khẳng định: "Em sẽ để chúng phát hiện ."
"Tuyệt đối ." Vân Tô kiên quyết.
A Linh c.ắ.n môi, ngập ngừng một lát đành nhượng bộ: "Vậy cũng , nhưng hết sức cẩn thận nhé."
Một lúc , cánh cửa quán cà phê mở .
Ba gã đàn ông bước , tiến thẳng đến bàn của hai cô gái, ánh mắt dán chặt Vân Tô.
Một gã lên tiếng: "Vân Tô?"
Vân Tô lạnh lùng lướt cả ba: "Có việc gì?"
Gã đàn ông nham nhở, để lộ vẻ bỉ ổi: " là việc bàn với cô, nhưng ở đây tiện cho lắm."
"Các là ai?" A Linh gắt gỏng.
Gã đàn ông cạnh cợt nhả, thì thầm với tên cầm đầu: "Đại ca, con bé bên cạnh cũng ngon phết, bắt luôn cả đôi?"
Tên cầm đầu A Linh, ánh mắt hau háu, gật gù tán thành, lên giọng: "Giả vờ giả vịt cái gì? Có nợ trả là đạo lý ở đời. Các cô nợ tiền , giờ định chối ?"
Vừa dứt lời, xung quanh liền đổ dồn ánh mắt kỳ thị về phía Vân Tô và A Linh, xì xào bàn tán.
"Trông thì ăn diện bóng bẩy thế, ai dè là phường quỵt nợ."
"Bây giờ thiếu gì loại con gái như . Ngoài mặt thì vẻ tiểu thư đài các, thực chất rỗng tuếch. Ăn chơi, mua sắm moi tiền đàn ông."
" thế, cái kiểu lả lơi là chẳng hạng t.ử tế gì, một lũ hồ ly tinh."
"Bọn nợ tiền ?" A Linh khẩy: "Anh nghĩ là ai chứ!"